Y.O.U. You wanna?
316 posts

Y.O.U. You wanna?
@UnusualGirrl
I stan for Britney Spears, Christina Aguilera, Madonna, Beyoncé and Taylor Swift
Brasil Katılım Şubat 2012
30 Takip Edilen1.5K Takipçiler

@manguffy The North Korean cyber criminals have reduced their stolen crypto.
English

@alinebiannk "Nhận nhầm tiền lương vì tên giống đồng nghiệp. 😂"
Tiếng Việt

Nhận nhầm tiền lương vì tên giống đồng nghiệp.
Vừa qua, nam diễn viên Tom Hollander đã kể lại một câu chuyện khá hài hước của bản thân khi được nhận lương đóng phim. Cụ thể, anh nhận được một email từ công ty quản lý chuyển tiền nhưng với tiêu đề là “hoa hồng từ phim The Avengers” dù anh chưa hề đóng phim Marvel.
“Theo tôi nhớ thì mình không có đóng Avengers. Nhìn thấy số tiền thì tôi cũng hoa mắt luôn, nói chung là 7 con số đó. Lúc đó thì tôi mới ngộ ra là họ nhầm rồi với Tom Holland, vì tôi và cậu ấy đều có chung công ty quản lý, nên có thể đã nhầm tên.” - Tom Hollander kể lại.
Nguồn: The Hollywood Reporter
Tiếng Việt

Đừng tạo thêm việc bất thiện nữa. để không chất thêm những ác nghiệp vào kho chứa của chúng ta. Nếu bỏ qua bước này thì cho dù có làm bao nhiêu Phước sang một thời gian cũng tiêu tán hết Tướng mạo biển đổi xấu dần đi số phận vẫn vậy nghiệp chướng vẫn ập đến.
Sám hối thường xuyên những đội lỗi đã phạm và nguyện không tái phạm nữa. Vì tâm ăn năm, sám hối một cách chân thành có khả năng làm tiêu trừ ác nghiệp .
Lòng tôn kính Phật đến tuyệt đối vô biên nguyện đời đời kiếp kiếp được Tôn Kính Đức Phật tuyệt đối và mãi mãi, dù sông có cạn, dù núi có mòn, dù đại địa này có tan hoang thì thì lòng tôn kính Phật của con luôn luôn là Tuyệt đối và mãi mãi.
Tiếng Việt

@lukas_the_best Cắt Đôi Nỗi Sầu - Bài hát đặc biệt thật!
Tiếng Việt
TĂNG DUY TÂN GỬI LỜI CẢM ƠN KHI BÀI HÁT CẮT ĐÔI NỖI SẦU ĐƯỢC GIẢI BÀI HÁT HIỆN TƯỢNG CỦA NĂM 2023
Năm 2023, là năm có rất nhiều bài hát hiện tượng, một trong số đó Cắt Đôi Nỗi Sầu có lẽ là bài hát không chỉ người trẻ mà cả các em bé cùng các bà mẹ bỉm sữa nghe nhiều nhất.
Chính vì thế, ngay sau khi nhận giải Bài hát hiện tượng của năm Tăng Duy Tân đã ngay lập tức gửi lời cảm ơn sâu sắc đến các bà mẹ bỉm sữa và các bé ăn dặm đã nghe nhạc của anh.
Tiếng Việt

