Hôm nay bay sân bay Thọ Xuân, Thanh Hoá mình mất đúng 10 phút từ cửa sân bay tới check-in, soát an ninh. Thành ra được ngồi chơi đợi chuyến bay hơn 2 tiếng. Lần sau cứ sân bay tỉnh kiểu này mà chọn nếu có chuyến.
Hôm nay trên máy bay ngồi cạnh có một bà cụ nhờ mình hướng dẫn cách thắt dây an toàn, mình rất ngạc nhiên vì giọng nói nhỏ nhẹ và thanh thoát như vậy ở độ tuổi của bà. Trò chuyện thêm 1 lúc mình được biết bà là bác sĩ đã về hưu, năm nay 80 tuổi, ở thành phố Ninh Bình, bà bay vào HCM thăm cháu dịp hè. Mình hỏi thêm bà từng học Y Hà Nội, làm việc ở Ninh Bình, vậy bà có biết 1 người học Y Hà Nội trên bà tầm 15-20 khoá, cũng ở Ninh Bình, tên Q không? Bà bảo có, ông ý nổi tiếng trong giới nên nhiều người biết, là một người tài năng hiếm có.
Nước mắt mình rưng rưng vì xúc động, mình bảo ông Q đó chính là thầy của cháu bà ạ. Mình từ bé đến nay luôn gặp được nhiều quý nhân giúp đỡ. Trong những người mình may mắn gặp được trong đời, để lại ấn tượng và ảnh hưởng sâu sắc nhất khi mình học cấp 3 chính là ông Q. Một con người tài hoa xuất chúng.
Cuộc đời ông nếu kể hết thì chắc chắn có thể viết thành sách được, biết bao biến cố, gian truân nhưng cũng thật rực rỡ và đáng ngưỡng mộ. Hoàn cảnh nhà ông cũng như đại đa số người Việt lúc đó đều rất nghèo, cơm ăn không no, áo không đủ mặc nhưng bù lại ông học rất giỏi, cả vùng năm đó chỉ có duy nhất 2 người đậu tú tài mà ông lại là 1 trong 2 người đó. Để có tiền đi học, ông đi gia sư cho 1 nhà quan chức giàu có trong vùng, nhiều lần vì nhà nghèo quá và sức khoẻ yếu nên có lúc ông suýt phải bỏ học ngang, may thay ông chủ nhà vì cảm mến và quý trọng người tài nên đã tài trợ thêm học phí và sinh hoạt phí cho ông, thậm chí tiến cử để ông học và thi thêm tú tài 2, thế nhưng con đường học tập của ông lại bị chiến tranh cắt ngang, tạo nên một lối rẽ không ai ngờ.
Chiến tranh, bom đạn, nhà nước thiếu nguồn nhân lực chất lượng cao nên chàng thanh niên trẻ tuổi ngày đó đang học sư phạm được chỉ định đi phụ bác sỹ Tôn Thất Tùng và ê kíp trong các ca mổ, ngày ngày viết đơn kê thuốc cho bệnh nhân. Sau 6 tháng phụ việc, bác sỹ Tôn Thất Tùng nhất quyết không để ông trở lại làm trường sư phạm nữa mà viết thư cho chính quyền để bổ nhiệm chàng trai sư phạm trẻ tuổi, sáng dạ kia sang làm trợ lí cho mình đồng thời cử ông đi học nâng cao trình độ. Cảm thấy mình phù hợp với con đường thầy thuốc hơn thầy giáo, ông bắt đầu cuộc hành trình học tập y khoa bên xứ người rồi cuối cùng về nước trở thành bác sĩ phẫu thuật phục vụ cho kháng chiến đến tận hoà bình, sau đó ông về công tác tại 1 vùng quê nghèo là Ninh Bình.
Không ai đoán được chữ ngờ, sau bao năm cống hiến cho sự nghiệp y đức, khi nghỉ hưu ông lại quay lại với công việc trồng người của mình ở quê nhà với những lớp học tiếng Anh miễn phí cho trẻ em trong làng, cứ đứa nào đến lớp là ông lại lấy thêm 1 cái ghế cho ngồi mà không hỏi lý do hay cần bố mẹ họ đến nhờ vả gì thêm, và đó là lí do mình gặp được người thầy đặc biệt ấy hè năm lớp 11.
