đã lâu r mình k suy nghĩ về chuyện này. rốt cuộc mình là ai đối vs cuộc đời họ, là sự dư thừa hay là 1 ng bạn ? hóa ra cx chỉ là ng bị lợi dụng. họ chỉ cần mik lúc họ cô đơn.
mình nhớ tuổi thơ cua mik, mik nhớ nhx kí ức trc đây. mik nhớ những ngày mik dc sống và hạnh phúc trong ánh mắt cưng chiều của cha và mẹ. mik nhớ những năm tháng gắn bó cùng cánh đồng thơm ngào ngạt, có bầu trời xanh thẳm vô tận.
ngày ấy c nói sẽ ko bao h bỏ tớ, c nói chỉ xem tớ là duy nhất, c nói những lời ngọt ngào mà tớ đã tin đấy chính là sự tht
nhưng bây h c đã bỏ rơi tớ. c ko còn nhớ những câu ns năm xưa
v tớ còn giá trị j trong mắt c k?