Thời tiết ngày lễ đẹp quá!
Hôm nay em đi tàu Huế-Đà Nẵng, tới đoạn Phú Lộc view đẹp quá nên nhanh tay chụp liền. Ước gì có tàu cao tốc Huế-Đà Nẵng đi lại 1 tiếng đồng hồ thì tiện quá tiện!
Em giới thiệu bộ ly thời Mỹ ạ!
Ly đơn giản nhưng rất có duyên, cầm nhẹ vì rất mỏng. Một bộ 12 ly nhưng bể còn có 4 cái. Em quay lại làm kỉ niệm vì sợ lúc quay lại bể hết không còn cái nào 😅😅
Mọi người đã ăn thử mè xửng Huế chưa ạ?
Mè xửng Huế hiện tại có 3 loại: mè xửng giòn, mè xửng thanh và mè xửng tấm dày. Dịp lễ tết là mè xửng lại đắt hàng, gần nhà em có 1 công ty mè xửng quy mô gia đình, trong hình là tên thương hiệu.
Em nhờ Grok chỉnh lại hình xíu để mọi người thả tim ạ 😘😘 yêu thương!
Đám hỏi xong em bơ phờ luôn giờ mới xong việc để ngoi lên X đây 😤😤
Số là em chỉ uống được 2 ly bia là gục nên em không dám uống nhiều, cả nhà em hăng say đi chúc khách mời nên nằm bẹ.p từ chủ nhà tới rể. Một mình em phải chỉ đạo rửa chén, quyết định món nào đổ món nào giữ lại ăn tối, gom vỏ lon để ở đâu, rác vứt chỗ nào, gửi quà cho bà con mang về, tài xế chở mấy trưởng lão về nhà vì ai cũng dính mùi cồn 🤪🤪 dọn dẹp giặt giũ vì tiệc khách thoải mái mang dép vào nhà chứ sức đâu giữ cho sạch đẹp được.
Em đề nghị quý phụ huynh lần sau kéo ra nhà hàng dùm, tổ chức lễ gia tiên là được rồi chứ báo cái lưng em quá. Con em sau ni em cho tổ chức tự do ra bãi biển làm 1-2 bàn gia đình nhanh gọn. Quảng cáo dâu rể trên phương tiện đại chúng để dòng họ đều biết mặt là vui rồi.
Trước khi nhà trai đưa lễ vào nhà gái, họ sẽ bưng khay cau trầu rượu, có một người đi bên cạnh che lọng. Đây gọi là xin “trình giờ”. Nhằm xin phép nhà gái được đưa lễ vào.
@EmgaiEm Dạ. Kể vậy người ta cũng hình dung được rồi nè chị Sương.
Thương bác. Mong bác luôn nhiều sức khỏe, bót nghĩ về quá khứ để sống hạnh phúc hơn ạ!
Viết về ba!
Ba tui mồ côi cha mẹ khi 10 tuổi, dưới có 2 đứa em còn nhỏ, đứa út lúc đó còn chưa nhớ được mặt mẹ. Ba kể thời chiến tranh 2 bên chiến tuyến, ông nội nghi theo Nguỵ nên bị đem đi xử t.ử, không được cho thăm cũng không biết rõ ngày mất, không tìm thấy hài cốt. Bà nội cũng bị vạ lây, dân trong xóm đem đi chặ.t đầ.u khi Việt Cộng tấn công phủ đầu.
Tui không thấy hận gì cả vì đó là một phần của lịch sử, nhưng ba tui thì vẫn còn trách giận rất nhiều. Tôi khi có con rồi mới hiểu được vì sao ba còn ôm nỗi hận.
Ba kể 3 anh em nheo nhóc lúc đó phải chia nhau ra đi ở đợ cho mấy nhà bà con. Đứa đi giữ trâu, đứa đi cày cấy, giữ em giúp việc nhà. Cơm bữa đói bữa no, không hơi ấm cha mẹ, không ai dạy dỗ chỉ bảo. Cứ vậy lớn lên.
Ba là cháu đích tôn nên được cho đi học lên cao, phá phách không thua kém ai, mỗi lần đều bị chửi “đồ không cha”. Đau lắm! Hai O là em của ba cũng biết chữ biết tính toán cơ bản, chủ yếu là học từ mọi người xung quanh để khôn lớn.