Ông thông thạo 5 ngoại ngữ bao gồm tiếng Pháp, tiếng Trung, tiếng Nga, tiếng Anh và một thứ tiếng châu Mỹ mình không tài nào nhớ nổi tên, đồng thời ông có kiến thức đồ sộ về nhiều lĩnh vực khác nhau trong đời sống từ y học, lịch sử, địa lí, vật lí, toán học tới triết học, mình chưa bao giờ thấy ông gặp khó khăn trong bất cứ đề tài nào khi nói chuyện hay phải vò đầu bứt tóc trước bất cứ câu hỏi gì từ đám học sinh tụi mình. Ông luôn ăn mặc chỉnh chu, lịch sự dù chỉ dạy ở nhà, nói năng nhẹ nhàng, lịch thiệp và không bao giờ nổi nóng hay mất kiên nhẫn dù tụi nhỏ mình có sai thế nào đi nữa. Ở ông luôn toát lên nét đẹp tri thức, uyên bác hiếm có mà mình ít thấy lại sau này, dù là thầy cô hay giáo sư ở giảng đường đại học. Có lẽ đó chính là nét đẹp của một người tri thức cũ?
Để làm một người thầy tốt thì chỉ cần bản thân cố gắng nhưng trở thành một người thầy vĩ đại thì cần phải có khả năng khơi dậy được niềm đam mê, tìm thấy tiềm năng cũng như chỉ ra phương pháp học tập phù hợp cho từng học trò, có lẽ chính điều đó đã khiến ông trở thành người thầy tuyệt vời trong lòng mình. Suốt bao năm học trên ghế nhà trường, tiếng Anh như một cơn ác mộng hãi hùng, khiến mình vô cùng ghét lẫn sợ hãi, và trong đêm trường tối tăm đấy, mình may mắn gặp được ánh sáng cuối đường hầm. Ông chẳng quát mắng hay dọa nạt gì mà chỉ kể cho cô học trò ngốc nghếch nghe về lịch sử của nước Anh, tại sao tiếng Anh lại có sự tương đồng với nhiều ngôn ngữ ở châu Âu và được chọn là ngôn ngữ quốc tế như ngày này, sau đó ông bắt tụi mình học 4 kĩ năng nghe, nó, đọc , viết. Riêng kĩ năng nghe vì không có thiết bị nên ông đọc chính tả cho tụi mình nghe và viết bằng những câu chuyện cười trong cuốn "nụ cười nước Anh", "Streamline English"...duy nhất 1 điều ông rất nghiêm khắc đó là phát âm, ông bắt mình phải phát âm đi phát âm lại 1 từ cho đến đúng thì thôi, mình nhớ là lúc đó không tài nào không phân biệt được âm "p", "b", hay "zh", "ch".
Ngoài tiếng Anh, ông còn dạy mình nhiều bài học khác quý giá trong đời. Ông luôn nhấn mạnh sự quan trọng của ý thức tự học, nhắc tụi mình phải chăm chỉ đọc sách, bổ sung các kiến thức bên ngoài, kĩ năng mềm và phương pháp học phù hợp ( theo đuổi 1 cách học mà không thấy hiệu quả thì đổi cho đến khi nào tìm được cái hợp với mình rồi thì sau đó phải kiên định với nó), chính ông là người phát hiện ra mình là kiểu người học tốt qua phương pháp đọc và nhìn, bạn khác trong lớp thì qua nghe hay thực hành. Ông cũng khuyên tụi mình nên kết hợp giữa học tập và giải trí, rèn luyện thể thao chứ không có sức khỏe thì trí tuệ vất vả lắm. Chắc mình chẳng thể nào quên được kỉ niệm ông đã đi bộ xa vậy để vào nhà mình khi nghe tin mình đỗ đại học, thế mới thấy được ông đã rèn luyện sức khỏe dẻo dai thế nào ở tuổi gần 90.
