Hồng Quý
230 posts

Hồng Quý
@HongQuy123
- NPP Gạo lứt rẫy Bh.nong - ĐL Vitrue thảo dược Việt Nam - ĐL Mộc Nam chăm sóc cá nhân từ thảo dược - Caxi hữu cơ DDA - Hạt dinh dưỡng Tâm An
Katılım Ağustos 2024
608 Takip Edilen673 Takipçiler

@trungthule93 Sẽ cùng nhau phát triển đưa nông sản Việt bay xa hơn nữa nhé
Tiếng Việt

Chào mừng chị @HongQuy123 NPP Đà Nẵng lên thuyền cùng lan toả sản phẩm Rangfarm - Giấm táo lên men tự nhiên Phan Rang .
(Chị biết Thu qua thị trấn X nè, mà đợt này chị bận quá ít hoạt động)
Cảm ơn và biết ơn chị Quý và Hanh Phuc (NPP bảo trợ) đã tin tưởng và đồng hành cùng Rangfarm. Sáng nay 3 chị em cùng gọi điện trao đổi dung hoà để đưa ra phương án tốt nhất cho cả 3 cùng phát triển và vui vẻ cùng nhau.
Như chị Happy nói là làm kênh hệ thống ngoài lãi kd còn có lãi tình cảm nữa. Mà để được vậy phải cùng chia sẻ, open với nhau để có phương án thứ 3 tốt nhất. Thay vì win - lose hay lose - win. Mà cùng win - win - win.
Mình nghe chị Happy nói mà cũng cảm động: “chị muốn Rangfarm bay xa” khóc thiệt chớ.
Nghe xong ăn nằm ở nhà máy luôn. 😍
Mình thì vẫn miệt mài, kiên trì, bền bỉ, cải tiến, lan toả, kể chuyện mỗi ngày.
Chào đón anh chị cùng đến với Rangfarm cùng phát triển nhé.
Anh chị đại lý khu vực Đà Nẵng giờ có NPP chiến rồi, support nhau phát triển khu vực miền Trung nè.

Tiếng Việt

Ngày mới đầu tuần nhiều năng lượng tốt lành tại vùng biển Phan Rang.
Chuẩn bị kế hoạch cho 2 tháng cuối 2025 về số. Chứ 10 tháng qua xem như xé nháp rồi 😄
Có ai muốn về biển chơi hem? Tháng 11 Thu dự định làm tour nhẹ cho Nhà phân phối 2 ngày 1 đêm trải nghiệm Amazing Phan Rang. Dư định khoảng 15 người thôi để kết nối với nhau tốt hơn. Có ai đi hem cho Thu thấy cánh tay inbox nhen.



