Hong Nguyen
9 posts


@Tony_Buoi_Sang Nếu VN vỉa hè có mái che như thế này người dân sẽ đi bộ nhiều hơn đó Dượng
Tiếng Việt

@Tony_Buoi_Sang @lethanhliemlogs Thương D nhiều, sớm tối lo cho đàn em thân yêu
Tiếng Việt

@Tony_Buoi_Sang Cảm ơn Dượng đã tạo sân chơi bổ ích, rất ngưỡng mộ Dượng .
Tiếng Việt

Mở lớp mới trong năm 2026
1. Ất khát vọng làm doanh nhân, tui cho cơ hội làm, cho quản lý 1 phòng nhỏ. Nhưng Ất chỉ thích nhắn tin, tui kêu hẹn gặp khách hàng (để chào hàng) hoặc gặp nhà cung cấp (tìm nguồn cung) thì bạn tìm cách trì hoãn, nhắc 2-3 lần mới làm. Sau tui hỏi thì bạn nói "em là người hướng nội, giao tiếp không tốt. Em không muốn chủ động gặp người lạ, vì gặp nhau không biết nói gì, rồi người ta nói câu khó, em không biết đối đáp lại sao!" Vậy giải pháp là gì? Ất nói: dạ, em không gặp. "Rồi không gặp gỡ, không trò chuyện thì sao thành doanh nhân? Tui hỏi. Ất trầm ngâm mãi, rồi cũng không biết đối đáp.
Tui dắt Ất đi gặp, thị phạm cho các buổi họp chính thức trong văn phòng lẫn trà dư tửu hậu, bày đối đáp, Ất cười khoái mê lắm, nhưng bữa sau tự đi thì vẫn phong cách "ai hỏi gì em đáp nấy" (kiểu giáo dục VN là thầy hỏi trò trả lời, nên khả năng đặt câu hỏi lại không có). Ất nói em sợ đặt câu hỏi vô duyên, hoặc em đặt câu hỏi không hay, người ta không muốn trả lời thì sao. Não em có nghĩ đến nhưng miệng em không dám nói ra. Tui nói vậy tập đi, bạn bè các cấp học đâu, đi cà phê tập nói, tập hỏi, tập trò chuyện. Ất nói, em cũng ko thân với ai, Tết khi họp lớp thì em ngồi 1 chỗ, ai tới mời thì uống, cũng không biết hỏi thăm gì, tới tăng hai tụi nó rủ đi karaoke thì em lặng lẽ chuồn.
2. Các bé thân mến. Người hướng nội không phải là như mình nghĩ đâu. Họ giao tiếp siêu việt, não có nhiều chữ nghĩa, nhiều lý luận và tranh biện, khi cần thì nói xuất sắc. Họ chủ động đi gặp hay gọi khách hàng để chốt đơn, nói lời lẽ đắc nhân tâm cho nhân viên say mê làm tiền cho mình, uốn ba tấc lưỡi thuyết dụ nhà cung cấp để cho mình giá tốt, giao hàng nhanh, có lợi thế hơn các đối thủ khác. Hướng nội ở đây là họ có thể enjoy cái cô đơn. Họ có thể sống 1 mình, đi 1 mình, ăn 1 mình, ngủ 1 mình, chơi 1 mình....mà không sợ ma, không buồn, không tụt mood, không theo tư duy đám đông và ham vui chốn đông người. Mình không biết nói gì là do mình tự ti, mặc cảm, tự thấy mình thua kém, dưới cơ người ta nên không dám nói. Hoặc não mình trống rỗng, không có gì để đối đáp, người ta nói thì mặt đần thối. Muốn mà không nói lại được là não kém chứ hướng nội gì ở đây.
Người ít đọc mà ham nói thì sẽ nói tào lao, hoạt ngôn lắm thì cũng chỉ tầm MC đám cưới, chứ không làm host đài truyền hình quốc gia hay host điều phối các sự kiện quốc tế được. Vì thiếu hàm lượng chất xám và sức nặng trong câu nói, do thiếu kiến thức, trải nghiệm. Còn người ham đọc mà ít nói thì dù chữ nghĩa trong đầu nhiều, lúc cần cũng không thể nói được. Đọc và nghe là thụ động (nạp vào), còn nói và viết là chủ động (xuất ra). Học ngoại ngữ, mình thấy họ dạy 4 kỹ năng đó. Tiếng Anh ở phổ thông VN chỉ chú trọng đọc và viết, nên học xong giao tiếp có được đâu. Bên Sri Lanka, môn tiếng Anh của họ chia thành 4 tiết: tiết đọc, tiết nghe, tiết nói, tiết viết, đều nhau về thời gian. Hễ đọc và nghe 10 câu thì học sinh phải nói và viết lại đúng hết 10 câu đó. Rồi mới học 10 câu tiếp theo.
3. Nay tui mở lớp tập nói, tập viết, tập đọc, tập nghe trong năm 2026. Các bé nào thấy cần thiết rèn kỹ năng này thì còm vài dòng ý kiến của mình. Nếu ngại, sợ, còm cũng không dám thì dẹp. Cả cuộc đời sống như vậy miết đến ngày chết.

Tiếng Việt