@IsaacMaiquema Trần trụi sống chân thành với mọi người.
Tiếng Việt

@miim06108760 Tâm không nghe lời, lòng nổi loạn không hồi.
Tiếng Việt

VŨ ĐỘNG CÀN KHÔN
Chương 4: Thạch Trì bí mật
"Ảo giác, ảo… ảo giác, nhất định là ảo giác!"
Ngu ngơ nhìn cánh tay trong một lát, Lâm Động đột nhiên nhắm mắt lại hung hăng hít vào mấy hơi, đợi cho đến khi tâm tình dần dần bình ổn trở lại giống như bình thường, bàn tay của hắn mới vừa rồi còn run run lại lần nữa vuốt ve cánh tay của mình.
Bàn tay lướt qua, cảm giác được có một lớp cương cứng như sừng được truyền tới, mặc dù loại cứng rắn này còn chưa đạt tới trình độ chân chính gỗ đá, nhưng so với làn da mới vừa rồi của Lâm Động rõ ràng cho thấy cứng rắn hơn mấy lần!
Dấu hiệu này chứng tỏ đã tiến nhập đến Thối Thể đệ tứ trọng, chỉ cần đợi làn da này cứng rắn hơn một chút nữa, đó cũng chính là Thối Thể đệ tứ trọng hàng thật giá thật!
Bất quá … Lâm Động há hốc miệng, khuôn mặt thì hiện lên vẻ bất khả tư nghị, như là gặp được quỷ vậy, hắn nhưng thật ra ngày hôm nay mới vừa tiến vào Thối Thể đệ tam trọng mà, sao hiện tại với thời gian trải qua không có bao nhiêu, làm thế nào trực tiếp đạp nhập đến đệ tứ trọng được cơ chứ?
Sự tình xảy ra một cách đột ngột, trực tiếp đem đầu óc Lâm Động nện cho choáng váng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, không ngừng đi lui đi tới bên cạnh Thạch Trì, nếu như hắn có thể có được cái loại tốc độ này mà nói … Tộc bỉ tiền tam tính là cái gì chứ? Coi như cái Tộc hội mười năm một lần của Lâm Thị gia tộc, hắn cũng sẽ không có chút sợ hãi nào.
"Nhưng … làm sao có thể chứ?"
Mặc dù chuyện mừng như điên xông lên khiến mặt có chút choáng, nhưng dù sao Lâm Động cũng muốn trưởng thành sớm hơn một chút, vì vậy một hồi sau cũng đã khôi phục lại tỉnh táo, khuôn mặt nhíu chặt lại, bắt đầu nhớ lại chuyện từ đầu đến cuối. Bất quá bên trong sơn động cũng không có kỳ quái gì, cho nên ánh mắt của hắn sau khi quay một vòng, liền dừng lại trên Thạch Trì.
"Chẳng lẽ nói cái Thạch Trì này thật sự có điểm cổ quái?"
Lâm Động với vẻ mặc ngạc nhiên, chợt lại lắc lắc đầu, cái Thạch Trì này, hắn từ nhỏ đến lớn đã ngâm mình không biết bao nhiêu lần, nhưng lại chưa bao giờ xuất hiện tình huống như ngày hôm nay, đây là lần đầu tiên phát sinh a!
Đến cuối cùng là có chuyện gì xảy ra?
Nói chung, đây không phải là tác dụng của Xích Tham rồi, nó chỉ là một viên linh dược Nhất phẩm mà thôi, nếu để cho hắn tại trong mười ngày đạt tới Thối Thể đệ tam trọng thì hiệu quả đã là kỳ tích rồi.
"Nơi đây luôn có vài chỗ không bình thường chút nào"
Lâm Động mím miệng thật chặt, trên khuôn mặt cũng đã xông ra một cổ bướng bỉnh, hắn hiểu tầm quan trọng của chuyện này, nếu quả thật có thể phát hiện ra ảo diệu ở trong đó mà nói … đây đối với hắn cũng sẽ vô cùng trọng yếu.
"Hôm nay so sánh với trước kia phải là mệt mỏi hơn nhiều … nhưng đây cũng không phải duy nhất một lần … cảm giác khi ngủ ở chỗ này? So với ngủ ở chỗ khác … "
Lâm Động đứng bên cạnh Thạch Trì, chau mày, khi đang ở trong trầm tư, bàn tay của hắn lại không tự chủ vuốt ve cánh tay, một lát sau, bàn tay đột nhiên cứng đờ, ánh mắt của hắn chuyển dần đến cánh tay của mình, nơi đó, nguyên bản là có không ít màu mà …
"Máu?"
Ánh mắt Lâm Động lóe lên, đột nhiên đưa tay thò vào bên trong cái khe nham thạch bên cạnh Thạch Trì, từ trong đó móc ra một thanh chủy thủ.
Chủy thủ mang theo một chút lực đạo xẹt qua ngón tay, một giọt huyết châu đỏ sẫm nhất thời xông ra, sau đó Lâm Động chần chờ một chút, rồi thật cẩn thận đem nó nhỏ giọt vào trong Thạch Trì.
"Tích … tách!
Thanh âm huyết châu khi tiếp xúc với Thạch Trì vang lên thanh thúy quanh quẩn tại bên trong sơn động, mà ánh mắt Lâm Động lại là không chớp không nháy nhìn chằm chằm vào điểm huyết châu tiếp xúc.
Huyết châu nhỏ giọt vào Thạch Trì, tạo nên từng đợt gợn sóng vòng tròn nho nhỏ, huyết sắc chậm rãi khuếch tán mà ra, sau đó, lập tức Thạch Trì yên lắng, tại trong ánh mắt khiếp sợ của Lâm Động, nhanh chóng bốc lên đám bọt nước, trong đám bọt nước đó, ẩn ẩn hiện hiện một chất lỏng màu đỏ nhạt bắt đầu khởi động.
Cổ họng Lâm Động bỗng nhúc nhích một cái, bàn tay run rẩy nhúng vào trong hồ nước, nhất thời những bọt nước kia bạo liệt, một tia chất lỏng đỏ nhạt dính vào trên bàn tay, sau đó theo lỗ chân lông lặng lẽ chui vào.