Tiếng Việt
Hồng Quý retweetledi

Ất là bạn nổi bật nhất trong lớp ĐH của tui. Cái gì Ất cũng biết, kết quả thi môn nào cũng cao, ngoại hình cao ráo cân đối, gương mặt đẹp kiểu trí thức và nụ cười tựa trăng rằm. Ất đàn hát khiêu vũ nhạo nhẹt gì cũng xuất sắc. Những câu như "đầu óc ngu si tứ chi phát triển", tui mới thấy thật là ấu trĩ khi biết được Ất vì nó chơi thể thao rất cừ. Tốt nghiệp ĐH xong, Ất đi du học và ở nước ngoài 1 thời gian. Hồi đó tui quay cuồng với những toan tính riêng của mình nên gần như toàn tâm toàn ý cho việc phát triển DN, không liên hệ ai. 2 ĐT tui kẹp trên tai là để gọi nhà cung cấp và khách hàng, bán bán buôn buôn tích luỹ tư bản chứ không hề gọi ai ngoài lề, lợi ích đâu không thấy mà chỉ thấy tốn thời gian. Lâu lâu đi họp lớp hoặc đám cưới thì mới gặp lại bạn cũ.
Một nhớ 1 lần, đâu cỡ 8h tối, tui nhận được tin nhắn "gọi mày được không Tèo", tui vội gọi lại. Ngạc nhiên là bạn nói "tao Ất nè. Tao mới hỏi lớp trưởng và xin được số ĐT của mày, mừng quá trời. Từ thời tốt nghiệp ĐH, thời đó chưa có di động nên không liên lạc được ai với ai. Tèo ơi mày khoẻ không, tao gọi chỉ hỏi thăm vậy thôi". Xong tui qua VP công ty Ất chơi, thấy trên bàn làm việc của bạn ngoài cuốn danh thiếp các đối tác (nhà cung cấp, khách hàng...) thì có 1 cuốn sổ ghi số ĐT của bạn bè, nhiều lắm, từ thời cấp 2 đến cấp 3 đến ĐH đến bạn quen ở các hội nhóm xã hội của nó. Ất nói "trời đất an bài duyên sao đó mà tụi mình được bố trí vô chung 1 cái phòng, học chung với nhau, vui chơi với nhau mấy năm trời. Mày là 1 trong những "cục vàng ngoại giao" của tao, mà "vàng" thì phải thường xuyên đeo, rồi đánh bóng mới sáng được. Hàng ngày, ngoài gọi điện cho các mối quan hệ làm ăn, sau giờ làm việc là tao gọi hỏi thăm bạn bè cũ, mỗi ngày 15 phút, 1 ngày gọi 1 bạn". Tui thấy hay hay nên bắt chước Ất, tìm cách liên lạc lại hết với những người đã đi qua đời mình. Không cần "có việc" hoặc "nhờ vả" hoặc "lợi ích" thì mới tìm đến. Không giống phần lớn các bạn khác trong lớp, chỉ gọi nhau khi "mời đám cưới, đông vui xôm tụ để nở mày nở mặt", hoặc "giúp tao cái này".
Chỉ là hỏi thăm cho vui thôi mà tự dưng lợi ích nó cứ đến ào ào. Bữa tui cần vay vốn để làm 1 đơn hàng lớn, đang căng thẳng thì A nói để tao nhờ ông anh tao giúp cho, ổng giám đốc ngân hàng đó. Bữa tui gặp khó với quy định phòng cháy chữa cháy ở xưởng, thì bạn B nói để tao nhờ ba vợ tao cho, ổng rành cái này, tư vấn cho mày làm đúng từ đầu. Có lần bị đối tác Campuchia xù nợ, than thở với thằng C thì nó nói, ủa mày liên hệ với con D lớp mình đi, nó đang làm sếp tập đoàn lớn nhất bên đó. D gọi 1 phát là đâu 15 phút sau tui nhận được tiền, sau đó thì hầu như tháng nào tui cũng gọi điện với D trò chuyện, mở được thêm chi nhánh ở bển.
*Câu hỏi ôn tập: các bé có liên lạc thường xuyên với bạn cũ từ thời phổ thông của mình không? Hay chỉ cần liên lạc khi mời đám tiệc hay vay mượn tiền hay cần giúp đỡ? Có thường xuyên chăm sóc các mối quan hệ XH mà mình đang có không? Lý do tại sao không?

Tiếng Việt

Ban tổ chức hỏi mình có slide để chiếu trong lúc nói chuyện không, mình trả lời có hay không có thì trước hơn 200 người chị vẫn run nên khỏi đi, chị sẽ kể chuyện đã đang và sẽ làm ở U Herbs, nó là máu thịt, là hơi thở, là cuộc sống hàng ngày nên chị kể tự nhiên nhất có thể về bức tranh rất nhiều màu sắc với cảm xúc thật nhất…
Khúc này bạn thành viên hỏi khó khăn nhất hiện tại của mình là gì? Mình trả lời ngay, đó là tìm cách để giới thiệu và bán được Strong, Beauty càng nhiều càng tốt!
Vì chỉ có vậy thì công nhân U Herbs mới có thêm việc làm, bà con U Minh Hạ trồng thêm nhiều cây dược liệu, thêm nhiều người biết tới sản phẩm chất lượng tốt để chăm sóc sức khoẻ mỗi ngày…
P/s: mình vẫn đang tìm kiếm bạn nè, cùng phụ mình lan toả U Herbs tới mọi miền tổ quốc,
Chỉ cần “.” là mình sẽ nhắn lại bạn liền, chính sách đang rất phù hợp với bạn❤️




