Sabitlenmiş Tweet

"Có những giấc mơ không cần bay đi - mà là trở về."
Anh là người con Hre nặng lòng với vùng đất nơi anh sinh ra - lớn lên giữa núi rừng An Lão, 1 huyện miền núi khó khăn của tỉnh Bình Định cũ, và nay là Gia Lai mới.Nơi mà năm 2025 vẫn còn những xã chưa được phủ sóng điện thoại toàn diện, chưa có đường nước sinh hoạt về tận nhà, và tivi là thước đo độ giàu có trong làng.Tuổi trẻ năm ấy anh không chọn ở lại bám vào rẫy rừng như bao lớp trẻ đã chọn.Anh rời bản làng, ôm giấc mơ học hành để tìm một cuộc sống “tốt hơn” ngoài kia.Tốt nghiệp Đại học Luật, anh có một công việc ổn định nơi thị trấn nhộn nhịp – tưởng như là ước mơ của bao người.Nhưng thật ra, trong anh vẫn có một phần chưa bao giờ yên vì trái tim anh thuộc về rừng.Thuộc về ngôi làng nhỏ nằm lẻ loi trên đỉnh núi mù sương.Mỗi lần về làng, nhìn bà con co ro trong cái nghèo dai dẳng, anh thấy lòng thắt lại.Vì anh biết quê mình không nghèo đến thế.Quê anh có rừng, có dược liệu quý, có khí hậu mát lành, có đất tốt, nước sạch, và cả những con người siêng năng, chịu khó
Chỉ thiếu một điều: Biết rằng mình có thể khác.
2024 Anh quyết định rời bỏ chiếc ghế biên chế nhà nước, cùng những người anh em đồng bào chung chí hướng thành lập Hợp tác xã dịch vụ và dược liệu An Lão để đi cùng bà con, học lại từ đầu cách làm ăn chân chính, làm chủ kinh tế, làm giàu tử tế và bền vững trên chính đỉnh núi quê mình.
Em cô dược sĩ nơi Sài Gòn phồn hoa, em theo anh về với vạc rừng hiền hoà bằng tất cả sự ngưỡng mộ trong em.Rất nhiều lời ra tiếng vào trần trụi và ấu trĩ - "chắc dính bùa dân tộc mới theo thằng đó dữ zay".À dạ không ạ, bùa nào suôn dc em, là em mê trai thôi hì.
2024 em quyết định tạm ngưng công việc dược sĩ sau 13 năm gắn bó, để có thể toàn tâm phụng sự cùng anh trên con đường phát triển sản phẩm lành mạnh từ vùng dược liệu địa phương và đưa chúng vươn xa ra khỏi vạc rừng quê mình.
Thế là vk ck em chính thức về rừng với số vốn liếng ít ỏi và khát vọng tuyệt đối, không phải hy sinh hay điều gì to tát, mà là chọn sống 1 cuộc đời có ý nghĩa hơn.Về đây đồng nghĩa với việc khởi nghiệp từ số 0 tròn trĩnh: không kinh nghiệm kinh doanh, không kinh nghiệm làm sản phẩm, không kinh nghiệm maketting... vvv tất cả đều phải học lại từ đầu.Học cách làm nông nghiệp hữu cơ tuần hoàn, học cách phát triển sản phẩm xanh chuẩn ocop, học xây kênh, học livestream, học làm du lịch nông nghiệp bền vững, học tiếng anh, học tiếng trung... rất nhiều thứ để học mà vk ck mình không ngại học... bởi vì mình biết giấc mơ và hiện thực cách nhau mỗi hàng rào trí tuệ.
Tụi mình bắt đầu lại từ một rừng quế đang dần lụi tàn.Quế – một loại dược liệu quý, được di thực về vùng núi An Lão thay thế cho những cây trồng nông nghiệp kém hiệu quả. Thổ nhưỡng, khí hậu, … tất cả đều phù hợp để Cây quế bén rễ, lớn nhanh, từng bước trở thành sinh kế hy vọng của bà con Ba Na – H’re.Nhưng rồi thiếu kỹ thuật, thiếu kiến thức, thiếu đầu ra.Bà con chỉ biết lột vỏ bán thô, bị ép giá, công sức cả 5 năm trời đổi lại vài đồng bạc lẻ.Những đồi quế dần bị bỏ mặc trong sự chán nản của bà con.
Hợp tác mình xã bắt đầu liên kết, thu mua, học cách chế biến sâu, rồi phát triển thành sản phẩm OCOP.Quế không còn chỉ là vỏ khô – mà trở thành bột quế, tinh dầu, muối chấm dược liệu.Mỗi sản phẩm là một câu chuyện của rừng được kể lại bằng hương vị và sự khát khao chuyển của bà con mình vì Chúng không chỉ là sản phẩm mà là giấc mơ: giữ rừng, và giữ niềm tin vào con đường quay về.Hành trình phía trước còn rất dài…Tụi mình vẫn đang học từ những điều nhỏ nhặt nhất: học lại cách làm nông, học cách sản xuất, học cách đưa sản phẩm ra thị trường, học cách làm doanh nghiệp một cách tử tế…
Mỗi ngày là một thử thách, nhưng cũng là một cơ hội để lớn lên cùng nhau, và cùng bà Chúng mình không chọn con đường dễ, nhưng chọn con đường có ý nghĩa. Chúng mình tin: khi quay về với rừng, sống thật với đất, với người thì chính nơi này sẽ chữa lành, nuôi dưỡng và hồi đáp.
Mình thấy thật may mắn vì duyên lành được biết đến X một mảnh đất đầy cảm hứng, nơi có rất nhiều anh chị, bạn bè đang ngày ngày âm thầm vun trồng những hạt mầm tử tế.Mỗi câu chuyện khởi nghiệp mình đọc được ở đây đều như một ngọn đèn nhỏ soi sáng, tiếp sức và nhắc nhở mình rằng: đi chậm không sao, miễn là mình đi đúng. Chúc tất cả những ai đang trên hành trình khởi nghiệp bằng tình yêu và sự tử tế sẽ luôn “chân cứng đá mềm” đi qua mọi thử thách, và gặt hái những mùa quả ngọt lành. Không chỉ tạo nên sản phẩm – mà cùng nhau dệt lại niềm tin vào một thế giới làm kinh tế mà vẫn giữ được trái tim tử tế.
Câu chuyện khởi nghiệp của bạn thế nào , hãy cùng nhau chia sẻ và học hỏi nhé …!
P/S : Mình xin phép post lại bài sau khi đã chỉnh sữa cú pháp theo lời chỉ dạy của dượng và sự hỗ trợ của bạn dương , cảm ơn mọi người đã lắng nghe mình tâm sự tới dấu chấm cuối cùng .


Tiếng Việt






























