ANGRY PPL PROBLEMS

110 posts

ANGRY PPL PROBLEMS banner
ANGRY PPL PROBLEMS

ANGRY PPL PROBLEMS

@Angrypplprobs

Friends understand your unspoken words.

Namibia Bergabung Mayıs 2012
74 Mengikuti51 Pengikut
ANGRY PPL PROBLEMS
ANGRY PPL PROBLEMS@Angrypplprobs·
@GHaig79801 I've always been fascinated by the history and culture of the Joseon Dynasty.
English
0
0
0
60
ANGRY PPL PROBLEMS
ANGRY PPL PROBLEMS@Angrypplprobs·
@TraceyFann304 What a fascinating historical site! It must have played a crucial role in protecting the capital.
English
0
0
0
25
ANGRY PPL PROBLEMS
ANGRY PPL PROBLEMS@Angrypplprobs·
@hlugo14 Vietjet is truly deserving of the recognition. Well done, Vietjet!
English
0
0
1
35
ANGRY PPL PROBLEMS
ANGRY PPL PROBLEMS@Angrypplprobs·
@caloy137 Wow, Changgyeonggung Palace looks so historically rich and beautifully preserved! Can't wait to visit!
English
0
0
0
24
John Ford
John Ford@JohnFor03543335·
5-second tips to help you overcome fear P1 Knocking fear out of your head will be simpler than ever when you apply the tips below. In life, many times we humans are dominated by anxiety and fear, whether speaking in front of a crowd, going to an interview or participating in a negotiation. Worry is one of the causes of our failure. Here are some tips to help you overcome your own fear, just do it within 5 seconds! 1. Deep breathing helps the nervous system stay calm Breathing is an effective solution if you are stressed. But what's interesting is why breathing is so helpful? As researcher Margarita Tartakovsky explains: "Deep diaphragmatic breathing is an extremely useful technique for reducing anxiety because it activates the body's relaxation response." Specifically, it helps the body switch from the "fight or flight" response of the sympathetic nervous system to the relaxation response of the sympathetic nervous system. parasympathetic nervous system". 2. Gradually get used to the things that scare you If you're trying to relax yourself in a negotiation, public speaking, or any other activity that makes you feel nervous, one solution is exposure therapy. (exposure therapy). Neuroscientist Katherina Hauner of the Rehab Institute of Chicago has found that this solution can significantly improve our fear. She told the Huffington Post, "This method is usually done in a series of graduated steps, starting with exposure to a situation that causes you fear at a relatively low level and gradually increasing the level of fear." step by step". 3. Recognize your fears According to scholar Jeremy Yip, if you are afraid of something, it tends to affect other aspects of your life. For example, if you are on your way to work and unfortunately your car breaks down, anxiety will stick with you throughout the entire working day. And you certainly won't be able to have a productive working day. To deal with that, try to recognize where your fears come from and face them courageously. 4. Spend time with your friends American scientist - Carlin Flora said: "When we live in a place where living conditions are extremely difficult, you need someone to help you survive. The concept of a close friend was formed because we need someone for whom we are their number one priority and who, in turn, will be our number one priority in situations involving life and death.” Many studies have shown that people with close friends can still live well after divorce, job loss, or other psychological trauma. Being shared with friends will produce the hormone oxytocin - a hormone that increases extroverted and friendly actions, thereby helping you relax and courageously face and overcome fear. 5. Exercise to help yourself fight the effects of stress Exercise helps people feel healthier. According to The Mayo Clinic research team, exercise helps reduce anxiety in three main ways: • Exercise helps the brain release chemicals like endorphins that are helpful in relieving depression. • Exercise strengthens your immune system, which helps reduce the risk of depression. • Exercise increases body temperature, helping us stay calm.
English
14
0
9
292
ANGRY PPL PROBLEMS
ANGRY PPL PROBLEMS@Angrypplprobs·
@grosie66 Chúc em sớm hồi phục và trở lại với cuộc sống bình thường.