Tiếng Việt

Tháng rồi mình xuất cont hàng cà phê hạt rang thứ 3 tới thị trường Mỹ, mỗi đơn hàng thành công là tất cả nỗ lực của cả team, sản xuất, marketing, thu mua, bán hàng,…
Mỗi tháng vẫn đều đặn góp 1 phần nhỏ, để có thể hỗ trợ các bé @Tony_Buoi_Sang


Tiếng Việt

**Khám Phá Các Phương Pháp Chữa Bệnh Tự Nhiên**
Trong thế giới hiện đại, khi mà việc dùng thuốc đôi khi trở nên quá phổ biến, nhiều người đang quay lại với những phương pháp chữa bệnh tự nhiên, không chỉ để điều trị mà còn để phòng ngừa bệnh tật. Dưới đây là một số phương pháp chữa bệnh mà không cần dùng đến thuốc:
**1. **Chế độ ăn uống hợp lý:**
- **Thực phẩm chức năng tự nhiên:** Sử dụng các loại thảo dược như nghệ, hành tây, tỏi không chỉ giúp tăng cường hệ miễn dịch mà còn có tác dụng chống viêm, chống oxy hóa.
- **Chế độ ăn kiêng:** Như chế độ ăn kiêng kiểu Mediterranean, với nhiều rau củ, trái cây, cá và dầu ô liu, có thể giúp giảm nguy cơ mắc các bệnh mãn tính như tim mạch, tiểu đường.
**2. **Thiền và các kỹ thuật thư giãn:**
- **Thiền:** Giúp giảm căng thẳng, lo âu, và cải thiện sức khỏe tinh thần. Thiền định có thể giúp bạn kiểm soát cảm xúc tốt hơn, giảm đau và thậm chí làm giảm triệu chứng của các bệnh như cao huyết áp.
- **Kỹ thuật thở:** Hít thở sâu và chậm có thể giúp giảm căng thẳng, cải thiện lưu thông máu và giảm triệu chứng của nhiều bệnh liên quan đến stress.
**3. **Vận động và tập thể dục:**
- **Tập thể dục đều đặn:** Hoạt động thể chất như chạy bộ, bơi lội, hoặc yoga không chỉ giúp cải thiện thể lực mà còn tăng cường hệ miễn dịch, giảm nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch và tiểu đường.
- **Tai chi và Qigong:** Các bài tập này kết hợp giữa vận động và thiền, giúp cân bằng năng lượng trong cơ thể, tăng cường sức khỏe tinh thần và thể chất.
**4. **Liệu pháp nước:**
- **Tắm nước nóng:** Giúp giảm đau cơ, thư giãn cơ thể và tinh thần.
- **Tắm nước lạnh:** Có thể tăng cường hệ miễn dịch, cải thiện tuần hoàn máu và giúp cơ thể tỉnh táo hơn.
**5. **Aromatherapy:**
- Sử dụng tinh dầu từ các loại thảo mộc như oải hương, trà xanh, hay hoa nhài có thể giúp giảm căng thẳng, cải thiện giấc ngủ và thậm chí giảm triệu chứng của các bệnh như cảm lạnh, đau đầu.
**6. **Châm cứu và bấm huyệt:**
- **Châm cứu:** Sử dụng kim châm vào các điểm huyệt trên cơ thể để điều chỉnh dòng năng lượng, giúp giảm đau, cải thiện tuần hoàn máu và điều trị nhiều bệnh tật.
- **Bấm huyệt:** Kỹ thuật này có thể giúp giảm đau, cải thiện tuần hoàn máu và thư giãn cơ thể.
**7. **Liệu pháp âm nhạc:**
- Nghe nhạc có thể giúp giảm lo âu, cải thiện tâm trạng và thậm chí giúp điều trị các vấn đề về giấc ngủ. Âm nhạc còn có thể kích thích sản xuất endorphin, giúp giảm đau tự nhiên.
**8. **Liệu pháp cười:**
- Cười không chỉ làm tinh thần thoải mái mà còn có lợi cho sức khỏe tim mạch, giảm căng thẳng và tăng cường hệ miễn dịch.
Những phương pháp này không chỉ giúp chữa bệnh mà còn đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì sức khỏe tổng thể.
---
Hy vọng bài viết này sẽ mang lại cho bạn những gợi ý hữu ích để chăm sóc sức khỏe một cách tự nhiên và hiệu quả. Nếu bạn đang gặp vấn đề gì hay đang áp dụng giải pháp nào, hãy bình luận chia sẻ nhé!
P/s: bức tranh này vô cùng ý nghĩa. Mình sẽ chia sẻ sau nhé!

