Năm 1992, người thầy của Klaus Schwab, Henry Kissinger, đã nói như sau:
"Một trật tự thế giới mới sẽ xuất hiện. Câu hỏi duy nhất là liệu nó sẽ nảy sinh từ sự hiểu biết về trí tuệ và đạo đức, và do được thiết kế, hay liệu nó sẽ bị áp đặt lên nhân loại bởi một loạt thảm họa."
==> Kế hoạch đưa nhân loại còn 500 triệu Dân còn lại nó viết từ lâu rồi. Nói ra bảo thuyết âm mưu. Giờ ai mà nói câu "thuyết âm mưu" tào lao là tôi xem vứt sọt rác rồi.
==> Ngu thật thì xem lại Olimpic Barcelona 1992 và London 2012. Nếu trí tuệ kém thì ngày xem 3 lần. Nếu không hiểu cái gì nữa thì ra chuồng heo, bảo tao ngủ chung với.
Một đất nước muốn vươn lên mạnh mẽ cần hơn khẩu hiệu đạo đức. Cần thể chế rõ ràng, minh bạch tài chính, giám sát độc lập từ xã hội và truyền thông, cùng trách nhiệm pháp lý thực sự của người đứng đầu. Khi cán bộ biết rằng “ăn phá” sẽ phải trả giá đích đáng, không có “bảo kê” nào che chở, lúc đó những dự án trọng điểm mới thực sự phục vụ dân thay vì trở thành “mỏ vàng” cho một số nhóm lợi ích.
Sân bay Long Thành vẫn còn cơ hội hoàn thành nếu các cơ quan chức năng quyết liệt tháo gỡ vướng mắc, xử lý triệt để sai phạm mà không né tránh. Nhưng bài học lớn hơn là: không thể xây dựng một đất nước hiện đại trên nền tảng của đạo đức giả và cơ chế dễ sinh tham nhũng. Sự phát triển bền vững đòi hỏi sự thật thà với chính mình, dám nhìn vào những hạn chế của mô hình để sửa chữa, thay vì chỉ dùng lời nói đẹp che đậy thực tế đau lòng.
Người dân Việt Nam xứng đáng có một sân bay quốc tế tầm cỡ, và hơn hết, xứng đáng với một hệ thống quản trị hiệu quả, liêm chính thực sự.
Sân bay Long Thành và những khoảng tối của tham nhũng cơ chế.
Dự án Sân bay Quốc tế Long Thành được kỳ vọng là biểu tượng của sức mạnh phát triển hạ tầng Việt Nam – một công trình trọng điểm quốc gia với quy mô hàng chục tỷ USD, nhằm giảm tải cho Tân Sơn Nhất và khẳng định vị thế khu vực. Thế nhưng, đến giữa năm 2026, công trường vẫn ngổn ngang, tiến độ bị đe dọa, và liên tục xuất hiện các vụ việc sai phạm nghiêm trọng khiến dư luận bức xúc. Hình ảnh những nhà ga dang dở, máy móc nằm im giữa bãi đất đỏ cằn cỗi không chỉ là vấn đề kỹ thuật, mà phản ánh sâu sắc hơn những hạn chế của một hệ thống quản trị kéo dài qua nhiều thập kỷ.
Thời kỳ lãnh đạo của ông Nguyễn Phú Trọng (2011-2024) được đánh dấu bởi chiến dịch “đốt lò” chống tham nhũng rầm rộ, với khẩu hiệu xây dựng Đảng trong sạch, đạo đức cách mạng. Nhiều cán bộ cao cấp bị kỷ luật, truy tố. Tuy nhiên, thực tế tại các dự án lớn như Long Thành cho thấy, tham nhũng và lãng phí vẫn tồn tại dai dẳng dưới hình thức mới. Các lãnh đạo chủ chốt của Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV) – đơn vị chủ đầu tư – bị bắt với cáo buộc vi phạm đấu thầu, nhận hối lộ, gây hậu quả nghiêm trọng. Những vụ việc này không phải cá biệt, mà là hệ quả logic của một cơ chế mà quyền lực tập trung, thiếu giám sát minh bạch và trách nhiệm cá nhân chưa thực sự rõ ràng.