Theo những chất lỏng màu đỏ nhạt này rót vào, từ bàn tay Lâm Động đột ngột truyền ra một loại cảm giác nóng cháy, nhận thấy loại cảm giác này giống như một loại mới vừa rồi trước lúc thanh tỉnh, hơn nữa, lần này hắn cảm giác rất rõ ràng, loại chất lỏng màu đỏ nhạt này, sau khi thấm vào trong màng da thịt da bàn tay của hắn, khiến cho da ở trên tay càng lúc càng cứng rắn hơn.
"Quả nhiên là như vậy!"
Nhận thấy bàn tay có biến hóa, khuôn mặt Lâm Động tràn ngập vẻ mừng như điên, theo hắn suy đoán không sai biệt lắm, nước ở trong Thạch Trì này cần phải có máu quán nhập vào, mới có thể trở nên đặc thù!
Lâm Động nắm chặt tay, làn da trên bàn tay so với những chỗ khác hiển nhiên đều cứng rắn hơn rất nhiều, mà, bọt nước kia chỉ mới thẫm thấu ngắn ngủi mà đã có hiệu quả đến thế, hiệu quả như vậy cũng có thể nói là thần diệu. Dựa theo Lâm Động đánh giá, loại thần hiệu này cho dù là linh dược Tam phẩm cực kỳ trân quý được bày bán ở trong Thanh Dương Trấn, sợ rằng đều không thể đạt tới!
"Bất quá, tại sao nước trong hồ này mà ngay cả hiệu quả của linh dược Tam phẩm cũng đều không thể đạt tới?"
Trong Thạch Trì, những năm qua hắn đã dò xét không biết bao lần, nước đều là do từ sâu bên trong nham thạch rỉ ra, nhưng mà nó cũng giống như những loại nước suối bình thường khác thôi mà, tuy hơi có chút mát mẻ, nhưng Lâm Động dám chắc rằng, nước trong cái hồ này cũng không có hiệu quả kỳ lạ nào khác, nhưng hôm nay lại phát sinh trên thân thể của mình như vậy, kia là giải thích thế nào đây?
Lâm Động vuốt vuốt cái trán, thở dài một hơi, bị Thạch Trì cổ quái này làm cho tâm tình hắn dao động quá mức liền trực tiếp nằm xuống bên cạnh hồ, mặc dù không thể phát hiện ra được Thạch Trì này có điểm cổ quái kỳ dị gì?
Lâm Khiếu bởi vì do bị thương, nên không ngừng cần một chút linh dược nào đó để nuôi thân thể hoạt động, mà linh dược giá cả lại không rẻ tí nào, mà tính cách của hắn cực kỳ ngoan cố, cũng đã cự tuyệt bất cứ cái gì từ Lâm gia, cho nên thường ngày cũng chỉ có thể một mình một người vào núi, săn bắt một ít mãnh thú hoặc là dựa theo vận khí cũng tìm được một ít linh dược, nhưng thu hoạch của loại này hiển nhiên là không đủ cho Lâm Động dùng giống như những tiểu bối cùng thế hệ ở Lâm gia với đầy đủ điều kiện tu luyện được.
Mà một khi, tác dụng của Thạch Trì này đối với Lâm Động mà nói, chính là những điều trọng yếu nhất.
"Tác dụng của Thạch Trì này nhất định phải giữ bí mật"
Lâm Động nắm thật chặt quả đấm, bởi vì điều này không chỉ là hắn mượn dùng Thạch Trì làm nơi tu luyện, hơn nữa hắn cũng vô cùng hiểu rõ, nếu như tin tức này được truyền ra ngoài, sẽ đưa tới bao nhiêu hỗn loạn, thậm chí những thế lực cường đại tại Thanh Dương Trấn cũng đều muốn ngắm nghía đến nó, đến lúc đó, Lâm gia sẽ gặp phải một tai nạn không nhỏ chút nào.
Thất phu vô tội, hoài bích có tội!
Đạo lý này, Lâm Động mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng cũng đã hiểu được.
Lâm Động miệng ngậm chặt, trong lòng cũng đã có chủ ý, mà tại lúc hắn đứng dậy, đột nhiên ánh mắt nhoáng lên, nhè nhẹ ồ lên một tiếng, tầm mắt ngoắc ngoắc ngó thẳng tắp lên phía trên đỉnh chóp sơn động, nơi đó tựa hồ có điểm ánh sáng như thiểm điện lướt qua.
Tình huống như thế, nếu như ở lúc bình thường, Lâm Động cho dù có thấy đi nữa cũng không chút để ý, nhưng mà hắn bây giờ đối với cái Thạch Trì đã để tâm, vì vậy bất cứ một vật gì trong sơn động này, hắn cũng muốn biết sự thật.
Tầm mắt Lâm Động tập trung vào chỗ có ánh sáng chớp động, ánh mắt không một chút nhấp nháy, mà dưới ánh mắt nhìn soi mói này của hắn, cái ánh sáng chớp động lúc trước lại lần nữa xuất hiện, hơn nữa lần này có vẻ hơi dồn dập hơn, sau đó, một tia ánh sáng rất nhỏ chiếu xuống, ở Lâm Động nhìn chăm chú, trực tiếp chiếu thẳng xuống trung tâm Thạch Trì.
Trên bề mặt nước, bởi vì điểm sáng kia chiếu vào, tạo nên một vòng gợn sóng rất nhỏ.
Lâm Động kinh ngạc nhìn tia sáng rất nhỏ kia chiếu rọi xuống Thạch Trì, chợt nuốt từng ngụm nước miếng, trước đây lúc tia sáng chiếu xuống nước, hắn mơ hồ cảm thấy, bên trong đó tựa hồ có một giọt chất lỏng màu đỏ thẩm, mà loại chất lỏng này … cùng huyết châu mà lúc trước Lâm Động nhỏ giọt vào sau biến thành chất lỏng đỏ nhạt thì lại rất giống nhau!
"Xem ra, bí mật chính là ở phía trên kia …"
Quang mang trong ánh mắt Lâm Động trở nên sáng ngời hơn nhiều, hắn ngẩng đầu nhìn đỉnh chóp trên sơn động, nhẹ giọng lẩm bẩm.
Tiếng Việt

