Kiều Thuý | Hanna
1.4K posts

Kiều Thuý | Hanna
@KieuThuyAlpha
Chỉ vì yêu mà đến. Mình yêu quý Dượng Tony từ cuốn sách “Trên đường băng” và mình đến X theo tiếng gọi của Dượng với mong muốn được cất cánh cùng mọi người.
Hà Nội, Việt Nam Katılım Eylül 2024
1.5K Takip Edilen1.8K Takipçiler

Đọc lại bài báo mới thấy sự vĩ đại của cặp vợ chồng doanh nhân Hà Nội yêu nước bậc nhất lịch sử nước nhà: Cụ Trịnh Văn Bô và cụ Hoàng Thị Minh Hồ.
Mọi người có biết hai cụ đã hiến tặng bao nhiêu cho cách mạng không? 5.147 LƯỢNG VÀNG! 💰
Thật sự choáng ngợp. Thập niên 1940, hai cụ là "cá mập" thứ thiệt của Hà thành, sở hữu thương hiệu lụa Phúc Lợi nức tiếng, có nhà máy 3 hecta, xuất khẩu hàng sang cả Anh, Pháp, Ấn Độ... Gia tài kếch xù, bất động sản mua đứt chứ không thèm thuê. 2 cụ từng bỏ ra 300.000 đồng Đông dương (khi đó giá trị còn hơn cả đô Mỹ) để mua biệt thư 34 Hoàng Diệu từ tay 2 vợ chồng người Pháp.
Nhưng triết lý kinh doanh của hai cụ mới thực sự đáng nể: "Buôn bán 10 đồng thì giữ lại 7, còn lại giúp đỡ người nghèo và làm việc phúc đức".
Và họ đã làm đúng như vậy!
✅ Cứu đói, giúp người lũ lụt, lo ma chay cho người nghèo.
✅ Đối xử với gia nhân, người làm công lúc nào cũng ân cần, cuối năm còn thưởng thêm tiền cho họ về ăn Tết.
✅ Và trên hết, khi đất nước lâm nguy, ngân khố trống rỗng, hai cụ đã không ngần ngại hiến gần như toàn bộ gia sản để phục vụ cách mạng.
Hai cụ không chỉ hiến vàng, mà trước đó trong Cách mạng Tháng Tám 1945, vợ chồng cụ dành ngôi nhà 48 Hàng Ngang để cán bộ cách mạng làm việc. Ngôi nhà 48 Hàng Ngang chính là nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh soạn thảo Tuyên ngôn độc lập, khai sinh Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngày 2/9/1945. Sau đó gia đình cụ Trịnh Văn Bô cũng hiến căn nhà này cho Nhà nước để làm di tích cách mạng.
Những việc làm đầy ý nghĩa của 2 cụ xuất phát từ lòng yêu nước nồng nàn, sự tự hào dân tộc mạnh mẽ. Cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ từng kể với Bác Hồ về "nỗi nhục mất nước" và sau này, bà đã có câu nói bất hủ: “Vợ chồng tôi có 4 bàn tay, 2 khối óc, đóng góp hết rồi chúng tôi sẽ làm ra. Độc lập dân tộc không thể để mất, vì mất rồi bao giờ thế hệ sau mới lấy lại được”...
-Cre: Người Hà Nội-

Tiếng Việt

Cafe cuối tuần bên góc phố cổ nhộn nhịp bước chân qua.
Các bạn Hà Nội có ai biết góc phố này hơm?
#gocphonoiemve
#Hanoi
Tiếng Việt

Tonight all these lives converge here
The mosaics of laughter and cocktails of tears
Where fraternal souls sing identical things
And it’s beautiful
It’s rapturous.
It is frightening.
———
I can’t tell you how proud I am to share this with you, an album that just feels so right. A forever thank you goes out to my mentors and friends Max and Shellback for helping me paint this self portrait.
If you thought the big show was wild, perhaps you should come and take a look behind the curtain...
The Life of a Showgirl is out now.
taylor.lnk.to/TSTheLifeofaSh…
Album Producers: Max Martin, Shellback and Taylor Swift
📸: Mert Alas & Marcus Piggott




English

@KimKardashian @hulu I am looking forward to the new season
English


もう無理やな
度が過ぎるインバウンド
オーバーツーリズム
いろんな問題起きそう
気になるニュースch x版(別称・ペンギンch)@penpen_popnews
現在の江の島 もう行きたいと思う気持ちすら消え失せる光景
日本語
Kiều Thuý | Hanna retweetledi

