Phạm Thị Hương | Vita@HuongVita39
Nha Trang là thiên đường
Đó là ý niệm của một người ngoại quốc, Yersin ấy, ông ấy dành phần lớn cuộc đời ở xóm Cồn, nơi bãi biển Nha Trang còn hoang sơ. Một người bác sĩ, một nhà thám hiểm, một nhà vi trùng học, một nhà nông học rồi một nhà thiên văn học; Yersin ấy, ông ấy có một cuộc đời đáng sống.
Tinh thần phụng sự lớn lao của ông dành cho khoa học trong phòng thí nghiệm và nghiên cứu vacxin, tìm các giống rau củ đưa về Việt Nam. Ông có công trong việc tìm ra Đà Lạt nhưng lại dành tình cảm cho vùng đất Nha Trang xinh đẹp.
Có lần ngồi trên máy bay, nhìn xuống phía dưới biển xanh ngắt, một tạo hình của bờ biển Nha Trang quyến rũ, tôi khi ấy, cũng phải trầm trồ trước vẻ đẹp của nơi đây. Có lẽ Yersin khi ấy không chỉ thích cảnh mà còn cảm mến con người ở đó. Dù rằng cuộc đời ông gắn liền với sự cô độc, không chính trị, không tình yêu và chỉ yêu thích việc nghiên cứu. Ông luôn luôn ghi chép khi đi thám hiểm vùng đất mới lạ, tự vẽ bản đồ đường đi, nghiên cứu giống cây phù hợp với đất và điều chế vacxin.
Ông làm việc không vì danh vọng, không vì tiền bạc, không vì cảm tính; ông làm việc như hơi thở, một điều cần cho sự sống. Nhìn dáng một ông già đến tuổi 80 vẫn giữ thói quen ghi chép khi quan sát thủy triều lên xuống và đến giờ phút cuối cùng vẫn tận hiến cuộc đời mình cho khoa học, mới thấy tinh thần dấn thân cao cả của ông. Ngay từ hồi còn trẻ, từ phòng thí nghiệm ông đã tìm đến biển, núi, cây và muôn loài động vật. Sự tìm tòi của ông thật đáng nể. Giống như một đầu óc không chịu dừng chân ở một chỗ, ông đã đi xa quê hương và không phung phí một phút giây.
Những bức thư tay ông gửi về cho mẹ, cho chị gái được biên lại như một cuốn hồi ký về đời ông. Ông chẳng phải là một nhà văn nhưng ông lại là nhân vật cho nhiều tác phẩm. Người ta viết về ông với lòng hăng say, sự ngưỡng mộ và kính mến. Còn tôi thì viết về ông với một trái tim chân thực, có lẽ nhận thức về một con người sẽ thay đổi và ảnh hưởng rất nhiều đến cách người ấy sống sau này.
Trước tôi hay có thói quen, viết một câu nói hay trong sách như một điểm nhấn trong lòng tôi. Yersin nói: “Sống sẽ chẳng là sống nếu không đi.” Và thế là ông ấy đi rất nhiều như một nhà thám hiểm thực thụ. Trong mỗi chuyến đi, ông ấy có sự chuyên tâm trong công việc, tìm đến tận cùng vấn đề và giải quyết nó thật chỉn chu. Còn tôi thì đi như một kẻ tìm kiếm một điều mơ hồ. Có lẽ, giống như cưỡi ngựa xem hoa, tôi học và cảm nhận mọi thứ qua loa.
Đôi khi viết quá sáng về một người lại thấy bản thân mình thô kệch. Có lẽ ông ấy cũng rất đời thường và đôi phần bình dị. Mang một cái tên giống hệt người cha, lại nguyện chết ở một nơi xa lạ, ông ấy đã vượt qua vòng tay của gia đình, và cũng đi xa tư tưởng người Thầy của mình. Mặc dù đều biết rằng ai cũng khác biệt nhưng ở Yersin có phần dị biệt. Số đông còn đang mải mê trong chiến trường danh vọng thì ông ấy lại chọn một cuộc đời ẩn dật nơi vùng đất ông gọi là thiên đường.
Có lẽ, vào một ngày, tôi sẽ được đến nơi thiên đường ghi dấu bước chân của ông, bên mái hiên ngôi nhà ông ở, lúc ấy chắc tôi sẽ viết thêm một bài cảm nhận về ông, Yersin ấy, tôi quý mến ông rồi.
****
Em gửi bài dự thi ạ. @MayMay752746