Đạo đức cách mạng và thực tế “nói một đằng, làm một nẻo”
Lý tưởng Xã hội chủ nghĩa được tuyên truyền như một hệ thống đạo đức cao đẹp, lấy “vì dân” làm kim chỉ nam. Thế nhưng, qua hàng loạt dự án trọng điểm, người dân chứng kiến khoảng cách ngày càng lớn giữa lời nói và hành động.
- Họp bàn ngàn lần nhưng tiến độ ì ạch: Dù có chỉ đạo quyết liệt từ cấp cao, dự án vẫn vướng mắc thanh toán, thiếu nhân lực, vướng mắc pháp lý. Khi sai phạm bị phanh phui, thay vì trách nhiệm rõ ràng từ đầu, lại xuất hiện tình trạng “xử lý sau” với hy vọng “có viện” hoặc chuyển trách nhiệm.
- Tham nhũng trong bối cảnh “chống tham nhũng”: Chiến dịch chống tham nhũng đã phát hiện và xử lý nhiều vụ, nhưng cũng lộ rõ rằng tham nhũng đã ăn sâu vào hệ thống. Những người có chức vụ cao dễ dàng can thiệp đấu thầu, hưởng lợi từ gói thầu lớn. Tiền nhà nước và nguồn lực quốc gia bị rò rỉ, trong khi người dân vẫn chờ đợi một sân bay hiện đại.
Đây không chỉ là vấn đề cá nhân vài quan chức, mà là hệ quả của một mô hình quản trị coi trọng lòng trung thành chính trị hơn năng lực chuyên môn, coi trọng kiểm soát hơn minh bạch, và coi trọng khẩu hiệu hơn trách nhiệm kết quả. Khi “đạo đức ma mị” trở thành lớp vỏ che đậy, thì tham nhũng không bị triệt tiêu mà chỉ chuyển hình thái: từ ăn chặn thô thiển sang thao túng đấu thầu tinh vi, từ lợi ích nhóm cục bộ sang lợi ích nhóm xuyên suốt chuỗi dự án.
Bài học đắt giá cho phát triển.
Sân bay Long Thành không phải dự án duy nhất gặp vấn đề. Nhiều công trình hạ tầng khác cũng từng rơi vào tình trạng chậm trễ, đội vốn, chất lượng kém – điển hình cho “bệnh” chung của đầu tư công: thiếu cạnh tranh minh bạch, cơ chế xin-cho, và trách nhiệm cá nhân mờ nhạt. Hậu quả không chỉ là chậm tiến độ một sân bay, mà là mất cơ hội phát triển kinh tế, giảm sức cạnh tranh quốc gia, và làm suy giảm niềm tin của người dân vào hệ thống.
37 vụ tai nạn. 18 người chết ngày 30.4 chưa tính 1.5.
=> ngày này là ngày tri ân khách hàng nhớ đến mình, nhưng ở Vn ngày này là ngày các dịch vụ chặc chém không tha.
=> dịch vụ xe đi lại cũng x2x3. Tôi ví dụ, bình thường xe 50 ghế thì ngày lễ cũng chở 50 ghế chứ có mất đi khách đâu mà lấy gấp 2 gấp 3 ? Lý do gì để tăng ?
=> Ngày này là ngày họ lao vào nhau tranh nhau đi khoe sức bền chen lấn ? Phải chăng họ quá khổ, quá mệt mỏi, quá buồn sau những ngày lao động vất vã để rồi lễ tết lao vào nhau trong những ngày này ?
@Nesaragesaraknm Hoàn toàn chính xác, tôi gét nhất là bọn bao biện khi bị so sánh xã hội ta và XH văn mình thì lại nói XH nào cũng có cái xấu, nhưng họ đâu biết nước văn minh dẫu có xấu thì cũng chẳng bằng đất nước thiêng đường
Yêu nước hay yêu Đảng: Sự đánh tráo khái niệm nguy hiểm.
Đảng Cộng sản Việt Nam tự nhận là tổ chức thay mặt điều hành đất nước sau năm 1975. Nhưng giữa “yêu nước” và “yêu Đảng” không phải là một, mà là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt về bản chất.
Yêu nước là tình yêu dành cho non sông, dân tộc, cho từng tấc đất, dòng sông, cho lịch sử, văn hóa và số phận của hàng triệu con người Việt Nam. Đó là tình yêu với Tổ quốc – thực thể thiêng liêng tồn tại trước khi có bất kỳ đảng phái nào. Còn yêu Đảng lại là sự trung thành với một tổ chức chính trị cụ thể, với một hệ tư tưởng và bộ máy quyền lực nhất định.