Tiếng Việt
0
0
0
24
Cataryna
Cataryna@grosie66·
Em Là Ánh Sao Của Đời Anh. Chương 2: Hồi ức vĩnh cửu 02 Sau khi Hình Tín Hàm được đẩy vào phòng phẫu thuật, y tá đeo mặt nạ hô hấp cho cô, cô vừa hít thở được hai hơi thì cảm thấy đầu mình nặng trĩu, sau đó ngủ thiếp đi. Trước khi ca phẫu thuật bắt đầu, Tô Nam liếc nhìn cô gái đang yên lặng nằm trên bàn phẫu thuật, lông mày cô hơi cau lại, khóe mắt vẫn còn đọng lại những giọt nước. Anh thầm thở dài, nói với trợ lý của mình, “Bắt đầu phẫu thuật.” Lúc người quản lý của Hình Tín Hàm – Cáp Thu chạy đến bệnh viện, Hình Tín Hàm đã vào phòng phẫu thuật gần nửa tiếng, Cáp Thu nắm tay Kỳ Kỳ đang bồn chồn, đứng ngồi không yên, hỏi: “Chị mới về quê có một ngày mà sao bây giờ con bé lại vào phòng phẫu thuật rồi?” Mặc dù lúc nãy nam bác sĩ kia đã nói với Kỳ Kỳ đây chỉ là một ca phẫu thuật viêm ruột thừa, vì vậy cô nàng không cần lo lắng, nhưng Kỳ Kỳ vẫn vô cùng sợ hãi. Lúc này nhìn thấy Cáp Thu, cô nàng không kìm nén nổi nữa, lập tức bật khóc, “Hu hu hu, em không biết, hình như… hình như là buổi trưa chị Hàm không ăn cơm, chỉ uống cà phê lạnh và ăn kem.” “Lúc chị ấy quay phim đã không thoải mái rồi, nhưng vẫn luôn chịu đựng cơn đau, mãi đến khi không chịu nổi nữa mới chịu đi đến bệnh viện. Chị Cáp Thu, em xin lỗi, em đã không chăm sóc tốt cho chị Hàm, em không nên để chị ấy uống cà phê lạnh và ăn kem.” “Được rồi, được rồi.” Cáp Thu buồn bực nói: “Chị không trách em đâu.” “Đừng khóc, không phải chỉ mổ ruột thừa thôi sao? Một lát nữa sẽ ra mà.” Mặc dù Cáp Thu cũng rất lo lắng cho Hình Tín Hàm, nhưng lúc này Kỳ Kỳ đang rất sợ hãi, cho dù cô ấy lo lắng thế nào thì cũng không thể bộc lộ ra ngoài được, cô ấy đã quen nhìn thấy sóng to gió lớn, cho dù trong lòng thấp thỏm lo âu thế nào, Cáp Thu vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh. Cáp Thu đứng im tại chỗ một lát, đầu óc suy nghĩ không ngừng, một lát sau, cô ấy lấy điện thoại ra gọi điện, Kỳ Kỳ ở bên cạnh nghe Cáp Thu sắp xếp gọn gàng mọi chuyện mới hiểu ra cô ấy đang dùng mọi cách để che giấu với bên ngoài chuyện Hình Tín Hàm bị viêm ruột thừa, phải đến bệnh viện để phẫu thuật. Cáp Thu vừa thu xếp ổn thỏa mọi chuyện xong thì ca phẫu thuật của Hình Tín Hàm cũng kết thúc, cô được y tá đẩy ra ngoài. Cáp Thu và Kỳ Kỳ lập tức đi tới, nước mắt Kỳ Kỳ không kìm được rơi lách tách, cô nàng không ngừng hô lên với Hình Tín Hàm: “Chị Hàm, chị Hàm…” Cáp Thu liếc nhìn Hình Tín Hàm vẫn đang ngủ say, sau đó dừng bước, quay đầu lại hỏi Tô Nam: “Bác sĩ…” Tô Nam biết cô ấy muốn hỏi gì, anh nói: “Ca phẫu thuật diễn ra thuận lợi, tôi sẽ theo dõi tình hình cụ thể sau khi phẫu thuật. Nếu không có vấn đề gì thì ngày kia có thể xuất viện, về nhà nghỉ ngơi.” Cáp Thu hiểu, gật đầu, “Cảm ơn bác sĩ.” Lúc Tô Nam định nhấc chân rời đi, Cáp Thu gọi anh lại: “Chuyện đó… bác sĩ.” Tô Nam dừng lại, “Còn có việc gì sao?” Cáp Thu thành khẩn cầu xin, nói: “Thân phận của Hình Tín Hàm khá đặc biệt, tôi không muốn em ấy bị truyền thông quấy rầy trong lúc bệnh, vì vậy nhờ bác sĩ hợp tác một chút, đừng nói với người khác chuyện Hình Tín Hàm đang điều trị trong bệnh viện…” Tô Nam chậm rãi bỏ chiếc khẩu trang vừa tháo vào trong túi, nghe Cáp Thu nói xong, trong mắt anh hiện lên ý cười nhàn nhạt thản nhiên, sau đó nhướng mày đáp: “Chuyện này thì cô yên tâm, nhân viên y tế của chúng tôi sẽ không bao giờ tiết lộ chuyện riêng của bệnh nhân.” Cáp Thu thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cảm ơn anh.” Sau đó cô ấy xoay người, nhanh chóng đi theo cáng cứu thương đưa Hình Tín Hàm về phòng. Tô Nam đứng đó nhìn cô gái đang nằm trên cáng cứu thương, mãi đến khi biến mất khỏi tầm nhìn rồi, anh mới rời mắt đi, cúi đầu nhìn ngón tay ban nãy cô nắm, lát sau, có một tiếng “chậc” rất khẽ vang lên trong hành lang yên tĩnh. Tô Nam cởi áo phẫu thuật ra, mặc