Tiếng Việt

KHI NÀO THÌ SỚM, KHI NÀO THÌ MUỘN?
Mình bắt đầu học tiếng Nhật ở tuổi 29.
Năm đó mình apply được một chương trình học bổng của Nhật Bản trong chuyên ngành kiến trúc và xây dựng.
Mình khởi sự công ty đầu tiên năm 26 tuổi. Sau hơn 3 năm cháy hết mình ở công ty cũ từ còn là sinh viên đến ra trường, không từ việc gì từ phòng thiết kế tới công trường hay gặp khách hàng, được sự ủng hộ của sếp ( như người anh đi trước luôn ủng hộ và giúp đỡ mình), mình cùng vài anh em nữa đã thành lập doanh nghiệp riêng.
Hơn 3 năm hoạt động thì công ty mình đã tương đối vững với số dự án và công trình khá nhiều ở khu vực TPHCM và lân cận như Đồng Nai, Tây Ninh, Long An...
Nhưng với khát khao từ nhỏ đến đại học, sự mê hoặc của kiến trúc Nhật và công trình của các kiến trúc sư nổi tiếng như Kenzo Tange, Tadao Ando... đã khiến mình không an phận được ở Việt Nam. Mình cứ như bị thôi thúc bởi một ngọn lửa âm ỉ trong người chỉ chực chờ bùng cháy.
Một ngày mình quyết định giao hết lại mọi thứ cho đứa em trong công ty. Mình tuyên bố với các anh em là mình sẽ đi Nhật học và làm việc, thời gian bao lâu thì mình chưa quyết.
Mình vấp phải phản đối lẫn tán thành của mọi người. Người tán thành vì hiểu tính mình xưa giờ nói là làm, đã muốn làm gì sẽ làm tới cùng, đó là những đàn anh lớn tuổi. Người phản đối là những người thương mình, bảo mình đang có vị trí tốt, công việc tốt và thành quả như thế tại sao lại rời đi. Mình chỉ ậm ừ chứ không giải thích gì hết. Vì chỉ có mình mới hiểu rõ bản thân mình nhất. Vậy là mình quyết định chuẩn bị để lên đường. Bỏ hết mọi thứ lại phía sau. Nhưng chỉ sau 2 năm thì mình đã kết nối lại được và mở rộng công ty đến tận Nhật khi còn đang ở đất Nhật. Hành trình này mình sẽ kể sau.
---
Lúc bắt đầu học tiếng Nhật, công việc nhiều nên mình không học vô nổi.
Bài kiểm tra làm mỗi ngày 1 bài nhỏ, 1 tuần sẽ có 1 bài kiểm tra lớn. Mình luôn ở điểm vớt 4-5. Ngày nào cũng vậy đến nỗi đúng như thằng em học chung nói " Nghe tiếng máy in chạy là nó hoảng loạn".
Kết quả không tốt khiến mình stress lắm. Một vài đứa học chung bỏ cuộc, nhưng mình nghĩ đã chọn con đường này rồi thì phải làm tới cùng. Vậy là mình rút dần khỏi công ty, vẫn chỉ kiểm tra rồi uỷ thác lại cho người khác. (Việc này đã dẫn đến một số sự cố nhưng thôi bỏ qua).
Mình lao vào học như điên quyển Minano Nihongo và bảng tóm tắt từ vựng từng bài. Mình chỉ chọn duy nhất 1 cuốn giáo trình này và 1 quyển sổ tay để ghi chép ngữ pháp. Hết, không thêm gì nữa.
Về việc học, mình học full time từ 8h sáng đến 4h chiều ở lớp. Nhưng không chỉ có vậy. Với tốc độ học nhanh và dày đặt như thế để chuyển ngữ mình phải cày.