Ngày học cuối cùng, ông cho 4 cô học trò nhỏ vào thư viên dưới hầm nhà, lần lượt tặng sách cho tụi mình, ông tặng mình rất nhiều sách cổ quý, trong đó có cuốn từ điển Anh-Anh Oxford đã theo ông bao năm với nhiều dòng chú thích bằng chính nét chữ thanh mảnh đẹp đẽ của ông (mình vẫn giữ gìn và bọc kĩ cuốn từ điển ấy trong giấy bóng đến tận bây giờ), sau đó ông dặn mình ở lại sau cùng, rồi lặng lẽ rút túi ra tặng mình 1 chiếc nhẫn vàng và bảo coi đó là vật phòng thân ở Hà Nội, khi nào bí quá có thể bán đi để dùng, mình quý đến nỗi không dám đeo mà bọc lại cất đi, nhưng tiếc là sau này lại bị trộm lấy mất.
Mỗi năm nghỉ hè hay lễ tết gì mình đều về thăm ông, mang theo 1 vài sách hay mới xuất bản gần đây tặng ông, vẫn thấy ngưỡng mộ ông thật nhiều. Dù nghỉ hưu, ông vẫn luôn nhờ người đặt báo và tạp chí y học từ Nga và Pháp gửi về vì thấy báo Việt Nam chậm cập nhật kiến thức chuyên ngành, đợi được báo trong nước thì mình lại lạc hậu mất, hay nhiều khi lại thấy ông đang học thêm 1 ngoại ngữ mới, hỏi ông chỉ cười và bảo học cho vui và để thấy mình còn minh mẫn. Ông luôn không quên hỏi han tình hình học tập và công việc của mình, thỉnh thoảng vẫn đưa ra lời khuyên hay động viên cho mình.
Dòng thời gian cứ âm thầm trôi, để rồi một ngày ngoảnh lại chỉ còn hoài niệm, thoáng vậy mà đã 3 năm kể từ ngày ông mất. Sinh lão bệnh tử là lẽ thường ở đời, ông thực sự đã sống một cuộc đời trọn vẹn và đầy ý nghĩa, chẳng còn gì để nuối tiếc. Thỉnh thoảng không vì mục đích gì, khi ở nhà, mình vẫn lôi cuốn " Nụ cười nước Anh" trên kệ sách ngày nào ra xem, vẫn nghe thoảng thoảng bên tai giọng đọc du dương, trầm bổng năm nào của ông (ông bảo đó là vì tiếng Anh có ngữ điệu và trọng âm nên nghe như có nhạc) .
Đang đọc chương “Hoa xứ người ta” trong tập bút ký “Ngón tay còn thơm mùi oải hương” của tác giả Giáng Uyên, mình bỗng nhớ về hoa lá bên Trung. Có lẽ ai từng sống qua vài mùa ở một vùng đất xa lạ đều sẽ dễ rung động trước hoa lá nơi ấy.
Năm đó mình sang vào đúng tháng 9 mùa thu. Sáng sớm tinh mơ nào đi học cũng qua hàng cây ngô đồng trải dài từ cổng trường tới tòa nhà mình học, nhìn lá đổi màu từng chút một — từ xanh sang vàng xanh, rồi vàng đậm, vàng nâu, cuối cùng lặng lẽ rơi xuống phủ đầy mặt đất. Đẹp nhất có lẽ là vào cuối tháng 10, đầu tháng 11 khi đất trời đều nhuộm một màu vàng ươm, đẹp như tranh mùa thu của Isaac Levitan. Đẹp đến nao lòng.
Đông qua, mùa xuân âm thầm đến báo hiệu bằng vài bụi nghênh xuân ven đường bắt đầu nở vàng li ti, sau đó mới lần lượt đến hoa đào, hoa mận, hoa mộc lan, hoa anh đào… Mình mong nhất là hoa mộc lan vì nghe nhiều về nàng Mộc Lan dũng cảm thay cha tòng quân đi đánh giặc, chứ chưa từng hình dung loài hoa ấy ngoài đời ra sao. Cứ vài hôm mình lại đi kiểm tra 1 lần xem mộc lan đã nở chưa, rồi cuối cùng cũng có một ngày từng cánh hoa trắng hồng e thẹn phá kén chui ra, mang theo vẻ đẹp mộc mạc nhưng đầy khí chất, hoa càng thêm thơ khi ngắm qua khung cửa sổ bằng gỗ đặc trưng của những căn nhà cổ kiểu tứ hợp viện ở bên này. Cả mùa thu và mùa xuân ở đây đều ngắn, chỉ tầm vài tuần, hoa mộc lan cũng vậy.