áo blouse trắng vào, sau đó đến phòng của Hình Tín Hàm. Cáp Thu và Kỳ Kỳ đều ở trong phòng trông coi Hình Tín Hàm, người trên giường vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy, Tô Nam bước đến, hỏi: “Mọi người không đánh thức cô ấy à?” Kỳ Kỳ lắc đầu, lúc nãy đẩy về phòng, cô nàng có kêu Hình Tín Hàm, nhưng cô không hề tỉnh lại. Tô Nam đi đến bên cạnh giường bệnh, hơi cúi người xuống, giọng nói trong trẻo ấm áp gọi cô: “Hình Tín Hàm? Hình Tín Hàm? Tỉnh dậy đi.” Hình Tín Hàm đang mơ, trong mơ cô thấy mình nắm lấy tay bác sĩ và kêu đau, sau đó cô nghe thấy ai đó gọi tên mình, tay của Hình Tín Hàm vô thức nắm chặt lại, thì thầm, “Đau quá…” Đồng thời, cô mờ mịt mở mắt ra. Vốn dĩ lúc đầu Tô Nam định chạm nhẹ vào tay cô gọi cô dậy thôi, nhưng cô lại nắm chặt ngón tay anh, thân thể anh cứng đờ trong giây lát, sau đó anh lại bị “cơn đau” yếu ớt của cô chọc cười. Khóe miệng Tô Nam nhếch lên, trong giọng nói chứa đựng ý cười, anh nhẹ nhàng nói với cô như đang dỗ dành, “Không đau nữa.” Hình Tín Hàm chớp mắt nhìn anh chằm chằm, lúc nãy trước khi phẫu thuật, anh đeo khẩu trang che gần hết khuôn mặt, Hình Tín Hàm chỉ nhớ đôi mắt biết cười quyến rũ của anh, lúc này anh đã tháo khẩu trang, cô chợt nhận ra khuôn mặt của nam bác sĩ này không kém gì tiểu thịt tươi trong làng giải trí, thậm chí, so với những nam minh tinh kia thì trông thoải mái, dễ chịu hơn nhiều. Hốc mắt anh hơi sâu, đôi mắt dường như biết cười, mặt mày lúc nào cũng dịu dàng ôn hòa, không khác gì giọng điệu khi nói, nhẹ nhàng, trong sáng. Sống mũi cao, bờ môi bạc nhợt nhạt khép hờ, đường nét khuôn mặt rõ ràng, nét nào ra nét đấy, mười phân vẹn mười. Thấy Hình Tín Hàm sững sờ nhìn mình, trong lòng Tô Nam có chút chờ mong, nhưng dường như cô chỉ cảm thấy xấu hổ nên đã buông tay anh ra. Tô Nam thoáng thất vọng, nhưng vẫn cười với cô: “Nếu cô chưa xì hơi thì hiện giờ không được ăn cơm đâu, sau khi xì hơi thì có thể ăn một chút thức ăn lỏng.” Hình Tín Hàm nhẹ nhàng gật đầu, “Cảm ơn bác sĩ.” Anh nhìn cô một cái, dặn dò: “Nghỉ ngơi đi cho khỏe.” Sau đó lập tức rời khỏi phòng bệnh. Hình Tín Hàm vẫn chưa tỉnh táo lắm, thuốc gây mê trong người chưa tan hết. Cô hơi buồn ngủ, muốn ngủ tiếp. Nghĩ vậy, Hình Tín Hàm định nhắm mắt lại ngủ, nhưng chợt nhớ ra ngày mai là ngày giỗ của ba cô, những năm trước, vào ngày này cô sẽ về nhà. Hình Tín Hàm đột nhiên mở mắt ra, nghiêng đầu gọi Cáp Thu: “Chị Thu.” Cáp Thu đi tới, Hình Tín Hàm hỏi cô ấy: “Chuyện em bị ốm phải vào bệnh viện…” Cáp Thu thở dài, bình tĩnh nói: “Đừng lo lắng, mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa rồi, không ai biết bây giờ em đang ở bệnh viện đâu.” Cô cúi xuống giúp Hình Tín Hàm đắp chăn, nhẹ nhàng nói: “Nhưng về phía mẹ em, em phải tự mình xử lý cho tốt đấy.” Hình Tính Hàm gật đầu, “Em biết rồi.” “Em không sao rồi, chị không cần phải ở đây đâu.” Hình Tín Hàm cười nhạt, “Mau về nghỉ ngơi đi. ” Cáp Thu và Kỳ Kỳ đều không yên tâm, Hình Tín Hàm bất lực, “Thật sự không sao mà, mọi người ở lại đây cũng không có chỗ ngủ, mau quay về đi.” Cuối cùng, ba người quyết định để Cáp Thu rời khỏi bệnh viện, sáng mai cô ấy sẽ đến công ty giải quyết công việc tiếp theo của Hình Tín Hàm, còn Kỳ Kỳ thì ở lại bệnh viện chăm sóc cho cô. Trùng hợp là tối nay Tô Nam trực đêm, anh ngồi trong phòng nghỉ gọi điện cho ba, sau đó mới đi ra ngoài. Nửa đêm, lúc đi ngang qua phòng của Hình Tín Hàm, Tô Nam dừng bước lại, anh đứng ngoài cửa, nắm lấy tay cầm, vừa muốn mở cửa, lại vừa do dự. Vài giây sau, Tô Nam nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Hình Tín Hàm ở trong phòng bệnh: “Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ…” Bởi vì mấy ngày nay công việc quá mệt nhọc nên Kỳ Kỳ ngủ say như chết, không nghe thấy tiếng Hình Tín Hàm gọi. Tô Nam nghe thấy tiếng sột soạt trong phòng, anh