@Camelinedg11 Đau nhứt toàn thân, thống khổ bán sống bán chết.
Tiếng Việt

VẠN GIỚI CHÍ TÔN
Chương 4: Triệu Võ đê tiện!
Đến khi tỉnh lại thì trời đã tối, Trường Thiên cảm thấy toàn thân đau nhứt, đầu thì đau như búa bổ, thống khổ vô cùng, hiện tại hắn lại bị vây trong trạng thái bán sống bán chết như khi vừa xuất hiện ở thế giới này, không cử động nổi một ngón tay, chỉ có thể nằm thở hổn hà hổn hển.
Trường Thiên cố gắng hồi tưởng lại những gì đã xảy ra lúc sáng, nhưng hắn chỉ có thể nhớ lúc nhìn thấy tảng đá to lơn kia liền không biết vì sao lại liên tưởng đến chiếc congtainer đã đâm vào mình nữa tháng trước, lúc đó hắn rất cuồng nộ, rất điên cuồng, nên đã xảy ra sự việc biến hình và mất quyền kiểm soát thân thể. Trường Thiên cảm thấy lực lượng cuồng bạo chảy trong cơ thể, khiến cơ thể hắn không ngừng bành trướng, cảm giác đau đớn đó làm Trường Thiên càng thêm điên cuồng, tia lý trí cuối cùng cũng dần chiềm vào bóng tối sâu vô tận.
Lấy trạng thái của hắn hiện tại nếu xảy ra trên một người nào đó khác thì chắc chắn sẽ chán nản, rồi nằm chờ chết, vì sâu trong rừng tối đen là biết bao nhiêu yêu thú lớn nhỏ đang rình rập, chỉ có thể nằm một chỗ không nhúc nhích thì còn làm được gì khác hơn là mỡ dâng miệng mèo.
Riêng Trường Thiên thì khác, đầu tiên là nhờ tiếng rống lúc sáng, quanh phương viên vài dặm chắc chắn sẽ không có một con yêu thú nào dám bước ra ngoài trong vài ngày sắp tới, Trường Thiên bạo nộ đã để lại bóng ma quá lớn cho bọn nó, thứ hai hắn có cách tu luyện không giống ai, đó là nhìn chằm chằm vào bầu trời rộng lớn bao la trên cao.
Đây là thói quen trong mười mấy ngày gần đây của hắn, đến tối khuya, thời điểm tia áp bức kia mạnh mẽ nhất thì hắn sẽ leo lên cái cây to lớn gần đó, nằm trên ngọn cây cảm thụ sức mạnh thiên địa. Khác cái lần này Trường Thiên nằm giữa vòm trời rộng, xung quanh không có một đại thụ nào cả, vài trăm mét quanh hắn là một vùng đất trống với đầy rẫy khe nứt lớn nhỏ.
Nhìn chăm chú vào màn đêm đen đặc, lấp lánh những điểm sáng nhỏ đang nhấp nháy không ngừng, nửa giờ trôi qua, bình thường Trường Thiên vẫn dư sức chịu được một canh giờ như vậy, nhưng nay đâu bằng xưa, với cái cơ thể tàn tạ của mình thì hắn chịu qua được mười phút đã là kỳ tích, mà đây hắn đã chịu đựng hơn nữa giờ đồng hồ rồi.
Áp lực như núi đè làm lục phủ ngũ tạng Trường Thiên co thắt liên tục, mồ hôi lạnh rỉ ra khắp người, miệng cố gắng ngoi ngóp từng ngụm lương khí, thế nhưng cặp mắt vẫn nhìn chằm chằm vào con quái vật to lớn kia, hắn vẫn còn chịu đựng được,... Không biết qua bao lâu cơ thể Trường Thiên ướt như chuột lột bởi mồ hôi, hắn mặc kệ thân thể đang run lên bần bật như bị điện giật, vẫn đường ta ta nhìn, đường ngươi cứ việc giật, ta nào có quan tâm, đang run rẩy thì bỗng nhiên Trường Thiên hét lên một tiếng, cong người búng lên như con tôm, sau đó đứng vững vàng trên mặt đất, chân vẫn còn hơi run do thoát lực lâu nhưng không cản được sự hưng phấn lúc này của Trường Thiên, dù sao so với nằm ỳ một chỗ không biết bao giờ mới cử động lại được thì như bây giờ vẫn còn tốt lắm. Trường Thiên mục đích chính chỉ là lợi dụng áp lực để đề thăng sức chịu đựng về mặt tinh thần thôi, không nghĩ tới lúc sắp đạt cực hạn bản thân thì lại có thu hoạch bất ngờ như vậy, bảo hắn sao không vui cho được.
Mấy ngày tiếp theo Trường Thiên tiếp tục tập luyện nhục thân với cường độ càng lớn hơn trước, thu hoạch từ lần biến thân trước đó cũng không phải là không có, chất lượng cơ thể hắn đã tiến bộ rõ rệt, làn da từ trắng xanh bệnh trạng chuyển thành trắng bóc như trứng gà luộc, tràn đầy sức sống và năng lượng.
Buộc mấy tảng đá to vào chân, tay sau đó tập vài bài quyền cơ bản mà hắn từng xem trên tivi, tập từ sáng đến trưa thì tay không chạy vào rừng sâu săn bắt thú, mới đầu gặp một vài con Xích Thử (chuột đỏ) chưa đạt được Đê giai, đuổi bắt đến cái động to của 2 con Xích Dực Báo trung cấp yêu thú, sau chưa được mười giây chiến đấu, nhờ may mắn mà nhặt được cái mạng nhỏ trở về thì Trường Thiên của chúng ta đã phải cắm đầu cắm cổ chạy, hắn hận vì sao mình không có đôi cánh để chạy thoát nhanh hơn.
Hai con Xích Dực Báo khinh thường không thèm chạy đua với Trường Thiên, cứ bay lượn trên đầu hắn như đang trêu tức vậy, lâu lâu lại phun một cục hỏa diễm nóng rực về phía Trường Thiên, khiến hắn phải bò, lăn, trườn đủ các kiểu để tránh né. Sau sự kiện đó và thêm một vài lần bị dí thừa sống thiếu chết thì Trường Thiên đã rút ra một kết luận mà hầu như ai cũng biết đó là "nơi nào có hang động thì nơi đó có yêu thú mạnh mẽ", về sau hắn cũng đã bắt được vài con yêu thú nhỏ. Tối đến lại leo lên ngọn cây cao để nhìn ngắm bầu trời đêm, Trường Thiên nhờ những bài tập luyện mỗi ngày mà có những bước tiến khả quan.
Mười ngày ước đinh với chú nhóc Triệu Võ rồi cũng đến, hôm nay Trường Thiên để trần thân trên, hay đúng hơn là cái áo của hắn đã không thể mặt lại được nữa, ngồi xếp bằng cạnh bờ hồ lúc trước, hai mắt nhắm chặt, hàng chân mày màu vàng kim cao quý kết hợp với đầu tóc đỏ trông thật dị hợm, cơ thể do phải đụng độ thường xuyên với những yêu thú trong rừng nên cũng không được lành lặn cho lắm, có chỗ còn máu tươi vẫn đang rỉ ra.