Nhìn những cánh hoa mộc lan trắng rụng lấm tấm trên nền cỏ làm mình nhớ đến cảnh nàng Lâm Đại Ngọc “táng hoa” trong Hồng Lâu Mộng. Có lẽ vì hoa đẹp nhưng chóng tàn nên người đời mới dễ đem lòng yêu quý và trân trọng hoa đến vậy.
Bởi không có định hướng, sau khi ra trường em rơi vào trạng thái vô định, không biết sẽ làm gì và đi về đâu. Giờ thì em đã có kế hoạch của riêng mình, và em tin cứ cố gắng học, làm thì nhất định em sẽ đến đạt được mục tiêu của mình❤️🔥
鱼与熊掌,不可兼得。
Hôm bữa nói chuyện với “lão công” về chuyện hôn nhân.
Anh nói đa số đàn ông vẫn muốn vợ toàn tâm toàn ý chăm lo gia đình, con cái.
Còn xã hội bây giờ thì lại nói phụ nữ phải độc lập, phải giỏi, phải tạo ra giá trị. Vừa giỏi việc nước, vừa đảm việc nhà.
Không biết mọi người cảm thấy thế nào? Nhưng bản thân mình không phải nữ cường. Mình chỉ có thể làm TỐT NHẤT một việc ở một thời điểm. Những việc còn lại thì vẫn làm, nhưng trong khả năng, chứ không cầu toàn tất cả.
Ba năm ở nhà chăm con, mình chọn đặt con và gia đình lên trước.
Mình không phải bỏ hết mọi thứ, vẫn duy trì các mối quan hệ, vẫn có một công việc nhỏ, đủ khả năng tự do đi đó đây, và không để đánh mất chính mình.
Mình thấy vậy là ổn.
Ba năm tiếp theo, khi con đi học, sáng mình tiếp tục bán mình cho tư bản, tối về ăn cơm, đọc sách, dành thời gian nghe con kể chuyện trong ngày, một tuần sẽ dạy vài buổi tiếng Trung, cuối tuần cùng gia đình lên núi xuống biển…
Với mình, không phải là hy sinh hay từ bỏ gì lớn lao, chỉ là mỗi giai đoạn mình chọn một thứ để làm tốt nhất.
鱼与熊掌,不可兼得。
“Ngư dữ hùng chưởng, bất khả kiêm đắc”
Câu trên ý nói hai thứ đều rất quý giá và đều muốn có, nhưng không thể cùng lúc sở hữu, khi gặp mâu thuẫn thì buộc phải lựa chọn, đánh đổi.
Mình không nghĩ phụ nữ phải trở thành một phiên bản “hoàn hảo” nào đó.
Chỉ cần biết MÌNH LÀ AI, đang chọn gì, và VUI, BIẾT ĐỦ với lựa chọn của mình là được.
Phụ nữ mình ấy mà, dù có cùng cực với nợ nần, hay rối tung lên trong áp lực, thất bại, thì mình tin: nếu bạn còn có thể tự chăm sóc bản thân được, thì bạn chắc chắn vẫn có cơ hội làm được rất nhiều việc tốt mà bạn muốn.
Nên là: hãy yêu thương mình, hãy chăm sóc mình thật tốt, ngay từ bây giờ nhé các cô gái của tui😘
Nhân tiện T có căn home khá rộng ở Tân Lạc, Bảo Lâm, Lâm Đồng, bạn nào muốn có thể về đây, ở lại vài bữa (gửi T ít phí điện là được). Về đây để nghỉ ngơi lấy lại tinh thần, cũng có thể yên tĩnh tìm thêm ý tưởng, ... tuỳ bạn nè. Chỉ cần giúp T chăm sóc căn nhà và trồng thêm rau, thêm hoa với T thôi 🥰 Mỗi sáng có thể đi bộ cùng T, trong nhà T cũng có set up góc pha trà, có bếp sẵn nè. Rất gần chợ, ra quốc lộ cũng gần.
Pina được Dượng giới thiệu cho cuốn sách “Tay Không Gây Dựng Cơ Đồ ” của tác giả Vikrom Kromadit, sau khi đọc và nghiền ngẫm cuốn sách này. Pina đã rút ra được những bài học và ứng dụng cho công việc của mình.