Buổi sáng mình thường dậy từ 4h, trước đây là check việc xong chạy bộ, thì giờ mình dành trọn con tim cho việc học từ vựng của ngày hôm đó.
Học đến 7h thì chuẩn bị đồ và lái xe đi lên lớp. Vừa đi mình vừa đeo tai nghe để nghe hội thoại như kiểu vịt nghe sấm. Cái này là sai luật giao thông nên không khuyến khích bạn làm theo. Lúc đó mình điên tiết quá rồi nên mình làm sai. Ăn sáng rồi vào học tới 12h trưa nghỉ 1 tiếng, tranh thủ vừa ngủ xíu và luyện nghe (mở bỏ đó tới lúc ngủ thì thôi). Xế lại học đến 4h chiều nghỉ. Cô về còn mình thì vẫn ở lại làm bài tập. Đến 19h thì mình về, ăn uống tắm rửa xong khoảng 21h thì mình học lại ngữ pháp và viết chữ Hán đến khoảng 0h -1h sáng mới ngủ. Rồi sau khi ngủ 3 tiếng hơn mình lại bắt đầu ngày mới y như vậy. Năm ngày 1 tuần, thứ 7 và CN là 2 ngày quan trọng để ôn tập lại toàn bộ bài học của cả tuần đó.
Mình duy trì lịch học khắc nghiệt này sau gần 3 tháng thì mình thi đỗ N4 NAT Test. Vừa mừng vừa tởn, phần vì tự tin đã ngấm, nên mình quay lại sinh hoạt bình thường.
Nhờ vào việc luyện các đoạn hội thoại nên mình có thể nói làu làu các câu hội thoại như trong sách 1 cách vô tri không cần suy nghĩ.
Mình lượn lờ hết clb này tới hội nhóm khác, miễn có người Nhật là mình lân la làm quen, kết thân, rủ rê đi ăn nhậu, ca hát ... với vài đứa khác cũng đang học tiếng Nhật. Đặc điểm các bạn Nhật, hoặc thầy cô lớn tuổi đang ở Việt Nam là rất thích kết bạn và giao lưu với người Việt nên cái này mình thấy khá dễ để tiếp cận.
Chắc cũng đã già và nhiều lần lên bờ xuống ruộng rồi nên bệnh "sợ quê sợ sai" hay "ngại ngùng" tuổi "young buffalo" với mình nó không còn tồn tại. Với vốn Tiếng Nhật như trẻ lên 3 đã có NAT N4 thì mình tự tin dùng đủ từ các câu y như trong sách, chỉ nói từ vựng hoặc 体語 ( Body language) để giao tiếp với các bạn và thầy cô người Nhật.
Tính mình cũng chơi hết mình và thật thà xởi lởi (có lẽ vậy), nên mình rất được thầy cô lớn tuổi quý. Có một cô dạy viết chữ Hán quý mình lắm. Lúc đó cô đã ngoài 70, lưng còng xuống không thể đứng thẳng, tóc bạc trắng. Cô là hiệu trưởng 1 trường tiểu học ở Kochi, đã qua tuổi hưu nhưng không muốn nghỉ ngơi, cổ qua nhiều nước khác dạy tiếng Nhật sau này là Việt Nam. Dù lớn tuổi nhưng Cô vẫn rất tinh tường, ánh mắt sáng và mặt luôn tươi. Sang Nhật được thời gian thì nghe tin Cô đã về Nhật, do sức khoẻ yếu và hay bị đau lưng không đi lại được nữa nên phải vào viện dưỡng lão. Mình khá là buồn vì từ đó cũng mất liên lạc với cô.
Lúc sang Nhật vừa tự học tiếng , vừa học chuyên ngành thì khoảng 1 năm mình đã đỗ JLPT N2 ngay tại đất Nhật. Mình vẫn duy trì thói quen đến các CLB 2 ngày cuối tuần để học thêm tiếng, song song với công việc và học kiến trúc.