Ai làm ăn thì mới đọc
1. Bé Giáp bữa tâm sự với tui, dượng biết hem, chú A (một tỷ phú VN nổi tiếng về tài năng và đạo đức) không tốt như mình nghĩ đâu. Bạn con ra trường vào làm cho cty chú ấy, lương khởi điểm chỉ có 10 triệu thôi, chú ấy có tỷ đô mà đối đãi với nhân viên như vậy đúng là keo kiệt. Tui hỏi, vậy lương trả bao nhiêu thì chú ấy hết mang tiếng? Bé Giáp nói "lên tivi nói đạo lý được thì trả nhân viên 50 triệu/tháng đi, vậy mới đúng là người tốt".
2. Bạn Ất khởi nghiệp sản xuất khô gà ở quê, tiền công cho lao động tay chân ở đó là 200k/ngày, Giáp mời vô làm trả 400k/ngày. Giáp nghĩ, mình phải yêu thương giới cần lao, phải hào sảng phóng khoáng. Ban đầu, sản phẩm của bạn được đón nhận rộng rãi, vì người ta ủng hộ. Ngoài trả lương thì tiền nguyên vật liệu như gà, Ất cũng rộng tay chi trả, nên giá thành rất cao so với thị trường. Lúc vừa khởi nghiệp, người ta thương tình ủng hộ, tiêu thụ ào ào. Nhưng chỉ sau 1 thời gian ngắn thì Ất rơi vào ế ẩm, vì đã tới giai đoạn chuyên nghiệp mà tư duy Ất không thay đổi. Ở giai đoạn chuyên nghiệp này, muốn bán được nhiều phải có: (1) hàng đó có nhu cầu thật, tức người ta có nhu cầu tái sử dụng, (2) có chất lượng tương xứng với giá bán, (3) có chương trình marketing tốt, (4) năng lực bán hàng, chăm sóc khách hàng, giao hàng, hậu mãi tốt.
Phân tích sẽ thấy, cái đầu tiên là "khô gà", ăn cũng được mà nhịn cũng được, hoặc có SP thay thế là khô bò khô heo, cái (1) không ổn. Về cái (2), gói khô gà nhỏ xíu có mấy miếng đã tới 200k, quá cao so với túi tiền người dân VN hiện nay. Cái (3,4) thì tui không biết nên không phân tích. Ất nói giờ nói cái (1) thì bạn sẽ tìm thêm Sp khác thiết yếu hơn, còn (2) thì không giảm giá được vì lương nhân công đã lỡ trả rất cao. Cuối cùng thì bạn phải đóng xưởng, những người lao động kia quay lại nghèo túng.
3. Hai ví dụ trên là tư duy của người không hiểu bản chất kinh tế. Tiền lương là giá cả sức lao động, do cung - cầu tạo thành. Mình không thể thương người mà đẩy chi phí lương bổng lên cao hơn mặt bằng chung, vì nó sẽ cấu thành vào giá sản phẩm dịch vụ, làm cho doanh nghiệp mình không thể cạnh tranh, mình phá sản và người lao động mất việc. Thiện không đúng chỗ thì là ác. Cũng không thể có tư duy thời hồng hoang mông muội "cướp của nhà giàu chia cho người nghèo". Người nghèo muốn giàu phải làm, phải động não, phải tư duy...chứ ngồi đợi được chia đều, ăn no 1 thời gian xong rồi lại đói xanh mặt, có phân chia ruộng đất cho họ thì họ 1 thời gian cũng bán rồi lên Tp xin việc thôi.
4. Hồi xưa tui qua Mỹ, thấy cục xà bông Dove hay Camay j đó, Made in USA giá 3 đô, tui mua về VN tắm, so sánh với cùng nhãn hiệu mà Made in VN chỉ có 1 đô/cục. Vẫn mùi thơm đó, nhưng hàng cho thị trường Mỹ thì tốt hơn, có lẽ khi sang VN họ cắt giảm nhiều thứ để giá phù hợp túi tiền của người bản địa. Xưa tui làm đơn hàng may mặc cho chủ Hongkong, họ bắt tui trả giá nguyên liệu ở bước 0.01 cent, vì cao 1 chút thì cái áo đã không cạnh tranh được, mất đơn hàng, hàng ngàn công nhân sẽ thất nghiệp, người chủ sẽ phá sản. Khi có tiền lãi cuối năm (là số tiền cá nhân người chủ tự do hưởng), thì tuỳ tâm mà trích ra làm từ thiện, cho hết sạch tiền cũng được. Đó là vấn đề khác.
Câu hỏi ôn tập:
a/Bạn có bao giờ có tư duy như Ất, Giáp?
b/Sau giai đoạn ủng hộ, chuyển sang giai đoạn chuyên nghiệp, làm sao để mình vẫn bán tốt?
c/Mình nên làm từ thiện như thế nào để chuyên nghiệp, ra gì và này nọ?

Tiếng Việt