Họ thường nói Đảng là “đầy tớ của Nhân dân”. Nhưng một người đầy tớ chân chính không bao giờ đòi hỏi chủ nhân phải yêu mình, phải tôn thờ mình, phải im lặng trước những sai lầm của mình. Một đầy tớ thật sự chỉ biết phục vụ, chứ không biến mình thành ông chủ và bắt dân phải “yêu” mới được coi là yêu nước.
Khi ai đó nói: “Tôi yêu nước nhưng không nhất thiết phải yêu Đảng”, lập tức họ bị quy chụp là “luận điệu sai trái”, “dốt nát”, “mạo danh yêu nước”. Đây chính là sự đánh tráo khái niệm trắng trợn và nguy hiểm nhất. Họ muốn biến Đảng thành đồng nghĩa với Tổ quốc, muốn biến sự trung thành với một tổ chức thành nghĩa vụ thiêng liêng với dân tộc. Ai không chấp nhận sự đánh tráo này sẽ bị chụp mũ, bị cô lập, bị quy vào “kẻ thù của dân tộc”.
Thật trớ trêu và ngược ngạo.
Dân tộc Việt Nam mới là chủ nhân đích thực của đất nước này. Dân mới là gốc, là chính danh. Một tổ chức chính trị, dù có vai trò lịch sử đến đâu, cũng chỉ là công cụ phục vụ nhân dân – chứ không phải là mục tiêu tối thượng để nhân dân phải tôn thờ. Việc biến “yêu Đảng” thành tiêu chuẩn của “yêu nước” không phải là yêu nước, mà là hành vi lạm quyền, bịt miệng dân chúng và duy trì đặc quyền.
Yêu nước chân chính không sợ chỉ trích, không sợ sự thật, không sợ dân được nói lên suy nghĩ của mình. Chỉ có những kẻ mạo danh yêu nước mới sợ dân thức tỉnh, mới sợ dân phân biệt rõ ràng giữa Tổ quốc và Đảng.
Tổ quốc là vĩnh cửu.
Còn bất kỳ đảng phái nào cũng chỉ là tạm thời.
Hãy để tình yêu nước trở về đúng vị trí thiêng liêng của nó: dành cho non sông, cho dân tộc, cho tương lai của con cháu chúng ta – chứ không phải dành cho bất kỳ tổ chức chính trị nào, dù tổ chức đó từng có công hay đang nắm quyền
@elonmusk nói đến thế bạn không hiểu là do bạn.
=>> Đám có tiền có quyền không những rao giảng đạo đức CM, hòa hợp đoàn kết để phát triển...vv.
=>> Nhưng chúng luôn kích trong Dân lòng hận thù, sinh ra đám tuyên truyền kích động, bò đỏ+ vàng hòng đánh tráo khái niệm rằng chúng tài tình điều khiển đất nước tốt đẹp.
=>> thử hỏi bao nhiêu nạn nhân cất lên tiếng nói sự thật vì đất nước này còn sống không ? Càng giàu có, quyền lực chúng càng quấy đục xh. Vì chỉ có loạn chúng mới tồn tại.
500 con vịt này họp hành hơn 10 năm qua chỉ nhìn cái "đủng quần" của Dân. Không có 1 người nào bàn họp tìm cách bảo vệ sản phẩm của ngành NN. Toàn bị bóp, ép đầu ra.
Ông nói phải rõ ra. Không phải không sản xuất nữa. Mà lô hàng cũ máy BMW của Đức đã hết hàng. Giờ làm sao sx nữa? Kể cả xe điện ông có sx đâu. 99% là xe Tàu biển số VN.
@Nesaragesaraknm Tôi cũng nghĩ như vậy, và còn thêm yếu tố là đổi thừa cho PLC có nguy cơ lật đổ chính quyền và đó là ly do chính để họ thu hoạch nội tạng, nghề kinh doanh tỷ đô của bọn khát máu
Pháp Luân Công là mồi cho CB. Chúng đẻ ra môn phái này ngay đất nước Xhcn tạo mẫu thuẫn giừa 2 phe. Khi cần nó kích nổ bất cứ bên nào có lợi cho chúng.
Rất tiếc, đám theo PLC đã mất thần hồn từ lâu.