Đây có lẽ là quãng thời gian đẹp nhất của mình ở Nhật cho đến nay. Vì ở đó mình quen với rất nhiều bạn bè từ khắp nơi trên thế giới. Tiếng Anh, Tiếng Nhật cứ thế mà giao lưu kết bạn, cùng nhau đi ăn, kể chuyện văn hoá nước mình, kể chuyện công việc, trải nghiệm sống v.v... rất vui.
Sau này khi công việc mình phát triển nhiều, mình vẫn duy trì thói quen tự học đặc biệt là ビジネス日本語(Business Japanese). Ngoài công việc thực tiễn, mình vẫn phải duy trì việc học để không bị "chai từ" hoặc quên. Ai học tiếng Hán chắc chắn hiểu, dù bạn có nhớ chữ Hán đến mức nào, nếu không sử dụng sẽ quên. Nên việc lặp đi lặp lại việc học và đào sâu là điều cần thiết để giữ được phong độ và mở rộng vốn từ, văn hoá.
----
Nếu 26t mình không thành lập DN thì có lẽ giờ mình vẫn đang ở một nơi nào đó, hay trên trời rơi xuống một cái phúc ân nào đó thì cứ giữ khư khư như mèo giữ "..." mà chẳng dám từ bỏ.
Nếu 29t mình không dám bỏ hết mọi thứ để lao vào chinh phục Nhật Ngữ rồi xách ba lô lên đi, có lẽ giờ mình cũng chẳng nói được 1 từ tiếng Nhật nào. Chẳng có những trải nghiệm đáng nhớ và những người bạn, tri kỷ nào trên hành trình như đã kể ở trên.
Nếu lúc ấy mình không dám làm một thằng ngáo ngơ xác dép bước ra khỏi luỹ tre làng thì giờ có lẽ mình vẫn an phận làm loanh quanh như thế tới già, rồi hẹo.
Và còn nhiều cái mình đã mạnh dạn múc khi đã nghĩ về nó nhiều lần và cảm thấy cần phải làm, và mình vẫn đang làm.
Nếu không có chữ "dũng" chắc mình chỉ có một cuộc đời cứ tàn tàn an phận thủ thường sống qua ngày, chờ qua đời.
Nên với mình nghĩ, chẳng bao giờ là sớm cũng chẳng bao giờ là muộn. Nếu bạn thấy cần thiết, hãy làm đi.
Chẳng có sớm đâu, mọi trải nghiệm bạn có đều là sự chuẩn bị cho một thời điểm nào đó cần sử dụng đến.
Cũng chẳng bao giờ là muộn đâu. Bạn nghĩ mình đã 3x, 4x, 5x tuổi thì đã muộn để học, để làm? Nếu cuộc đời bất công với bạn quá mới 3x, 4x, 5x tuổi đã hẹo bà nó rồi thì không còn gì để nói.
Nhưng nếu ông trời triêu ngươi để 1 thằng dốt sống đến 80-90 hay 100t thì chẳng lẽ lúc đó bạn lại nói" Giá như 3x, 4x,5x tao học cái đó, tao làm cái đó thì đã sướng được thêm 50-70 năm nay?!! "
Nếu bạn nghĩ mình đã già thì hãy nhớ Đại tá Harland David Sanders đã phá sản ở tuổi 60, khởi nghiệp lại ở tuổi 65 và để lại KFC nổi tiếng trên toàn thế giới. Nếu ổng nghĩ 65 tuổi đã già thì ổng của năm 90 tuổi trước lúc về trời chắc tiếc dữ lắm 25 năm sống vật vờ vì cái suy nghĩ "đã già, đã muộn".
"Cơ hội tốt nhất là 10 năm trước, cơ hội tốt thứ 2 là ngay bây giờ".
Với mình,
CHẲNG BAO GIỜ LÀ SỚM, CŨNG CHẲNG BAO GIỜ LÀ MUỘN.

