Bảo Lê
1.1K posts



Americans were there to protect south Vietnam from the north Vietnamese soldiers, because south Vietnam requested America for help. You blame American soldiers but you don't know that they could have killed a lot more. South Korean soldiers were a lot worse because they wiped out everyone if they were ever attacked by Vietcong. The Vietcong were warned not to attack SK soldiers because they don't care. But Americans cared even though they didn't have to. America could have dropped atomic bombs or just firebombed the whole country without setting a foot in Vietnam. You should be grateful that your enemies were Americans. Your hero Ho Chi Minh started this war with the Chinese communist party's help. Next time, don't start a war especially with Americans.



‘Fullmetal Alchemist: Brotherhood’ premiered 17 years ago today.

Bánh Mỳ sao nổi tiếng bằng Burger Mỹ - Ở Việt Nam ăn Hambuger còn được cho là Sang, còn ở bên Âu Mỹ thì nghèo khổ mới ăn là đúng rồi 🙂 Dân Trí Người Việt Nam Đang Ở Đâu? Ước gì anh em cũng dám chỉ trích các chính trị gia Tham Nhũng, đang hại Dân hại Nước như vụ cô gái với chiếc Bánh Mỳ 🙃😉. Một cô gái chê bánh mì một câu chuyện nhỏ, thậm chí rất tầm thường lại bất ngờ được truyền thông khuếch đại thành đề tài tranh luận. Điều đáng nói không phải là cô gái đó đúng hay sai, mà là: tại sao một chuyện như vậy lại được ca tụng, lan truyền, trong khi những vấn đề thiết thân như giá cả leo thang, xăng dầu, sinh kế ngày càng khó khăn lại ít được bàn đến một cách tương xứng? Bánh mì, xét cho cùng, chỉ là một dạng thức ăn nhanh giống như hamburger ở phương Tây hay shawarma, kebab ở Trung Đông, Cevapci ở Balkan. Không có thứ “đúng” hay “sai” về mặt ẩm thực, tất cả chỉ là vấn đề thói quen và khẩu vị. Người Việt đề cao bánh mì vì nó gần gũi, gắn với đời sống thường nhật. Cũng giống như du khách đến một quốc gia thường tìm ăn những gì được xem là “đặc sản”, chứ không phải vì nó vượt trội tuyệt đối về mặt chất lượng. Do đó, việc tranh cãi gay gắt xoay quanh một nhận xét cá nhân về bánh mì thực chất là một phản ứng mang tính cảm xúc nhiều hơn là lý trí. Nhưng phản ứng đó không tự nhiên mà có. Nó phản ánh một thực tế sâu xa hơn: khi đời sống trở nên áp lực thu nhập bấp bênh, chi phí tăng cao, cơ hội thu hẹp con người có xu hướng tìm một đối tượng cụ thể để trút bức xúc. Những vấn đề lớn như lạm phát hay chính sách kinh tế thì quá phức tạp, khó nắm bắt, và cũng không dễ để tranh luận công khai. Ngược lại, một cá nhân cụ thể lại trở thành “điểm xả” lý tưởng: dễ tiếp cận, dễ phán xét, dễ tạo đồng thuận cảm xúc. Ở đây, truyền thông và mạng xã hội đóng vai trò khuếch đại. Những nội dung gây tranh cãi, kích thích cảm xúc dù tích cực hay tiêu cực luôn có khả năng thu hút tương tác mạnh. Một câu chuyện gây “rage” nhẹ, dễ hiểu, dễ chia sẻ, thường hiệu quả hơn nhiều so với các phân tích kinh tế khô khan. Vì vậy, không khó hiểu khi những nội dung như vậy được đẩy lên, lặp lại, thậm chí được “đóng gói” như một hiện tượng đáng chú ý. Cuối cùng, câu chuyện về “cô gái chê bánh mì” không nói nhiều về ẩm thực, mà nói nhiều hơn về cách xã hội vận hành: cách thông tin được lựa chọn, cách cảm xúc được dẫn dắt, và cách những bức xúc thật bị chuyển hướng sang những mục tiêu dễ tiếp cận hơn. Và có lẽ, điều đáng suy ngẫm không phải là bánh mì ngon hay dở mà là: tại sao những câu chuyện như vậy lại dễ dàng chiếm lấy sự chú ý của cả một xã hội. LeOdin & Nỗi Buồn Quê Mẹ! #EchoOfTruthVn #Vietnamhelp






I wanted to go in blind for Witch Hat Atelier, but I think it's impossible with the way manga readers tweet about the anime. I've already seen like 10 tweets about “tree Qifrey”, I know I'm bound to get spoiled so might as well catch up.





