Đầu tiên là tính kỷ luật và sự kiên trì, Pina học được rằng thành công không đến từ vận may, mà từ việc tối ưu hóa từng khâu nhỏ nhất, từ chọn giống đến cách ủ phân hữu cơ, thay vì phó mặc cho thời tiết.
Tiếp đến là giá trị của sự chân chính, thay vì chạy theo sản lượng nhất thời, Pina quyết định đi theo con đường nông nghiệp xanh, bền vững. Đó là cách duy nhất để "gây dựng cơ đồ" thực thụ trên mảnh đất quê hương.
Và cuối cùng là biến nghịch cảnh thành cơ hội, giống như cách ông Vikrom đối mặt với khủng hoảng, Pina nhìn những khó khăn về thổ nhưỡng hay thị trường là bài toán cần giải bằng sự sáng tạo, chứ không phải là rào cản để dừng bước.
Sau khi đọc cuốn sách này lời giới thiệu của Dượng, Pina lại thấy có nhiều quan điểm tương đồng với những lời dạy của Dượng từ việc “Nghĩ lớn, làm từ việc nhỏ nhất”, hay “Sự kiên trì và kỉ luật” và còn “Tinh thần hào sảng, văn minh”.
Giờ đây, với hành trang là ý chí của Vikrom và cái tâm thế hào sảng của Dượng, Pina hiểu rằng mỗi gốc dứa trồng xuống không chỉ là sinh kế, mà là nền móng cho một hệ sinh thái nông nghiệp tử tế—nơi bản lĩnh "đại bàng" được khẳng định bằng chính sự kiên trì và tầm nhìn bền vững trên mảnh đất quê hương, và đó cũng chính là nguồn cảm hứng để Pina cho ra đời hệ sinh thái “Ốc Đảo Xanh”.
MÍT MƠ (MÍT TỐ NGỰA)
Hôm nay, Summer bắt đầu thu mít mơ giao cho công ty. Thời gian thu ước chừng 2,5 tháng. Mít mơ cùng họ với mít tố nữ, ra trái tự nhiên theo mùa. Mỗi năm chỉ có một mùa thôi. Năm nay tiết trời thay đổi nên nhiều loại trái cây ra 2 đợt trái, trong đó có mít mơ.
Về giá thì hiện tại mít mơ đang đứng đầu thị trường mít do tiêu dùng nội địa và sản lượng rất ít. Loại cây này khó nhân giống, diện tích mở rộng hàng năm không lớn. Nên Summer dự đoán người trồng mít mơ trong vòng 5 năm tới sẽ có thu nhập ổn định.
Mít mơ là một trong những cây trồng Summer lên kế hoạch cho khu vườn sản xuất an toàn, minh bạch và bền vững. Trái cây từ khu vườn này sẽ không nhiễm thuốc diệt cỏ, thuốc trừ sâu và thuốc trừ bệnh. Cũng không tồn dư phân bón và các loại kích thích tăng trưởng.
Summer mong muốn rằng trong 10 năm tới mình sẽ có trong tay vườn cây ăn trái không phụ thuộc vào phân thuốc, cho trái ổn định về sản lượng và chất lượng. Công việc của người nông dân là tỉa cành, tạo tán, ủ phân hữu cơ, ủ các sản phẩm phòng trừ sâu, bệnh hại. Chỉ phòng trừ sâu bệnh hại khi thật cần thiết. Cây ra hoa, đậu trái theo mùa, sống tự do và trọn vẹn nhất. Trái cây sau khi hấp thụ đủ đầy những dưỡng chất từ đất, từ nước, không khí và năng lượng từ mặt trời thì tạo thành quả ngọt. Người nông dân sống và canh tác hoà hợp với tự nhiên sẽ trồng ra trái cây ngon và lành.
Thi thoảng mình hay rủ đối tác đi làm từ thiện chung ở bệnh viện Ung Bứu vì Mẹ mình đang chữa K ở đấy.
Người góp sữa, người góp bánh để gửi phần ăn sáng cho bệnh nhân.