mở cửa ra bước vào, Hình Tín Hàm đang chống tay định ngồi dậy xuống giường. Anh vội vàng đỡ cô, Hình Tín Hàm hoảng sợ vì sự xuất hiện đột ngột của anh, sau khi nhìn thấy ai đến cô mới thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng cô vẫn còn sợ hãi, hỏi: “Bác sĩ Tô? Sao anh lại…” Dường như anh biết cô muốn hỏi gì, liền nói, “Đêm này tôi có ca trực, đúng lúc đi ngang qua, nghe thấy tiếng của cô.” Hình Tín Hàm mím môi, được anh mang dép giúp. Tô Nam đỡ cô đi vào nhà vệ sinh, anh nhỏ giọng hỏi cô, “Sao cô không gọi y tá? Cô vừa mới làm phẫu thuật, làm việc quá sức sẽ khiến miệng vết thương nứt ra đấy.” Hình Tín Hàm “ừm” một tiếng, nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ chú ý, không để mình làm việc quá sức.” Lúc Hình Tín Hàm ra khỏi nhà vệ sinh, Tô Nam lại đỡ cô quay lại giường bệnh, Hình Tín Hàm nằm trên giường, nhìn anh nói: “Cảm ơn anh, bác sĩ Tô.” “Không cần cảm ơn.” Trước khi Tô Nam xoay người rời đi, anh quay lại nói với cô: “Có việc gì thì cứ rung chuông gọi tôi.” Hình Tín Hàm gật đầu: “Được.” Sáng hôm sau, Hình Tín Hàm để Kỳ Kỳ ra ngoài mua đồ ăn sáng, sau khi Kỳ Kỳ rời khỏi phòng, Hình Tín Hàm lấy điện thoại ra, tìm số của mẹ, chần chừ vài giây, cô bấm gọi. “Mẹ ơi.” Hình Tín Hàm cố gắng để giọng nói mình bình thường, “Con vẫn đang làm việc ở chỗ khác, nếu chưa làm xong thì hai ngày này con không thể về được.” Hình Hàm Quân biết công việc trong giới giải trí không đơn giản như những người bình thường, bà hiểu Hình Tín Hàm, dịu dàng nói: “Không sao đâu con. Con nhớ phải chăm sóc bản thân thật tốt đấy, đừng để bị ốm.” Nghe mẹ nói vậy, sống mũi Hình Tín Hàm cay cay, cô chớp chớp mắt, nắm chặt chăn, gật đầu đồng ý: “Dạ, con biết rồi, mẹ cũng vậy. Khi nào xong việc thì con sẽ về thăm mẹ… còn ba. Con xin lỗi mẹ, hôm nay là ngày giỗ của ba nhưng con lại không thể về được.” Mắt Hình Tín Hàm đỏ hoe, cố gắng giữ bình tĩnh khi nói ra câu này. Tô Nam cầm hồ sơ bệnh án đứng ngoài cửa, nghe thấy giọng nói yếu ớt suýt khóc của cô. Sau khi Hình Tín Hàm cúp điện thoại, cô trùm chăn lên đầu, cắn môi bật khóc, lát sau mới bình tĩnh lại một chút, cô kéo chăn ra, khịt khịt mũi, đưa tay lau nước mắt. Lúc này Tô Nam mới bước vào. Hình Tín Hàm quay đầu nhìn anh, lễ phép giơ tay ra chào anh, cười nhạt nói: “Bác sĩ Tô đến kiểm tra à?” Tô Nam làm động tác suỵt với cô, sau đó lấy điện thoại từ trong áo blouse trắng ra, nói nhỏ với cô: “Nhân lúc bây giờ không có ai phát hiện, cô có thể chụp với tôi một tấm ảnh không?” Hình Tín Hàm sửng sốt, Tô Nam tiếp tục nói với cô: “Tôi cực kỳ thích cô, cô là thần tượng của tôi.” Hình Tín Hàm hoài nghi nhìn chằm chằm vào anh rồi bật cười. Cô hoàn toàn không ngờ bác sĩ Tô lại theo đuổi minh tinh, càng không ngờ vị bác sĩ chữa bệnh cho mình lại là fan của mình. “Nhưng hiện tại tôi đang ốm, lại mặc áo bệnh nhân, vẫn chưa trang điểm, chắc hẳn sắc mặt rất xấu…” “Không sao đâu.” Tô Nam chờ mong nói: “Chỉ cần được chụp ảnh cùng cô là tôi đã rất mãn nguyện rồi.” “Hơn nữa, ở trong mắt fan, bất kể thần tượng trông như thế nào thì họ đều đẹp cả.” Tâm trạng u ám của Hình Tín Hàm như gặp được ánh mặt trời, trong nháy mắt trở nên sáng bừng. Vị bác sĩ này cũng… đáng yêu đấy nhỉ? Đối với yêu cầu của Tô Nam, Hình Tín Hàm thoải mái đồng ý, vì thế Tô Nam giúp cô chậm rãi ngồi dậy, rồi cùng anh chụp một tấm ảnh trên giường bệnh. Sau đó Tô Nam bí mật chụp một trong tấm ảnh Hình Tín Hàm đang mỉm cười, hơi cúi đầu. Nghe thấy tiếng chụp ảnh, Hình Tín Hàm ngẩng đầu lên, bối rối nhìn Tô Nam. Tô Nam cười bí ẩn: “Chờ tôi một lát.” Nói xong, anh bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Tiếng Việt
13
0
10
680
ANGRY PPL PROBLEMS
ANGRY PPL PROBLEMS@Angrypplprobs·
@N00BFAGKILLER Great news! Finally, a breakthrough in recharging zinc batteries. Impressive technology development!