Tiếng Việt

Trong hai cuốn phim “ Pursuit of Happyness ” và phim “ Đèn lồng đỏ treo cao ” . Ta thấy tựu trung là cuộc đời hai nhân vật nam chính và nữ chính là những chuỗi ngày khó khăn và bi kịch .Trong phim có nhiều nội dung khiến ta phải dây dứt , suy ngẫm về số phận 2 nhân vật Chris Gardner và nhân vật nữ Tùng Liên , nhưng ở đây chúng ta có thể thấy một khía cạnh khác để dễ dàng nhận ra cuộc đời có xoay chuyển được hay không . Tùng Liên là nhân vật nữ thời phong kiến nhưng có tri thức và được học hành tương lai tưởng chừng như tươi sáng đang đợi cô gái trẻ , rồi sự học ấy dang dỡ do gia đình cô sa sút , đến cuối cùng trượt dài triền miên trong đau khổ khi làm vợ lẻ . Có thể nói ở đây , trong hoàn cảnh tù túng , bí bách và không có cơ hội khác để Tùng liên có thể lựa chọn hạnh phúc của cuộc đời mình , nhưng người xem có thể thấy Tùng Liên dần dần cũng không thoát khỏi lối sống ganh ghét , đố kị và mưu mô để muốn được chiếm hữu , để được hơn về phần mình bằng những nhiều cách gian dối nhau .Chúng ta , những người xem mong muốn nhiều hơn ở Tùng Liên vì cũng như bà Ba trong phủ đã nói “ Cô là một người thông minh , có tri thức cô sẽ khác ” nhưng cô không vươn lên hay đấu tranh cho số phận của mình . Cuối cùng cô bị cuốn vào vòng xoáy “ hậu cung tranh đấu ” với các người vợ khác , ganh ghét và hơn thua với cả người hầu để rồi cuối cùng gián tiếp hai lần gây ra cái chết của người khác .Cái cô tranh giành nó không nhân danh tình yêu , nó là lòng hẹp hòi hơn thua vụt vặt của những người phụ nữ tầm thường nhất . Một chút hụt hẫng , một chút thương , một chút dây dứt khi bộ phim Tùng Liên không đấu tranh cho lớp phụ nữ tri thức mà lại đấu tranh cho cá nhân mình , cho lòng ích kỷ và cuối cùng chính nó lại nhấn chìm cuộc đời cô .
Ở phim “ Pursuit of Happyness ” nhân vật Nam chính là người học hành chưa có đến nơi . Nhưng trong anh lại có một khác khao cháy bỗng thay đổi số phận mình và gia đình mình . Dù vợ không tin và rời xa anh . Xuyên suốt bộ phim là bao trùm nỗi đau thắt lòng của người đàn ông khi không còn nhà cho con ở . Là hình ảnh không có xe chạy bộ liên tục với những cuộc chạy đuổi theo khách hàng , chạy về nhà với cậu con trái bé nhỏ của mình . Là hình ảnh người cha dấu con mình trong toilet bịt tai con lại mà nước mắt rơi nơi toilet công cộng của tàu điện ngầm .Trong bóng tối của ga tàu điện ngầm Chris Gardner bật diêm thắp lên ngọn đèn le lói để đọc sách và tự học , hình ảnh tiếp nối như thước phim quay nhanh đến nghẹt thở khi Chris Gardner.vật lộn với cuộc sống mưu sinh hàng ngày , chạy lo từng bữa ăn cho cậu con trai bé nhỏ , dỗ cậu ngủ bằng những câu chuyện và giấc mơ lớn lao trong màn đêm và nín thở nếu có ai đó gõ cửa vào toilet nơi con trai anh đang ngủ , sau đó là ảnh anh thắp lên 1 tia sáng của que diêm le lói để dệt những giấc mơ trở thành nhân viên chính thức cho Cty chứng khoán . Cuối cùng bằng sự kiên nhẫn của sự chính trực , lòng ham học hỏi và ý chí anh đã đạt được ước mơ trở thành nhân viên chính thức và sau này trở thành Doanh nhân thành đạt .
Qua hai bộ phim ta có thể thấy , hai nhân vật đã có hai lựa chọn khác nhau và kết quả sẽ đi theo hướng khác nhau . Nghiệm lại để thấy cuộc sống ngày nay của mỗi chúng ta , sẽ không bao giờ hết khó khăn dù ở Quốc gia nào , dân tộc nào và thời cuộc nào , lựa chọn “ Học ” và “ Làm ” bằng cách này hay cách khác để đạt được hạnh phúc cá nhân mà mỗi người mong muốn hay mặc cho số phận là đều do lựa chọn của mỗi người.


Tiếng Việt