Xưa giờ nó làm phim trường quay clip về trạm không gian ISS.. toàn xạo láo. Ở VN có tên Phạm Tuất bay ra vũ trụ là cái kế hoạch thao túng lừa Dân Vịt cho tự sướng. Hắn bay ra tôi cùi...
=> rồi tuyên truyền vệ tinh Iss truyền tín hiệu về trái đất..vv. tôi đố mấy con cừu biết vì sao Google map nó là những tấm hình được ghép lại với nhau ? Vì sao trạm không gian láo đó có mà 2 3 năm mới cập nhật map 1 lần ?
=> Mấy thằng trái đất pha học chắc đang "tự diễn biến"?
Hơn 80 năm nay ko có tuyển nhân tài vẫn chạy tốt... thậm chí là nhất thế giới mà.
Tuyển vào ko có thẻ băng đảng liệu sống nổi ko ? Hay vào làm đầy tớ ?
=> Nói vậy thôi. Thời kỳ tới hiền tại ứng cử. Ko còn con ông cháu cha nữa. Thậm chí đảng viên cấm tham gia bộ máy mới.
SỰ THẬT LỊCH 13 THÁNG VÀ NGUỒN GỐC CABAL THẾ GIỚI NGẦM QUAY LẠI KIỂM SOÁT NHÂN LOẠI.
Lịch 13 tháng trước cuối thế kỷ 16 vào năm 1582 bị đám Khazarian thay đổi.
=> đây là giai đoạn đánh dấu mốc thời gian chúng nó quay lại bắt đầu cuộc chơi kiểm soát nhân loại.
=> Sau lần đổi lịch này. Toàn bộ bị lừa vào 1 hệ thống mới. Đạo đời tâm linh thần kinh lúc này chúng bắt đầu đi rãi khắp nơi chúng muốn biến thành thuộc địa để kiểm soát. Đánh giấu giai đoạn Công Giáo vào Vn. Nhiều người bảo tôi là đạo gốc ? Gốc tre ấy.. gốc Tây lông ấy... bị lừa hết.
=> Giai đoạn này cũng đánh dấu nhiều dự ngôn, bói toán, tiên tri xạo ke ra đời. Thật ra chúng sắp đặt thế giới theo ý nó, và lời tiên tri tăng độ mê tín = ru ngủ.
LỊCH 12 THÁNG RA ĐỜI THAY THẾ LỊCH GỐC 13 THÁNG.
1. Một năm 13 tháng. 1 tháng 28 ngày. Ngày đầu tháng là thứ 2.
2. 12 tháng giữ nguyên tên như cũ (January đến December).
Tháng thứ 13 tên là Sol (thường chèn giữa June và July). Tên “Sol” lấy từ “Sun” (mặt trời), vì tháng này rơi vào giữa hè và chứa summer solstice.
Tổng 13 tháng × 28 ngày = 364 ngày.
Ngày còn lại (ngày thứ 365) là ngày đặc biệt, không thuộc tháng nào và không có thứ trong tuần (không phải Monday, Tuesday...).
Ngày tết của tháng 13 (ngày đặc biệt cuối năm):
Ngày này gọi là Year Day (Ngày Năm Mới / Ngày của Năm).
Một số nơi cũng gọi là Sol Day hoặc ngày lễ liên quan đến Sol, nhưng tên chuẩn và phổ biến nhất là Year Day.
Đây là ngày nghỉ lễ, nằm ngoài chu kỳ tuần (không có thứ), nằm sau ngày 28 của tháng December (tương đương 31/12 Gregorian).
Mục đích: Giữ cho lịch “cố định” — mỗi ngày trong năm luôn rơi vào cùng thứ (ví dụ: 1/1 luôn là Sunday).
Năm nhuận:
Thêm Leap Day (ngày nhuận) thường chèn vào cuối tháng Sol hoặc cuối năm, để bù đủ 366 ngày.
Trước đây chỉ có 1 loại lịch là Julian. Quay lại lịch này, ma trận tâm linh, bói toán gieo quẻ, dịch thuật, phong thủy cũng xem như vứt sọt rác. Và hôm qua VTV lên lại táo quân không phải là kể câu chuyện cuối năm như các tết khác. Mà họ nhắn gửi một thông điệp là thay thế lịch mới. Báo hiệu KNM BẮT ĐẦU- Mãi về sau không còn đêm 30.