English
0
0
0
23
Mallia Cuddie
Mallia Cuddie@cuddie_mallia·
A strange tribe hides in the deep forest, cremates, and uses the ashes of the dead as food Living deep in the jungle, unaffected by modern culture, the Yanomami tribe still keeps many strange, even scary customs: Cremation and taking the ashes of the dead as food; A young girl was kept in a small cage and fasted for a week... Question Question 1: Where does the Yanomami tribe live? A - Border between Venezuela and Brazil B - Border between Colombia and Brazil C - Border between Peru and Brazil Question 2: Does the Yanomami tribe believe that the soul lives forever? A - Yes B - Wrong Question 3: Where are ashes kept by the Yanomami people? A - Wooden vase B - Buffalo horn C - Dried gourd Question 4: What is the main dish mixed with the ashes of the dead? A - Corn soup B - Banana soup C - Potato soup Question 5: Where do the Yanomami tribe usually gather? A - Maintain the forest B - In the middle of an empty lot C - Shabono House Question 6: At what age is a Yanomami boy considered a man? A - 8 years old B - 9 years old C - 10 years old Question 7: What rituals must Yanomami girls do when they are 10-12 years old? A - Chastity ritual B - Coming of age ritual C - Ritual to worship gods Question 8: What traditional forms of beauty do the Yanomami people have? A - Tattoo B - Draw pictures C - Skewer the stick through the chin D - All 3 answers above Question 9: What do Yanomami people often wear on their heads to beautify themselves? A - Deer horn B - Bird feathers C - Leaves Answer Question 1: Answer A: Hidden deep in the Amazon jungle, on the border between Venezuela and Brazil, is where the Yanomami Indians (also known as Yanam or Senema), one of the tribes of The most mysterious island in the world with a population of about 20,000 people. Since being first discovered in 1929, this tribe has remained wild like their ancestors, has no contact with the outside world and still maintains many strange customs. Question 2: Answer A - Correct. The Yanomami people believe that there is a spirit world that exists parallel to the world of the living. The body is gone but the soul remains forever. The body needs to be protected so that the dead can rest in peace so that the soul can pass on. And there is no better way than... eating the ashes of the deceased, making the bodies of the dead and the living become one. Question 3: Answer C - Dried gourd. When a member of the tribe dies, the most prestigious person in the tribe and a man will perform this important ritual. The deceased will be washed with water boiled from forest leaves, and all living items will be wiped clean, including clothes, knives, and bows and arrows worn at the waist. The body is placed on a dry firewood platform, and the person performing the ritual will light the fire for cremation. During this time, men will watch over the fire day and night until everything turns to ash. After the ash cools, they continue to grind it all into a fine powder, store it in dry gourds and place it in the most solemn place in the house of the deceased. Question 4: Answer B - Banana soup. About a year after cremating the dead, the Yanomami people will use the ashes of the dead to process into many dishes or add spices to other dishes, the main dish of which is banana soup. Ash is mixed with crushed bananas and cooked. Part of the remaining ash will be put into a long bamboo tube, one person will blow strongly, the other person will breathe deeply into the nose. However, in cases where the person dies due to an enemy attack, only women eat the ashes. Question 5: Answer C - Shabono House. The tribe has the custom of gathering under the common shabono roof. On average, a shabono is circular with a circumference of about 90m, made from natural materials such as leaves and forest vines. Every 4-6 years, the Yanomami people tear down the old shabono and build a new one. Question 6: Answer A - 8 years old. In the Yanomami tribe, boys as soon as they turn 8 years old are considered men, and girls after their first period are considered adult women. They assign tasks very clearly, like tattoos, and understand natural knowledge. The Yanomami also excelled at making and using plant poisons. Men in the tribe are very aggressive, ready to "take action" against any threat, regardless of bloodshed. Question 7: Answer B - Coming of age ritual. Young girls of the Yanomami tribe, when they reach the age of 10-12, have to go through an extremely painful coming of age ritual. They were locked in a small cage for a month, without food or water for the first week. After that, the girls were released, painted on their bodies and introduced to the village elders as adult women. Question 8: Answer D - All 3 answers above. The Yanomami people have a strange beauty tradition during important occasions. In addition to decorating with strange black and red drawings, they also use bamboo chopsticks or bamboo sticks to pierce the nose, chin or cheeks. Question 9: Answer B - Bird feathers. Besides tattooing, piercing the nose and chin, the Yanomami people also have the custom of adding bird feathers on their heads to beautify themselves.
English
14
0
10
293
ANGRY PPL PROBLEMS
ANGRY PPL PROBLEMS@Angrypplprobs·
@grosie66 "Tình bạn đáng ghen tị, bạn thân luôn đồng hành suốt cả cuộc đời."