Trường Thiên ngồi bất động đến giữa trưa thì một cái đầu nhỏ từ dưới nước trồi lên, không phải Triệu Võ thì còn ai vào đây. "Oa, thúc thúc đầu gà, ngươi cũng biết tu luyện á?", hai mắt Triệu Võ ảm đạm, bộ dáng như người trưởng thành, dang hai tay thở dài: "haiz, cuộc đời thật lắm bất công, thúc thúc ngươi vừa già vừa xấu lại có thể tu luyện được, còn bản tiểu ca đẹp trai, anh tuấn, trời sinh khí độ bất phàm thì không thể tu luyện được."
Tiểu Triệu Võ bày ra bộ dạng cảm khái nhân sinh, khó có thể đỡ được. Nói một hơi dài Triệu Võ mới để ý nãy giờ không thấy Trường Thiên lên tiếng mới liếc mắt nhìn kỹ mặt Trường Thiên, hắn lúc này ngồi ngay ngắn xếp bằng, hơi thở nhè nhẹ, lâu lâu lại nghe thấy khò khè trong họng một tiếng. Triệu Võ vẻ mặt cổ quái, cúi người xuống gỡ lấy chiếc giày đang mang rồi cầm lên tay, tiến lại gần Trường Thiên, khi hai người còn cách nhau nửa mét thì dơ cánh tay nhỏ nhắn lên. Bốp!!! một tiếng rất kêu trên mặt Trường Thiên.
"Á!!!, má nó, dB4AMz2V là thằng chó nào, lão tử liều mạng với mi!!!", tiếng hét như heo bị chọc tiết vang lên, Trường Thiên nhảy cẩn lên tru tréo nhìn xung quanh, nhưng nào đâu thấy ai. "Kỳ lạ, không lẽ mình nằm mơ, mẹ kiếp đau vãi đái như này làm sao mà mơ được", lầm bầm một lúc, đang tính cụp mắt ngủ tiếp thì bỗng một âm thanh non nớt vang lên: "Thúc thúc đầu gà, không nghĩ tới ngươi đã xấu xí như vậy, cũng không được thông minh cho lắm, mà cặp mắt còn kém như vậy, bản tiêu ca anh tuấn bất phàm, đứng một đống trước mặt mà ngươi vẫn không thấy, haiz, người so với người sao lại thua kém nhiều như thế."
Trường Thiên ngẩn ra trong chốc lát, rồi theo phản xạ nhìn xuống dưới, Triệu Võ đã đứng đấy từ bao giờ. "Ngươi vừa đánh ta?", Triệu Võ chậc chậc, tặc lưỡi vài cái, làm ra vẻ nuối tiếc: "Ài, đáng tiếc, đáng tiếc!!" Bộ dáng phong phạm cao nhân, già đời làm Trường Thiên đang ôm mặt cũng phụt cười một tiếng.
Nghĩ cũng quái lạ một tiểu tử sáu tuổi, có thể tát mình đau như vậy, nên nhớ nhục thân của mình bây giờ rất mạnh, Đê giai yêu thú dùng hết sức cũng chưa chắc khiến mình bị thương được, thằng nhóc này thế nào lại có khí lực mạnh như vậy? Trường Thiên tự hỏi, nhưng cũng không đi hỏi Triệu Võ, nó mới sáu tuổi, cho dù có khí lực mạnh thì cũng chưa chắc đã biết được điều này.
"Tiểu tử thúi, ngươi cũng đủ mạnh mẽ, tát ta đau như vậy!", Trường Thiên cay cú phàn nàn, Triệu Võ bộ dáng không quan tâm cười khẩy: "Hắc hắc, đừng nói là ngươi đau, cho dù ta dùng toàn lực tát một phát thì trưởng làng đại nhân cũng chỉ có thể né tránh chứ không dám tiếp một tát của ta đâu nhé, thúc thúc gầy nhom như ngươi là cái đinh rỉ gì mà so sánh."
Vẻ mặt khinh thường xì mũi của Triệu Võ khiến Trường Thiên sôi máu, nhưng hắn nhịn vì dù sao thì mình cũng đang nhờ người ta, không thể đè nó xuống mà tra tấn được, tính tình tiểu tử này Trường Thiên cũng đã được lĩnh giáo quá, việc một hóa mười, đánh nó một cái nó lại bù lu bù loa lên thì cuộc đời hắn đừng mong ra khỏi khu rừng này được.
Ta nhịn! Ta nhịn!...Trường Thiên cắn răng nghĩ thầm, trừng mắt nhìn Triệu Võ đang dương dương đắc ý: "Ngươi đã xong nhiệm vụ rồi, bây giờ chúng ta về làng của ngươi được chứ?", Triệu Võ nhàn nhã không quan tâm, chắp tay sau lưng chậm rãi bước vòng quanh Trường Thiên: "Thúc thúc đầu gà ngươi gấp cái gì, bản tiểu ca đi ra ngoài lâu như vậy, mấy đứa con gái trong làng còn không nhớ ta đến chết sao, ta chưa gấp mà ngươi đã gấp là thế nào."
Không đợi Trường Thiên mắng to thì Triệu Võ đã nói tiếp: "Ngươi trước tiên đưa kẹo người lớn cho bản tiểu ca, xác định không phải độc dược thì mới dẫn thúc thúc ngươi về làng xích Long, như thế nào?" Trường Thiên cũng đến chịu với thằng nhóc láu cá này "mẹ nó, thằng nhóc này chắc không phải do lão già nào đó trọng sinh linh hồn vào cơ thể bé tí này đó chứ, như thế nào lại gian xảo như vậy"
Lầm bầm tự nghĩ một lúc sau đó mới lấy từ trong túi ra một viên kẹo được gói cẩn thận, quăng cho Triệu Võ đang sáng mắt nhìn chằm chằm vào hắn. Tiểu tử này làm bộ không chú ý cho lắm vào viên kẹo trên tay, chỉ là ánh mắt nhìn không rời một tích tắc nào đã bán đứng nó, ho khan một tiếng sau đó làm dáng cao thâm mạc trắc, đưa viên kẹo lên mũi hít nhẹ vài hơi, sau đó mới bằng độ mà mắt thường cũng khó thấy nhét viên kẹo vào trong ngực áo.
Trường Thiên đứng bên cạnh nín cười vì sự khả ái của chú nhóc này, Triệu Võ nhìn thấy Trường Thiên như vậy liền đỏ mặt, tự ái xụ mặt: "Được rồi bây giờ chúng ta đi, nhưng với một điều kiện là ngươi phải cõng ta đi, hừ hừ, bằng không bản tiêu ca ngồi lì ở đây, qua vài ngày nữa trưởng làng đại nhân không thấy ta về, sẽ ra đây tìm kiếm, lúc đó ta sẽ mách đại nhân bị ngươi bắt cóc." Má nó, thằng nhỏ này cũng quá đê tiện rồi, chỉ là cười một cái thôi mà cũng nhỏ nhen như vậy, kẻ nào xui lắm mới chọc vào ngươi, Trường Thiên bực dọc nghĩ thầm. "Leo lên đây, nhanh dùm cái đi!"
Tiếng Việt