Mình hay ghẹo mẹ mình:" nay con đi phát bánh sữa cho bạn bệnh của Mẹ, Mẹ đi cùng ko?" :))) Bà cười khà khà lườm nhẹ mình 1 cái kkkk
Mỗi lần bọn mình đến là các anh bán vé số, chú bảo vệ hỏi từ thiện hả rồi họ sắp chỗ, cho người nhận xếp hàng và một số cô bán hàng quanh đó phụ phát có lẽ họ đã quen với các đoàn làm từ thiện ấy.
Vui lắm, mọi ng xếp hàng nhận quà rồi cũng có tiếng la, tiếng quát, tiếng chen lấn nhưng tất cả đối với bọn mình đều là âm thanh của sự dễ thương.
Mình cho rằng, giúp người chính là giúp mình.
Mẹ mình đã vượt qua được 1 năm điều trị với hoá trị, và xạ trị. Các bác sĩ, điều dưỡng cũng rất nhẹ nhàng, ân cần với Mẹ mình.
Mình với đối tác thì gắn bó hơn, thi thoảng hay than:" Giá cao quá, hay bớt cho e tí đi" thế là họ cũng bảo: "uh, giảm cho Cô đấy" 😁😁.
Sự hanh thông, thuận buồm xuôi gió đến từ nhiều thứ, trong đó có cả sự chúc lành, góp gió của những người mà mình đã cho ☺️
Đừng để bản thân chịu đói những điều ngon lành.
“Hãy đối xử với bản thân tốt một chút vì đời này không dài lâu.”
Một nồi cháo gà nhân sâm nóng hổi, thơm ngậy, mềm tan nơi đầu lưỡi — đủ để khiến ngày dài trở nên đáng yêu hơn rất nhiều. 🐓còn chờ sâm. #samhoangngoc#chaoganhansam
Phiên bản nào bản thân bạn muốn trở thành?
Để may bộ vest đẹp đẹp mấy bữa mặc đi hội gặp mọi người heng 😄
Tôi của hôm qua - tôi của hôm nay - và tôi của một ngày nào đó.
Bé chọn về quê xây một căn nhà nhỏ nhưng đủ tiện nghi, xung quanh rợp bóng cây. Ở đó bé có thể ở bên chăm sóc bố mẹ, tui trẻ nhà bé có thể được leo núi, chạy nhảy mỗi khi tan học, còn bé mỗi ngày về nhà cũng được hít đầy lồng ngực không khí trong lành.
Tranh thủ “trẩy hội” Huế dịp sinh nhật Thị trấn X ngày 25/7 tới 🤝
Lịch trình của mình:
• 23/7
Bay SGN → Huế
Check-in khách sạn, ăn tối nhẹ, cà phê và dạo phố Huế.
• 24/7
Golf day tại Golden Sands Golf Resort 🏌️♂️⛳️
Tee off: 6:00 sáng.
ACE nào cùng sở thích golf có thể join cùng cho vui nhé, mình sẽ đứng ra organize team luôn.
Buổi tối fine dining, pre-party nhẹ và tiếp tục khám phá Huế về đêm.
• 25/7
Main event — “Bóng trăng hồ sen đêm Hoàng Thành”.
• 26/7
Cafe sáng, bún bò Huế ( để xem Bún bò ở Huế khác với Bún bò Huế ở SG sao🤭), rồi bay về Saigon.
Mình thích Huế từ rất lâu.
Thích cái chất trầm, sâu, cổ kính và rất riêng của vùng đất này.
Đọc nhiều về Huế, nghe nhiều về Huế nhưng giờ mới thật sự có dịp đi vài ngày để cảm nhận thành phố theo cách chậm hơn một chút.
Điều mình thấy hay ở cộng đồng Thị trấn X là dù mỗi người một ngành nghề, một hành trình khác nhau nhưng vẫn có chung một tinh thần:
Hào sảng. Nghĩa tình.
Sống tử tế.
Có gì cho được thì cho.
Có gì biết thì chia sẻ cho người đi sau.
Mình cũng chuẩn bị đủ 3 outfit đúng tinh thần “trẩy hội” 😄
- Công sở
- Dạ hội
- Đồ bơi
Điều mong chờ nhất trong chuyến này là có dịp gặp Dượng Tony @Tony_Buoi_Sang ngoài đời.