Tiếng Việt
0
0
0
19
Cataryna
Cataryna@grosie66·
Em Là Ánh Sao Của Đời Anh. Chương 01 “Mọi người vất vả rồi, bây giờ ăn trưa trước đã rồi lại quay tiếp.” Trợ lý Kỳ Kỳ lập tức chạy đến giúp Hình Tín Hàm xách váy cưới, cùng cô đến phòng thay đồ để cởi váy ra, sau đó Hình Tín Hàm trực tiếp thay trang phục cho cảnh quay buổi chiều. Hình Tín Hàm đang tháo trang sức thì Kỳ Kỳ mang cơm của đoàn phim đi tới bên cạnh, nói với cô, “Chị Hàm, em mang cơm đến cho chị đây, chị có cần gì nữa không ạ?” Lúc nãy Hình Tín Hàm đứng dưới nắng rất lâu, hai má đỏ ửng, hơi nóng trên người vẫn chưa tản đi hết, lúc này cô không muốn ăn gì cả, chỉ muốn uống chút gì đó lành lạnh cho bớt nóng nên nói với Kỳ Kỳ, “Chị muốn uống cà phê lạnh.” Cô gái nhỏ lập tức đồng ý: “Được ạ, để em đi mua.” “Chị còn muốn ăn kem nữa!” Hình Tín Hàm lại nói: “Em mua nhiều cà phê một chút nhé, chị muốn mời cả đoàn.” Kỳ Kỳ: “Vâng ạ.” Sau đó cô nàng vội vàng chạy ra ngoài. Hình Tín Hàm ở phía sau dặn dò: “Nhớ nhờ nhân viên cửa hàng mang về đây cùng em, đừng có cậy mạnh mà xách đồ một mình đấy.” “Em biết rồi ạ.” Giọng nói lanh lảnh vẫn vang lên trong phòng thay đồ, nhưng bóng dáng nhỏ bé đã biến mất từ lâu. Hình Tín Hàm nhếch môi cười, tiếp tục tháo trang sức. Khi đồng nghiệp của cô – Diệp Trường Xuyên bước vào, Hình Tín Hàm đang nhắm mắt tựa vào lưng ghế, ôm một chiếc quạt mini trong lòng. Diệp Trường Xuyên ngồi xuống bên cạnh, thấy Hình Tín Hàm vẫn chưa động vào bữa trưa, anh định đứng dậy định rời đi thì cô lại mở mắt ra. Cô vén tóc, ngồi thẳng dậy, nhìn thấy cuốn kịch bản trong tay Diệp Trường Xuyên, khóe môi cô cong lên thành hình vòng cung, mỉm cười với anh, “Anh đến tìm tôi khớp thoại à?” Diệp Trường Xuyên nhướng mày, nói thật, “Vốn định vậy, nhưng mà bây giờ…” Anh đứng dậy định ra ngoài: “Cô ăn cơm trước đi, khi nào ăn xong chúng ta khớp thoại sau.” Hình Tín Hàm đặt chiếc quạt mini xuống, cầm lấy kịch bản của mình, mở ra, nói: “Không sao, tôi không đói, nếu không thì tôi đã ăn lâu rồi.” “Tới đây đi.” Hình Tín Hàm ngước mắt lên, nói với Diệp Trường Xuyên. Diệp Trường Xuyên lại ngồi xuống, bắt đầu khớp thoại với Hình Tín Hàm cho cảnh quay cuối cùng của buổi chiều. Nhân viên của đoàn làm phim cứ người đến người đi, nhưng dường như có gì đó ngăn cách Hình Tín Hàm và Diệp Trường Xuyên với mọi tiếng ồn xung quanh, cả hai nghiêm túc khớp thoại với nhau. Hai người vừa tập luyện xong lần thứ nhất thì đúng lúc Kỳ Kỳ mua cà phê và kem về, cô nàng vui vẻ nói với mọi người: “Mọi người qua đây uống cà phê nha. Chị Hàm mời mọi người đó ạ.” Sau đó cô nàng lấy cà phê và kem đã mua đưa cho Hình Tín Hàm: “Chị Hàm, em mua vị matcha chị thích nhất nè.” “Em đúng là tri kỷ của chị.” Hình Tín Hàm vui vẻ bóc vỏ kem ra ăn, Kỳ Kỳ nhanh chóng mang một ly cà phê khác đến, si mê nói với Diệp Trường Xuyên: “Anh Xuyên uống cà phê đi! Ly này không có nhiều đường đâu ạ.” Diệp Trường Xuyên nhận lấy cà phê, mỉm cười dịu dàng với cô nàng, nói: “Cảm ơn em.” Kỳ Kỳ đỏ mặt, hơi xấu hổ, xua tay liên tục: “Anh không cần cảm ơn đâu, không cần cảm ơn đâu ạ.” Sau đó lập tức chạy đi. Diệp Trường Xuyên nhìn cô nàng chạy đi, khóe miệng hơi nhếch lên. Hình Tín Hàm đang vui vẻ ăn kem, nhớ tới lát nữa sẽ quay cảnh nam nữ chính già đi, sau đó nữ chính qua đời, cô bật cười: “Lát nữa có thể chiêm ngưỡng tạo hình về già của ảnh đế Diệp rồi, chắc sẽ mãn nhãn lắm.” Diệp Trường Xuyên: “… Cô cũng thế mà.” Thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi qua đi, tất cả nhân viên đã trở lại vị trí của mình. Chuyên viên trang điểm dành một khoảng thời gian dài để trang điểm, nhuộm tóc bạc cho Hình Tín Hàm và Diệp Trường Xuyên. Hơn ba giờ chiều, cảnh quay cuối cùng của bộ phim《Hồi ức vĩnh cửu》sẽ bắt đầu quay. Nhưng mà Hình Tín Hàm nằm trên giường được một lúc thì bắt đầu cảm thấy khó chịu, bụng đau từng cơn, còn cảm thấy buồn nôn. Cô nhớ lại lúc trưa ăn kem và uống cà phê lạnh, chắc là bây giờ bị đau dạ dày rồi. Hình Tín Hàm nghĩ thầm: “Lát nữa nghỉ giải lao phải uống ít thuốc giảm đau mới