@brunocja1 "Exciting opportunities ahead for these cryptocurrencies!"
English

@DayanCaceres Chiến thần ngành sale thành công ngoạn mục!
Tiếng Việt

CHIẾN THẦN NGÀNH SALE: NỮ NHÂN VIÊN SALE Ô TÔ TẠI THANH ĐẢO FLEX NHẸ THÀNH TÍCH BÁN ĐƯỢC 170 CHIẾC PORSCHE MỖI NĂM KHIẾN CĐM HẾT SỨC TRẦM TRỒ .
Mới đây, một nữ nhân viên chuyên sale ô tô Porsche đến từ Thanh Đảo, tỉnh Sơn Đông đã đăng tải bài viết flex thành tích của mình trong năm 2023 thu hút sự chú ý của cư dân mạng.
Cô tuyên bố rằng cô đã bán được 170 chiếc Porsche một năm, đồng thời bác bỏ tin đồn rằng thu nhập hàng năm của cô là 3 triệu NDT (gần 10,5 tỷ VND) và cũng không tới 1,8 triệu NDT (hơn 6,2 tỷ VND) như người ta nói đâu.
Cô cũng nhấn mạnh rằng cô chưa bao giờ đi ăn với khách hàng vì việc bán xe. Phóng viên sau đó đã liên hệ với Trung tâm Porsche Thanh Đảo và cửa hàng trả lời rằng đúng là cô đã bán được 170 chiếc trong 1 năm.
Tiếng Việt

@luanadecarval14 Swan Bitcoin expands with public listing and mining venture.
English

NHỚ NHÉ CON...!!!
- Đời người vốn dĩ là những điều không thể biết trước… Khi người yêu thương con bỏ con mà đi, cho dù con có kêu trời than đất cũng vô ích, bởi đời vốn dĩ đủ duyên hợp, hết duyên tan.
- Khi con bị người khác đặt điều sau lưng mưu mẹo bôi nhọ con, cho dù con có giải thích thế nào cũng không xong, bởi đời vốn nhiều bất ngờ khó đoán.
- Khi hợp ý, chuyện tốt như thủy triều dâng. Khi bất hợp, tất cả là mây trôi gió thoảng.
- Đừng quá coi trọng bản thân mình, ấm ức, bất lực, muốn khóc… bởi đó là những điều thường gặp trong đời người.
- Đời người vẫn luôn ngập tràn ẩn số, con sẽ không bao giờ biết được giây tiếp theo sẽ xảy ra điều gì, cũng sẽ không biết trước nghiệp duyên sẽ đến với con như thế. Chỉ khi con đã trải qua biết bao nhiêu điều, gục ngã bao nhiêu lần, thì con mới có thể trút bỏ sự hào nhoáng ban đầu, để nhìn ngắm thế giới này bằng thái độ khiêm nhường.
- Hạnh phúc sẽ không bỏ sót bất cứ ai, dù sớm dù muộn nhất định có một ngày hạnh phúc tìm đến với con. Bình tâm và trân trọng từng phút giây của cuộc đời con nhé...!!!
Xin hồi hướng công đức này cho tất cả chúng sinh đời này và mãi mãi đời sau được theo Chánh pháp nhiệm màu, được lan tỏa Chánh pháp muôn nơi, tinh tấn tu tập đạt giác ngộ giải thoát; được sinh về các thế giới tịnh độ.
Tiếng Việt

@nahionmy Another crypto entrepreneur's interesting prison experience.
English

TIÊN VÕ ĐẾ TÔN
Chương 4: Không ai muốn
Diệp Thần đi ra Tiểu Linh Viên, hắn tìm một nơi yên tĩnh để ngồi. Hắn ngồi khoanh chân trên tảng đá, yên lặng phỏng đoán sự huyền diệu của Chân Hỏa trong đan hải.Kể từ khi có được Chân Hỏa, Diệp Thần được rất nhiều lợi ích. Đầu tiên là chữa trị đan điền, sau đó là mở ra đan hải, chân khí được rèn luyện vô cùng tinh thuần. Có thể nói lúc này căn cơ của hắn còn kiên cố hơn lúc ở Chính Dương Tông."Quả thật bất phàm." Diệp Thần lẩm bẩm, sau đó hắn nhắm mắt dưỡng thần, tâm trí minh mẫn trước nay chưa từng có.Rất nhanh, linh khí mỏng manh trong thiên địa tụ đến, lấy Diệp Thần làm trung tâm, tạo thành một cái vòng xoáy linh khí, thông qua các huyệt vị trên cơ thể Diệp Thần mà tiến vào bên trong cơ thể của hắn. Sau khi vào trong cơ thể, linh khí được rót vào trong đan hải, sau đó được Chân Hỏa màu vàng kia rèn luyện.Một phương diện khác, hắn đem Chân Hỏa chia thành vô số mảnh nhỏ, mảnh thì rót vào kinh mạch, mảnh thì bao lấy xương cốt, dùng nó để rèn luyện gân cốt cùng kinh mạch. Thời gian trôi qua, sau khi trải qua sự rèn luyện của Chân Hỏa, kinh mạch của hắn ngày càng được nới rộng, mèm dẻo, linh hoạt. Xương cốt của hắn biến thành bóng loáng, mềm dẻo, có một chút ánh sáng màu vàng quấn quanh ở trên.Sau khi dùng Chân Hỏa rèn luyện cơ thể xong, hắn nhảy xuống khỏi tảng đá, vươn vai một cái. Hắn cảm nhận được sự sảng khoái trước nay chưa từng có."Rất tốt." Diệp Thần vui vẻ đạp chân xuống đất. Chân khí trong cơ thể trào lên, hội tụ trong lòng bàn tay, giữa những ngón tay có sự xuất hiện của lôi điện.Bôn lôi!Thét lên một tiếng, hắn vỗ một chưởng về phía tảng đá.Oanh!Chưởng pháp mang theo lôi minh, mạnh mẽ đem tảng đá kia vỗ nát. Chưởng pháp này chính là Huyền Thuật công kích mà hắn rèn luyện được, tên gọi là Bôn Lôi Chưởng, có khí thể của bôn lôi, có âm thanh cảu sấm sét, bá đạo cường thế.Cũng chính vì sự bá đạo này, nhục thân phải đạt cường độ cực cao mới đạt yêu cầu để triển khai phép thuật này. Nếu không đạt được yêu cầu về nhục thân, khi dùng Bôn Lôi Chưởng đả thương đối thủ cũng sẽ nhận một phản lực gây tổn hại đến kinh mạch của bản thân. Đây chính là sự bá đạo cũng như tai hại của Huyền Thuật.Nhưng mà tai hại này, với hắn mà nói là một sự vô hại.Có Chân Hỏa rèn luyện cơ thể, cường độ thân thể, kinh mạch cùng xương cốt cứng cỏi khiến cho hắn có thể xem nhẹ phản lực của Bôn Lôi Chưởng. Phù!Phun ra một ngụm trọc khí, hắn liền lấy ra cuốn hồ sơ mà Trương Phong Niên đưa cho mình.Bổn phận của ngoại môn Hằng Nhạc Tông. Ngoại môn có: Một Điện, một Đường, hai Viên, ba Phong, tám Các.Một Điện: Chấp Pháp Điện, trưởng lão nếu phạm sai lầm sẽ giao cho Chấp Pháp Điện xử trí.Một Đường: Giới Luật Đường, đệ tử có phạm sai lầm sẽ giao cho Giới Luật Đường xử trí.Hai Viên: Linh Thảo Viên và Linh Quả Viên. Ba Phong: Thiên Dương Phong, Địa Dương Phong và Nhân Dương Phong, nơi đây chính là ba đại chủ Phong của ngoại môn Hằng Nhạc Tông.Tám Các: Linh Khí Các, Tàng Thư Các, Linh Đan Các, Vạn Bảo Các, Càn Khôn Các, Nhiệm Vụ Các, Tình Báo Các, Cửu Thanh Các.Nội môn có một Điện, một Đường, hai Viên, bảy Các, chính Phong. So ra mà nói, ngoại môn nhiều hơn một cái Linh Đan Các nhưng ít hơn năm cái đại chủ Phong so với nội môn."Không khác Chính Dương Tông là mấy." Diệp Thần sờ cằm, hắn từng là đệ tử Tình Báo Các của Chính Dương Tông, ngày bình thường ngoại trừ tu luyện ra thì công việc chủ yếu là thu thập một chút tình báo. Cũng chính vì như thế, khi hắn xuống núi đã bị một tên đệ tử của Thanh Vân Tông phá vỡ đan điền.Nhưng mà đã từng là đệ tử Tình Báo Các của Chính Dương Tông, hắn vẫn cảm nhận được Hằng Nhạc Tông cũng giống Chính Dương Tông. Bên ngoài thoạt nhìn gió êm sóng lặng, nhưng đằng sau đó là mạnh sóng ngầm phun mãnh liệt, mỗi hệ trong môn phái ám đấu không ngừng nghỉ.Đọc một hồi lâu, Diệp Thần thu hồ sơ, hắn duỗi cái lưng mệt mỏi, quay trở lại Tiểu Linh Viên, ngả đầu ngủ thiếp đi.Một đêm yên bình trải qua, chớp mắt cái bình minh đã ló dạng.Sáng sớm, hướng đông mới hiện lên một vòng ánh bình minh, Diệp Thần liền mở hai mắt ra.Phun ra một ngụm trọc khí, hắn xoay người nhảy xuống giường. Diện mục hồng hào, tinh thần dồi dào, khí tức hùng hậu thêm một chút.Sau khi ăn một chút điểm tâm đơn giản, Diệp Thần liền đi ra Tiểu Linh Viên. Trước mặt hắn là một cái cầu thang làm bằng đá, nối thẳng từ Linh Sơn lên phía trên, dài đến nỗi Diệp Thần không nhìn thấy được phần cuối.Hít một hơi thật sâu, Diệp Thần bước từng bước một, mỗi một bước đều cảm nhận được linh khí bàng bạc mênh mông vọt tới.Sau khi đạp nấc thang cuối cùng, Diệp Thần ngước mắt nhìn thế giới trước mặt, phía xa là một dãy núi hùng vĩ, những cây cổ thụ chọc trời mọc lên như rừng, linh khí mông lung mờ mịt, làn sương mờ ảo trong không trung, thỉnh thoảng còn trông thấy mấy con tiên hạc bay lượn qua những đám mây như đang nhảy múa."Tìm lại cảm giác như ở Chính Dương Tông." Diệp Thần nở nụ cười, hắn tham lam hít lấy linh khí đang tung bay trong không khí.Theo như con đường mà Trương Phong Niên nói cho hắn, Diệp Thần hướng về một phương đi đến.Sáng sớm chính là lúc linh khí và tinh hoa nhật nguyệt tinh tuần nhất, khi Diệp Thần đi tới, hắn thấy được rất nhiều đệ tử đang chăm chỉ ngồi trên mặt đá tu luyện thu nạp linh khí. Bọn họ luyện tập đến mức, lúc Diệp Thần đi qua trước mặt bọn họ, bọn họ chỉ vội vàng liếc qua.