Ba đã từng mồ côi nên ba rất sợ con của ba cũng giống mình. Ba rất coi trọng việc học. Ba tự mua quyển vở, hè cuối cấp mẫu giáo ba tự gạch sổ để tui và chị tui tập viết. Gạch thẳng đẹp thì chuyển qua luyện viết chữ. Hồi đó cứ lật cuối quyển vở là có bảng chữ cái và bảng cửu chương. Tui với chị tui phải ngồi đọc làu làu bảng chữ cái, giờ hơn 30 tuổi nhưng vẫn đọc vanh vách. Sợ nhất là bị dò bảng cửu chương, ba vừa khiêng bao sắn đi ngang hông nhà vừa hỏi vọng vào 3 nhân 7 bằng mấy? Nói sai ăn một roi ngay. Ám ảnh nhưng chưa bao giờ muốn nghỉ học.
Ba dạy nhiều thứ, ba biết gì nghĩ mình thiếu gì là ba đem ra dạy hết cho con. Toàn thơ ca triết lí khi cả nhà ngồi ăn cơm là ba bắt đầu nói, đến nỗi mỗi bữa cơm mấy đứa con cứ cầm chén lủi đi chỗ khác ngồi vì sợ nghe ba dạy bảo. Ba nói:
- “cá không ăn muối cá ươn, con cãi ba mẹ trăm đường con hư”
-cơm nấu xong là phải xới đều đừng để đóng cục trong nồi, ăn phải để ý khi có khách mình ăn ít lại
-ăn đừng có chấm mút đũa, không lấy muỗng mình ăn múc canh
-khi ăn đừng có nhìn chằm chằm dĩa thịt luộc sợ hết
-ba dạy cách rửa tay y chang như bộ y tế do ba lên trạm xá thấy họ dán tranh nên về dạy lại cho con
-ba dạy cách nấu nước sôi khi thấy bong bóng to nổi lên vỡ ra là tắt bếp, nấu tiếp nước sẽ cạn hết
-ba dạy cách nhận biết bà con và gọi đúng chức danh trong dòng họ từ nhỏ
-ba dạy lượm rác bỏ vào bao chứ không vứt lung tung
… còn nhiều điều ba dạy con không thể viết ra hết được!
Ba rất mau mít ướt, 2 đứa con gái đầu lòng đi lấy chồng ba đều khóc. Mẹ thì không thấy một giọt lệ mà ba đã bù lu bù loa.
Giờ con cái đã lập gia đình gần hết, nỗi lo của ba cũng chẳng vơi đi. Ba tính xa lắm, ba không dám xây cổng vì sợ mấy đứa con đám cưới không dựng rạp được. Tiệc cưới của đứa nào ba cũng mất ngủ vì lo, mắt thâm quầng.
Thương ba của con!
@EmgaiEm Hồi học đại học thầy nói là ở Huế cóHồi học đại học thầy nói là ở Huế có lượng mưa trung bình nhiều nhất cả nước. Mấy đứa chung lớp em ngồi bàn với nhau: Hèn chi ở Huế có nhiều nhà thơ đến như vậy. Mưa ngồi không biết làm gì nên làm thơ😄
Trời mưa mọi người thường làm gì ạ?
Mọi người thử bật một bài nhạc về Huế, tay nhấp một ngụm cafe và tưởng tượng mình đang yêu một em gái Huế nha! Đời bỗng mộng mơ liền!
Mình khi xa nhà, cứ mưa là nghe nhạc Huế: thương về miền Trung, Huế xưa, rất Huế,… đang vui tự nhiên lòng buồn theo bài hát 😂😂 Phải công nhận nhạc viết về Huế rất nhiều và hay.
Mình hay chọc ông chồng: “Anh có phước mới lấy được vợ Huế” 😁😁 Đang đặt KPI cho chồng phải hát được một bài về Huế, không biết giọng Nghệ An của chồng tui có đổi qua giọng Huế để hát được không 😂😂
@EmgaiEm Em cũng thấy rất yêu mùi rơm rạ mới gặt ạ. Nó thơm kiểu hương cỏ đồng nội, rất khó tả và dễ chịu.
Rơm mới này phơi khô, đốt lên ngửi khói cũng thơm lắm ạ ❤️
Cánh đồng lúa trước nhà không đợi được cô dâu chú rể 🤣🤣 Hôm nay chú máy cắt làm việc năng suất quá cản không được 😆😆
Em đang đứng đây ngửi mùi rơm tươi, tinh dầu của cây cỏ thơm thuần khiết và tươi mới ghê, hít hà mãi không thấy nhức đầu.