được.” Hiện tại Hình Tín Hàng đang quay cảnh nữ chính hôn mê, cô nằm trên giường, mắt nhắm lại, cố gắng chịu đựng cảm giác khó chịu trong người, nghe Diệp Trường Xuyên ngồi ở mép giường nói từng lời thoại. Đáy lòng bị cơn đau bụng giày vò đau đớn. Cho đến khi đạo diễn nói: “Được rồi, qua!” Hình Tín Hàm lập tức đứng dậy khỏi giường rồi đi vào nhà vệ sinh. Trước khi rời đi, cô không quên nói với Kỳ Kỳ, “Kỳ Kỳ, dạ dày của chị không được khỏe, em giúp chị lấy thuốc ở trong xe đi, lát nữa chị sẽ uống sau.” Kỳ Kỳ nói, “Dạ vâng!” sau đó lập tức chạy đi lấy thuốc cho Hình Tín Hàm. Sau khi Hình Tín Hàm ra khỏi nhà vệ sinh, cô xoa bụng, kìm nén cảm giác buồn nôn lại, cau mày ngồi xuống mép giường, cầm kịch bản đọc thoại. Kỳ Kỳ nhanh chóng mang thuốc về đưa cho Hình Tín Hàm rồi vặn nước giúp cô, Hình Tín Hàm lấy hai viên uống. Thấy vậy, đạo diễn hỏi cô: “Tín Hàm, em sao vậy? Sức khỏe không tốt hả?” Hình Tín Hàm cười nhẹ, cố thả lỏng người: “Không sao đâu đạo diễn, dạ dày hơi khó chịu thôi ạ, em đã uống thuốc rồi.” Hình Tín Hàm gia nhập giới giải trí từ năm 18 tuổi, mặc dù năm nào cô cũng chăm chỉ đóng phim nhưng lúc nào cũng không nóng không lạnh, mãi đến năm ngoái, sau khi phòng làm việc ký hợp đồng với Công ty Điện ảnh Truyền hình Đông Thịnh, nguồn tài nguyên của Hình Tín Hàm bỗng trở nên tốt hơn hẳn. Suốt một năm nay, công việc của cô chưa bao giờ bị gián đoạn. Nào là quay phim, quay quảng cáo, chụp ảnh bìa cho tạp chí… Gần như không có thời gian nghỉ ngơi, cơ thể cũng vì làm việc quá sức dẫn đến ăn không tiêu, tình huống như hôm nay không phải lần đầu tiên xuất hiện, Hình Tín Hàm chẳng để ý nhiều, nếu tái phát thì uống thuốc giảm đau là được. “Chuẩn bị quay cảnh tiếp theo.” Hình Tín Hàm nghe đạo diễn nói thế thì cởi giày, lại nằm lên giường, Diệp Trường Xuyên cũng đi tới, ngồi xuống mép giường, thấy sắc mặt cô không tốt, anh trầm giọng hỏi: “Cô có thể quay tiếp không? Hay là hôm nay nghỉ ngơi đi, ngày mai lại quay.” Hình Tín Hàm khẽ lắc đầu: “Không sao đâu.” Tính tình của Hình Tín Hàm rất dứt khoát, tuyệt đối không thể để cả đoàn chờ một mình cô được, hơn nữa chỉ còn nốt cảnh này thôi là đóng máy rồi, chiều nay quay xong phim là thành công mỹ mãn. Với cả, lần này tạo hình khi về già thực sự tốn rất nhiều thời gian, nếu cô nói dừng lại bây giờ sẽ khiến công việc của cả ê-kíp bị chậm trễ. Hình Tín Hàm cắn môi, cố gắng tiếp tục quay phim. 5 giờ chiều, quá trình quay cảnh cuối cùng kết thúc, Hình Tín Hàm thở phào nhẹ nhõm, cả đoàn phim đều tràn ngập niềm vui, cô từ từ rời khỏi giường, nói mọi người vất vả rồi, sau đó mới đi tháo trang sức và thay quần áo. Nhưng mà cô vừa mới bắt đầu tẩy trang, cơn đau từ quanh rốn đã di chuyển xuống vùng bụng dưới bên phải, cơn đau lần này còn dữ dội hơn lần trước, Hình Tín Hàm thật sự không chịu nổi nữa, cô ngồi xổm xuống đất, đúng lúc Kỳ Kỳ đi tới, cô nàng vội vàng chạy đến chỗ Hình Tín Hàm, lo lắng nói: “Chị Hàm, bụng chị vẫn còn đau ạ? Hay là chúng ta đến bệnh viện xem thế nào đi?” Kỳ Kỳ đỡ Hình Tín Hàm đứng dậy, cô hít thật sâu rồi thở hắt ra, đi lên phía trước, khi nghe mọi người hỏi thăm, cô cố gắng tỏ ra không sao, sau đó lên xe bảo mẫu rời đi. Trên đường đến bệnh viện, Hình Tín Hàm đau đớn như đứng trên đống lửa, toàn thân toát mồ hôi lạnh, không nói nên lời. Kỳ Kỳ nắm tay cô dường như sắp khóc rồi, cô nàng tự lẩm bẩm: “Sao lại nghiêm trọng như vậy được? Mọi hôm chị uống cà phê lạnh với ăn kem vẫn bình thường mà? Sao lần này lại đau bụng chứ…?” “Hu hu hu sau này em sẽ không cho chị ăn mấy thứ đó nữa đâu…” Sau khi đến bệnh viện, Hình Tín Hàm được nhân viên y tế đặt lên giường bệnh rồi đẩy đến khoa cấp cứu. Một y tá bình tĩnh nói: “Bây giờ bác sĩ Lâm vẫn đang ở trong phòng phẫu thuật, Lâm Hân, bác sĩ Tô đâu? Mau gọi anh ấy đến đây nhanh lên.” Lâm Hân lập tức chạy đi: “Tôi đi gọi anh ấy ngay!” Khuôn mặt Hình Tín Hàm tái nhợt, mồ hôi nhễ nhại vì đau, cô mím chặt môi, phát ra một tiếng nức nở từ cổ họng, dường như sắp khóc đến nơi. Cô không biết phải đặt tay ở đâu, chỉ muốn nắm lấy một thứ gì đó, như thể điều đó sẽ làm dịu cơn đau trong cơ thể cô, Hình Tín Hàm định nắm vào thành giường, kết quả lại vô tình nắm phải một lòng bàn tay rộng lớn và ấm áp. Đôi mắt cô chứa đầy nước, tầm nhìn cũng vì thế mà trở nên lờ mờ, cô chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bác sĩ nam mặc áo blouse trắng và đường nét trên khuôn mặt anh. Giây tiếp theo, nước từ khóe mắt cô rơi xuống, tầm nhìn của cô trở nên rõ ràng hơn. Tô Nam để cô nắm tay mình, sau khi y tá bên cạnh kể cho anh tình huống nghe được từ Kỳ Kỳ, anh ấn tay còn lại lên bụng cô, hỏi: “Chỗ này có đau không?” Hình Tín Hàm cắn môi lắc đầu, tay anh di chuyển sang bên phải một chút: “Thế còn chỗ này?” Hình Tín Hàm bị ấn đau, đôi lông mày xinh đẹp nhíu chặt lại, bàn tay cô vô thức nắm chặt tay anh, mang theo tiếng khóc nức nở yếu ớt, nhỏ giọng nói, “Đau.” “Thế này thì sao?” Anh đột nhiên bỏ bàn tay đang ấn bụng Hình Tín Hàm ra. Cơn đau lập tức trở nên dữ dội hơn, Hình Tín Hàm nắm chặt tay của anh, tay cô run lên, lông mày nhíu lại, trên má lấm tấm mồ hôi, đau đến mức không nói nên lời. Nhìn biểu hiện của cô, Tô Nam biết, nếu anh thả tay ra thì cô còn đau hơn lúc bị anh ấn như này. Tô Nam nói với y tá Lâm Hân bên cạnh: “Viêm ruột thừa cấp tính, cô đưa cô ấy đi kiểm tra, chuẩn bị chút nữa phẫu thuật.” Trước khi giường bệnh bị đẩy đi, Hình Tín Hàm nhận ra mình vẫn đang nắm chặt tay của bác sĩ, nhưng lúc cô định buông ra thì anh lại siết chặt các khớp ngón tay cô. Cô nhìn anh, người đàn ông đang đeo khẩu trang, che gần hết khuôn mặt, Hình Tín Hàm chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đen của anh, hốc mắt hơi sâu, đuôi mắt hình móc câu, đôi mắt xinh đẹp kia lúc nào cũng như đang cười. Sau đó, cô nghe thấy những lời động viên dịu dàng của anh: “Sẽ ổn thôi, đừng sợ.”
Tiếng Việt
12
0
9
420
ANGRY PPL PROBLEMS
ANGRY PPL PROBLEMS@Angrypplprobs·
@CFansol Fascinating! Research on the enigmatic origins of money unveils hidden secrets.
English
0
0
0
18
CactusFANSOL
CactusFANSOL@CFansol·
The mystery of money should not exist Scientists recently analyzed a Peruvian 10-cent coin of unexplained origin. A decade ago, at the Catholic University of Peru in Lima, a mystery involving money attracted the attention of scientists and students. The university acquired several 19th- and 20th-century Peruvian coins from local dealers for the research of graduate students in the chemistry department. Among these coins, a 10-cent coin called a "dinero" stands out with the "1899" imprint on it. However, it is worth noting that there are no official records confirming the coin's existence in 1899 in international numismatic sources. Luis Ortega and Fabiola Bravo Hualpa, two researchers at the university, decided to solve this mystery. In a paper published in the journal Heritage Science last year, they revealed the results of X-ray and light analysis of the coin, which showed that the dinero was made from a nickel-silver alloy, unlike The official coin of the Lima Mint contains approximately 90% silver. At the same time, they found that the 1899 dinero contained traces of iron, cobalt and lead, implying that the coin may be a counterfeit from an older period. This combination of impurities is also characteristic of classical alloys due to the limited technology of the period. Dr. Ortega and Ms. Bravo Hualpa hypothesize that the coin may have been produced abroad, and that the makers may have been completely unaware of the non-existence of an official dineros in 1899. Due to the economic and political instability in Peru at that time, low-value coins such as the dinero became popular, and counterfeiters took advantage of this opportunity to create fake coins. However, research is still ongoing, and Dr. Ortega plans to continue exploring the history and background of these counterfeit coins. These can yield important information about Peruvian society and economy during the late 19th and early 20th centuries.
English
12
0
8
253