Khi ở bên Nhật, ai đó hỏi mình (kể cả người Nhật và người Việt Nam) công việc là gì, mình tự tin trả lời: em đang ở nhà chăm con ạ.
Tức: Nghề nghiệp của em là Nội trợ
Sáng 6h00 thức dậy
Chuẩn bị đồ ăn sáng cho 3 người, 1 bé còn đang ăn sữa nên ko phải chuẩn bị cho em.
Nấu 2 phần obento cho bố mang đi làm 1 phần, con gái 1 phần mang đi học.
7h30: đưa Ngô ra đón xe Bus đến trường rồi chạy thật nhanh lên phòng để vệ sinh cho em bé Ngao, cho em ăn, bế em xuống tầng 1 nhìn mẹ ăn sáng và dọn dẹp đống bát đĩa nồi niêu xoong chảo vừa bày ra.
9h00: sau khi nhà cửa gọn gàng, quần áo phơi phong tinh tươm, 2 mẹ con địu nhau đi chợ.
10h00: phi nhanh vào nhà cho em bé tu ti cho đỡ đói, bé ăn no mới nằm chơi cho mẹ sơ chế thức ăn và cất gọn đồ vào tủ lạnh.
Quay qua quay lại thế mà đã 11:30, mẹ ăn hết chỗ đồ ăn nấu dư từ lúc sáng.
Mẹ làm cho Ngao ít cơm viên cùng rong biển và rau củ luộc để em tập cầm nắm và nhai.
Mẹ nào trải qua giai đoạn này thì cũng hiểu được bãi chiến trường khi con dùng bữa xong 😅.
2 mẹ con ăn xong thì cũng 12:30, mẹ cho Ngao đi ngủ, nếu hôm nào em ngoan, em ngủ luôn thì mẹ cũng được nằm đến 13h30, nếu em mải chơi mà ko ngủ ngay thì mẹ cũng ko chợp mắt được tẹo nào cả, nhưng về cơ bản là mẹ có ngủ đc 30p 😜.
13h30 mẹ dọn dẹp bát đĩa nhà cửa của bữa trưa và chuẩn bị luôn đồ ăn cho bữa tối
15h00: đón chị Ngô đi học về.
Ngô vào nhà ăn chút bữa xế mẹ đã chuẩn bị sẵn trước đó.
15h30: Ngao dậy, mẹ mang theo đồ ăn dặm rồi đưa 2 chị em ra công viên hoặc ra bãi đất trống gần nhà, để 2 em chơi cùng các bạn trong xóm.
….
Ngô Ngao chơi đến 17h30 thì về, đấy là sớm nếu trời quá lạnh hoặc mẹ có việc gì đó, còn nếu không thì phải 6h00 mới chịu về.
18h00: cấp tốc tắm cho Ngô và Ngao
18h30: ăn tối trước vì bố phải 8 hoặc 9,10 giờ tối mới đi làm về.
19h30 ăn xong, 2 chị em chơi cùng nhau, mẹ dọn dẹp bàn ăn, bày đồ ăn cho bố để lát bố về tự làm làm nóng và tự ăn tự dọn, vì 9h là mẹ phải cho 2 em đi ngủ rồi.
21:00, Ngô Ngao đã ngủ, mẹ xuống dọn nốt nếu bố chưa về hoặc đang ăn tối thì mẹ và bố sẽ nói chuyện 1 chút về công việc, về chuyện của Ngô Ngao ngày hôm đó …
…
6 năm, mình thực sự thấy thoải mái, yên bình, thấy hạnh phúc với nghề nghiệp và cuộc sống của mình.
Nhưng, cho đến khi về VN, không hiểu sao khi mình viết thông tin vào trong hồ sơ của con, Nghề nghiệp: Nội trợ , mình lại thấy ngại và tự ti đến như vậy…
Cảm ơn giáo @ElsieShan73 vì một bài hát hay, ý nghĩa và lần đầu tiên được hát karaoke trên sóng di động 😅 ( lần đầu trong đời học hát kara ôke trong lén lút như này 😅)
@HoPhamtenHoai@HallieMaiHuong
Hôm nay mình tiếp tục đi sưu tập sổ đỏ. Sổ thứ hai của năm 2026 và là thứ 41 của mình. Một con số chưa là gì so với nhiều anh chị khác. Ngày xưa mình ốm lắm chưa được 47kg, nhờ chăm chỉ tập thể thao mà cân nặng đã qua mốc có thể hiến máu. Mọi người nếu thấy sức khoẻ ổn có thể CHO ĐI như mình. Một giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại. Một túi máu 350ml có thể cứu sống 2-3 người đó mọi người.
Đối với mình, dịu dàng là một món quà trời ban. Nhiều người nhầm lẫn sự dịu dàng với bánh bèo, yếu đuối nhưng sự thật không phải vậy. Muốn biết một người có vững chãi hay không không thể chỉ nhìn bề ngoài, ta phải nhìn toàn bộ quá trình họ đã đi qua và thái độ của họ trước những tình huống có thể khiến người khác ngã quỵ hay phát điên.
Dịu dàng với người khác là dịu dàng với chính mình, sự dịu dàng không triệt tiêu ranh giới hay lý trí của ta. Ta không phải cứ gào lên, cứ phản ứng, cứ gồng lên để làm gì hết. Nổi giận làm cơ thể tiết adrenaline, cortisol liên tục, hậu quả là tàn phá hệ tim mạch, suy giảm miễn dịch, tổn hại dạ dày,.. Nhiều người còn không hề biết là có những căn bệnh là do tinh thần của ta gây ra, ăn uống hay thuốc thang không chữa nổi.
Ta mang thái độ nào vào cuộc đời thì ta sẽ sống trong cảnh giới đó. Có một ví dụ kinh điển của Đức Phật giải thích cho lý do Ngài không bao giờ nổi giận. Ngài hỏi các đệ tử rằng, một nắm muối đem bỏ vào một cốc nước nhỏ thì nước trong cốc sẽ như thế nào? Nhưng cũng nắm muối đó đem bỏ xuống sông Hồng thì nước sông Hồng có ảnh hưởng gì không?
** Ảnh này chụp ở Chiang Mai thì phải, tuổi già ập đến nên nhớ nhớ quên quên. Xưa mình dịu dàng lắm, giờ cũng không đỡ mấy. Chúc Thị trấn cuối tuần dịu dàng. 🍀🍀
Hôm nay là ngày nghỉ, mình tự cho phép mình được thong thả hơn, được chiều chuộng bản thân hơn với món Bánh cuốn chả.
Bánh cuốn chả, món ăn khá nổi tiếng của người Hà Nội - là một trong những món ăn lâu đời và rất đặc trưng của ẩm thực miền Bắc, đặc biệt gắn liền với đời sống người dân Hà Nội xưa.
Cám ơn Giáo @ElsieShan73 vì 1 bài hát hay và ý nghĩa.
Cám ơn Giáo @learnWithMiro vì đã cùng tập hát và sửa phát âm vs tụi em trong bao ngày qua.
Cám ơn các bạn lớp tiếng Trung đã cùng đồng hành.
Và để đáp lại tấm chân tình đó, mình xin phép được "tra tấn" ha ha.
Mong mọi người có phút giây cuối tuần thật vui vẻ và thư giản!
Duet: @Lienduong93