Không phải vì sự nổi tiếng, mà vì mình thật sự quý tinh thần hảo sảng, cho đi và dẫn lối của ông dành cho hàng triệu người trẻ Việt Nam suốt nhiều năm qua.
Giữa thời buổi ai cũng nói về thành công, mình lại thấy đáng quý nhất là những người giúp người khác mở rộng tư duy, sống có khí chất hơn, tử tế hơn và dám bước đi xa hơn khỏi giới hạn của mình.
Hẹn gặp anh em ở cố đô Huế 🤝.
Chủ nhân chiếc xe màu neon phía sau mình là chủ tịch phường ở bang Delaware, ông đã 84 tuổi (nghe chị mình dịch chức vụ tương đương chủ tịch phường ở Việt Nam chứ mình cũng ko rõ chức danh :D), Chị mình khai trương cửa tiệm ông và vợ đến dự khai trương.
Một ông cụ chống gậy, măc vest, tóc trắng nhưng rất phong độ, bên cạnh là vợ mình đoán cũng tầm 70 đổ lên.
bà trang điểm, làm móng màu đỏ, làm tóc đeo trang sức rất thời trang.
Điều mình ấn tượng nhất là 2 ông bà lái chiếc xe Jeep rất choé (bên Mỹ mình quan sát thấy người ta thường chọn xe màu trung tính chứ ít chọn màu nổi vì thuế sẽ cao hơn vì dễ gây tai nạn hơn). Và dù chống gậy thì ông vẫn chọn chiếc xe cao và bước lên xe rất xịn và ngầu luôn.
Mình ngưỡng mộ lắm, mình bảo mình thích xe của ông lắm... ông bảo vì ở vùng du lịch biển nên ông muốn có màu sắc nên ông chọn chiếc xe này để phù hợp với không khí.
Vậy nên bao nhiêu tuổi không quan trọng, quan trọng tâm hồn bạn bao nhiu tuổi :D
The owner of that neon-colored car parked behind me is the ward chairman (or town council president) in Delaware. He’s already 84 years old. (My sister said the position is roughly equivalent to a “phường chairman” in Vietnam, though I’m not entirely sure about the exact title 😂). When my sister had her store grand opening, he and his wife came to celebrate.
He’s a dapper elderly gentleman who walks with a cane, wearing a sharp vest, with neat white hair — still very stylish and full of presence. Beside him was his wife, who I’d guess is in her 70s or older. She was beautifully made up, with bright red nails, styled hair, and fashionable accessories — very chic and put-together.
What impressed me the most was that this couple drives a super flashy Jeep. (In the US, I’ve noticed most people choose neutral or muted car colors; bright ones are rare because insurance and taxes are higher due to higher accident risk.) Even though he uses a cane, he still picked a tall vehicle and hopped in so smoothly and coolly.
I admired them so much that I told him, “I really like your car!” He smiled and replied that since they live in a beach tourist area, he wanted something vibrant and colorful to match the lively atmosphere.
Age is just a number. What matters is how old your soul feels :D
Hi Dượng @Tony_Buoi_Sang và mọi người,
Con xin phép gọi bằng “mình” ở đây cho dễ xưng hô với mọi người luôn ạ!
Mình đang học thạc sĩ kinh doanh quốc tế và khởi nghiệp tại Phần Lan. Ngoài English, mình còn biết Chinese và đã làm sales & marketing ngành furniture thị trường Mỹ.
Tinh thần “học, đọc, làm, đi” của Dượng rất sôi nổi nên mình muốn cùng làm theo để nhắc nhở mình phải làm và kết nối mỗi ngày. Mong kết nối và học hỏi từ mọi người ạ!
Bella Nguyen
Là du học sinh nên mình sẽ viết những gì xung quanh và cảm nhận của mình. Video sẽ giúp thu hút sự tò mò và truyền tải thông điệp tốt hơn nên mình sẽ làm các video. Vừa đăng lên YouTube, vừa đăng lên thị trấn X này, ko biết có phạm luật gì ko ha. Nếu có mọi người chỉ dùm mình nha, mình cảm ơn!
Video hiện tại của mình.
Mình nghĩ mỗi người sẽ kể một câu chuyện riêng của mình theo cách khác nhau và mình cũng vậy. Cứ làm rồi mưa dầm thấm đất