Đi lại mấy vòng, Diệp Thần đi tới một tòa nhà tên là Cửu Thanh Các.Cửu Thanh Các là có một tốp năm, tốp ba các đệ tử đang ra vào, mỗi một cái đệ tử khi nhìn thấy người xa lạ là Diệp Thần đều nhìn dò xét một lúc. Thế nhưng khi dò xét tu vi Diệp Thần chỉ có Ngưng Khí nhất trọng đều lộ rõ ra sự khinh thường."Chính là chỗ này." Diệp Thần ngẩng đầu nhìn lầu các, hắn cất bước đi vào, đưa lên thư giới thiệu của mình.Trong hành lang, một trưởng lão áo xanh tiếp nhận thư giới thiệu. Nghe tới đoạn Diệp Thần là Trương Phong Niên giới thiệu, vị trưởng lão áo xanh không quên ngẩn đầu đánh giá Diệp Thần một phen, sau đó mới mở ra phong thư.Lúc trưởng lão áo xanh dò xét Diếp Thần thì Diệp Thần cũng âm thầm quan sát vị trưởng lão Cửu Thanh Các này."Người nay dáng dấp cũng quá.. Quá là gợi đòn." Diệp Thần tặc lưỡi, trong lòng hắn muốn nói như vậy. Không trách Diệp Thần, vị trưởng lão áo xanh này dáng dấp quá méo, cái mắt, mũi với miệng đều xếch, hơn nữa còn bị lé, nhường cho hắn có một loại xung động mãnh liệt chính ta đi lên tẩn cho vị trưởng lão này một trận.Sau khi nhìn vị trưởng lão áo xanh này, Diệp Thần quay ra nhìn sang một bên khác.Ở đây, ngoài trừ vị trưởng lão áo xanh ra, còn ngồi ba người nữa. Một người với cái bụng lớn béo phệ, một người gầy như que củi khô, người thứ ba coi như bình thường, bọn hắn trò chuyện rất vui vẻ, không có đi ra tiếp đón như vị trưởng lão này .Ba người này chính là thủ tọa của ba đại chủ Phong ngoại môn Hằng Nhạc Tông: Chung Lão Đạo, Cát Hồng và Thanh Dương chân nhân. Trưởng lão áo xanh sau khi xem xong liền đem phong thư đưa cho ba người, cười nói. "Ba vị sư huynh, các ngươi thương lượng một chút, ai nguyện ý làm sư phụ của vị tiểu hữu Diệp Thần đây, đây chính là người được Trương Phong Niên giới thiệu, các vị cũng nên cho hắn một chút tình mọn.""A? Có chút mới mẻ." 3 người nhìn một chút phong thư, sau đó nhìn lên đánh giá Diệp Thần."Ngươi bao nhiêu tuổi?" Chung Lão Đạo với cái bụng lớn béo phệ nhìn về phía Diệp Thần."Mười sáu tuổi.""Mười sáu tuổi!" Chung Lão Đạo nhướng máy. "Mười sáu tuổi mới đến Ngưng Khí nhất trọng, thiên phú của ngươi cũng quá.. Chậc chậc!"Chung Lão Đạo ho khan một tiếng, hắn đứng dậy, vỗ vỗ cái bụng bự cảu mình nói. "Cái kia, ta Thiên Dương Phong còn có việc, ta liền đi trước."Chưa dứt lời, Chung Lão Đạo đã chạy nhanh ra khỏi đại đường, chỉ sợ trưởng lão áo xanh đem hắn gôm cổ quay về thu Diệp Thần làm đồ đệ.Sau khi Chung Lão Đạo rời đi, Cát Hồng cũng đứng lên, hắn khoanh tay, liếc qua Diệp Thần đầy khinh thường. "Địa Dương Phong của ta không thu phế vật."Nói xong Cát Hồng cũng đi ra khỏi đại đường.Sau khi Chung Lão Đạo cùng Cát Hồng chuồn đi, trưởng lão áo xanh không thể làm gì khác ngoài việc đưa ánh mặt về phía Thanh Dương chân nhân. "Thanh Dương sư huynh, coi như bán cho ta một cút tình mọn, đem hắn thu đi!"Thanh Dương chân nhân nhíu mày, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu nói. "Thanh Y sư đệ, hắn còn không đạt đến tư cách tiến nhập Nhân Dương Phong, thứ lỗi cho ta không thể đáp ứng được, thiên phú của hắn quá kém.""Cái này..""Ta có việc, đi trước." Nói xong, Thanh Dương chân nhân nhẹ nhàng phẩy ống tay áo, đi ra ngoài đại đường. Ba vị thủ tọa của ba đại chủ Phong liên tiếp rời đi, mục đích rất rõ ràng, họ không muốn thu Diệp Thần làm đồ đệ.Đối với việc này, Diệp Thần rất lý giải, suy nghĩ thử xem, một tu sĩ mười sáu tuổi, tu vi chỉ đạt đến Ngưng Khí nhất trọng, cái thiên phú này, nếu thu làm đồ đệ mà dạy dỗ không tốt, không bị người khác chê cười mới là lạ.3 người liên tiếp rời đi, vị trưởng lão áo xanh vô cùng lúng túng.Nhìn Diệp Thần đang đi dạo xung quanh, vị trưởng lão áo xanh vội ho một tiếng, cười nói. "Tiểu hữu, xem ra ngươi chỉ có thể làm một cái đệ tử thực tập, ngươi có bằng lòng hay không?""Thực tập liền ngoại môn, nói không chừng sau này ta có thể trở thành đệ tử chính thức.""Tốt lắm." Trưởng lão áo xanh lấy từ trong ống tay áo ra một khối lệnh bài màu trắng, sau đó chân khí quanh quẩn đầu ngón tay của hắn, hắn khắc xuống hai chữ Diệp Thần lên phía trên của ngọc bài, lúc này hắn đưa ngọc bài cho Diệp Thần, cười nói. "Tiểu gia hỏi, đây là ngọc bài của ngươi."Trừ ngọc bài ra, trưởng lão áo xanh còn lấy ra một cái bình ngọc. Bình ngọc mặc dù bị bịt kín nhưng Diệp Thần vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng bay ra. Không cần nói, bên trong bình ngọc chính là linh dịch để hỗ trợ tu luyện."Bởi vì ngươi chỉ là đệ tử ngoại môn, ngươi sẽ không có công pháp cùng đạo bào của Hằng Nhạc Tông, bình linh dịch này ngươi cũng chỉ có thể lĩnh một bình.""Cảm ơn trưởng lão." Diệp Thần nhận lấy Ngọc Linh dịch, đối với những thứ kia, hắn cũng không để ý mấy."Tốt, đi Linh Khí Các nhận một thanh Linh Khí đi!" Trưởng lão áo xanh cười cười, nói xong hắn không quên vỗ vỗ bả vai Diệp Thần, thanh âm ôn hòa, không mang theo uy nghiêm của cường giả. "Tiểu gia hỏa, cố gắng lên, 3 tháng sau nhìn biểu hiện của ngươi."
Tiếng Việt

@luis0982614989 2024 could bring unpredictable changes in crypto.
English


