bem voce

322 posts

bem voce

bem voce

@bemvoce1

A good name is sooner lost than won

Katılım Eylül 2013
41 Takip Edilen3 Takipçiler
bem voce
bem voce@bemvoce1·
I'm loving the new Instagram Threads app! It's so convenient and user-friendly. Definitely one of my top favorites for staying connected with friends.
English
0
0
0
25
Historic Vids
Historic Vids@historyinmemes·
Woman screams 'NO' as Donald Trump is sworn in as the 45th President of the United States
English
11.5K
12.8K
196.5K
55.1M
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@SuuRmak Được biểu hiện rõ hơn.
Tiếng Việt
0
0
0
7
みーみ@ウラ垢女子
みーみ@ウラ垢女子@miim06108760·
VŨ ĐỘNG CÀN KHÔN Chương 3: Thạch trì cổ quái "Ba…" Trên khoảng đất trống, Lâm Động kinh ngạc nhìn nắm đấm, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ mừng rỡ khó có thể che dấu, bất quá khi ngẩng đầu nhìn lên, cũng đã thấy thân ảnh chậm chạp của Lâm Khiếu đã ra khỏi rừng cây. "Hắc hắc, ngày mai cho cha xem lại, để cho hắn vui mừng. "Thấy thế, Lâm Động nhếch miệng một phát, đột nhiên thấy cánh tay truyền đến một trận đau đớn. Hắn vội vàng kéo ống tay áo lên, liền phát hiện trên cánh tay hiện đầy từng đạo đấu máu đỏ, thậm chí còn có vài chỗ trên lớp da bị giãn ra, máu tươi không ngừng thẩm thấu ra. "Tê..~~." Lúc trước chuyên chú luyện công còn không cảm thấy, lúc này vừa nghỉ một chút, cảm giác đau đớn nhất thời vọt tới làm cho Lâm Động nhe răng trợn mắt một phen. Hắn biết đây là do tu luyện Thông Bối Quyền tạo thành, da cùng y phục ma sát kịch liệt vào nhau, lâu dài tạo ra một chút thương thế. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL "Còn có thời gian, trước hết đi đến nơi đó một chút." Lâm Động ngẩng đầu nhìn thoáng qua sắc trời, đột nhiên quay đầu chạy sâu vào phía sau núi. Ước chừng mười mấy phút đồng hồ, một vách đá cao chót vót xuất hiện trước mặt, ánh mắt của hắn lướt qua chung quanh, sau đó cẩn thẩn nhảy xuống hòn đá lồi ra dọc theo vách núi, những hòn đá này cũng không thấy được rõ ràng, nhưng lại vừa lúc tạo thành một cái ám lộ. Đối với con đường này, Lâm Động coi như là quen thuộc, vì vậy dưới tình huống bảo trì cẩn thẩn, cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, rồi sau đó một sơn động núp dưới mấy khối đá lớn xuất hiện trước mắt. Sơn động cực kỳ bí mật, hơn nữa xung quanh còn có mấy khối đá lớn lồi ra che dấu, nếu không phải cố ý tìm kiếm, căn bản là không thể nào phát hiện được. Dĩ nhiên, bình thường thì sẽ không có người nào đến làm chuyện như vậy. Nhảy vào sơn động, Cảm giác mát mẻ nhất thời cuốn trôi một thân mồ hôi của Lâm Động. Nơi này cùng phía ngoài nóng bức giống như hai khối thiên đia khác nhau, cũng là một nơi tránh nóng tốt. Trong sơn động cũng không có gì rộng rãi, hơn nữa trong sơn động trừ một cái thạch trì chừng hai, ba thước cùng không có cái gì đặc biệt. Đến gần thạch trì, chỉ thấy tràn ngập nước trong suốt nhìn thấy cả đáy, trên mặt thạch trì, hơi có một chút hàn khí phiêu lãng. "Phù Phù!!..." Đi tới bên cạnh thạch trì, Lâm Động nhanh chóng cởi áo, trực tiếp nhảy vào, thứ hàn khí phiêu lãng kia làm cho thân thể của hắn run rẩy một chút, rồi cũng nhanh chóng thích ứng. Cái sơn động này là khi Lâm Động còn bé tình cờ tìm thấy, biết nơi này, cũng chỉ có hắn và Thanh Đàn mà thôi. Nước trong nơi này lạnh hơn rất nhiều so với những nơi khác. Giữa hè, Lâm Động thích nhất chính là đến nơi này tắm rửa, bất quá, nước nơi này ngoài trừ mát mẻ ra thì cũng không có hiệu quả kì dị gì khác. Dĩ nhiên mà nói như thế cũng là có điểm không đúng, ít nhất mỗi một lần sau khi tắm ở chỗ này, không biết là ảo ảnh hay cái gì, Lâm Động cảm giác được tinh thần của mình trở nên vô cùng ngưng tụ, bất kể làm cái gì, cũng có thể nhanh chóng đi vào trạng thái chuyên chú. Cảm giác như vậy, trước kia Lâm Động còn không cảm thấy có ích lợi gì, nhưng lúc vừa mới tu luyện Thông Bối Quyền, hắn mới phát hiện, ở dưới tình huống tu luyện tựa hồ có hiệu quả rất tốt. Nếu không, hắn cũng rất khó có thể tu luyện Thông Bối Quyền như thế mà đã tạo được tiếng vang. "Hẳn là ảo giác?" Nằm ở trong thạch trì, Lâm Động đang cầm nước trong tay nhìn nó chậm rãi chảy xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại, thứ này thực sự thần kỳ như vậy, đây cũng là cần để cho hắn sớm tu luyện ra nguyên lực, nó còn có thể chảy chậm như vậy. "Tu luyện đến Thối thể đệ lục trọng, chính là có thể Luyện Tủy Hóa Nguyên, có nguyên lực, mới thật sự là Tu Luyện Giả."Lâm Động đập mạnh, khuôn mặt nghĩ ngợi, chẳng quả hiện nay trong đám tiểu bối Lâm gia, có thể đạt đến tầng thứ này, cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Nguyên Lực, chính là thứ trọng yếu nhất trong khi tu luyện, nghe nói những cường giả thực lực cao thâm chỉ cần giơ tay nhấc chân là đã có thể khiến cho sơn băng địa liệt. Cái loại uy năng to lớn này, đối với mấy loại tiểu tử như Lâm Động đang còn ở giai đoạn ba lúc ban đầu mà nói, thật sự là quá sức tượng tưởng. Mà cội nguồn của loại uy năng này, chính là Nguyên lực, một loại năng lượng kỳ dị phiêu đãng giữa thiên địa, bất quá muốn hấp thu Nguyên lực thiên địa, trước hết phải tự thân rèn luyện ra một tia mầm mống Nguyên lực, như thế mới có khả năng hấp dẫn càng nhiều Nguyên lực vào trong cơ thể. Lâm Động dựa vào bên cạnh thạch trì ngửa mặt nhắm mắt, sau một hồi lâu suy nghĩ linh tinh, lại từ từ ngủ say. Trong khoảng thời gian tu luyện này, có thể nói hắn quá sức liều mạng, hôm nay thật vất vả mới có thể thư giãn một chút, nhất thời, mệt mỏi từ trong xương cốt tràn ra bên ngoài. Trong lúc Lâm Động ngủ say, trong sơn động lần nữa trở nên u tĩnh, làn nước thạch trì nhẹ nhàng dập dờn bồng bềnh. "Tích tích…" Trong lúc yên tĩnh, đột nhiên nước thạch trì trong suốt chuyển động, một giọt máu đỏ theo cánh tay đầy vết tích của Lâm Động lặng lẽ chảy xuống trong thạch trì. Theo một giọt máu tươi này chảy xuống, nước thạch trì vốn đang yên tĩnh trong giây lát liền sôi trào lên. Bọt nước mang theo huyết sắc nhàn nhạt từ trên mặt nước dâng lên, sau đó nổ ra xung quanh thân thể của Lâm Động đang ngủ say. Nhiều tia chất lỏng màu đỏ nhạt bắn ra bốn phía, cuối cùng giống như là có linh trí, quấn lên thân thể Lâm Động, sau đó nương theo lỗ chân lông nhanh chóng chui vào trong cơ thể. Ngay lúc một chút chất lỏng màu đỏ nhạt chui vào trong cơ thể Lâm Động, da thịt cả người hắn liền phảng phất như nhận lấy áp súc mãnh liệt co rút lại, mồ hôi giống như thủy triều chi chít tuôn ra, hội tụ chung một chỗ, toàn bộ rơi tí tách vào trong nước thạch trì. Mà mồ hôi xuất ra khỏi cơ thể mang theo một chút xíu tạp chất màu đen, trước đó không lâu Lâm Động bởi vì mới đột phá lên Thối Thể đệ tam trọng mà thân thể dài ra quá một phân, thế nhưng lại bị thay đổi trở về, cái loại cảm giác này giống như là bong bóng đang bành trướng lại bị chặn lại, đem toàn bộ dưỡng khí bên trong đẩy ra ngoài. Nước thạch trì sôi trào cũng không kéo dài quá lâu, ước chừng sau mười mấy phút đồng hồ, liền từ từ giảm đi. Đúng lúc nước thạch trì an tĩnh trở lại, Lâm Động đang ngủ say mạnh mẽ mở hai mắt ra, trong miệng hô to: "Nóng quá!" "Phù phù!" Trong miệng hô to một tiếng, Lâm Động liền đem đầu lặn xuống nước, ở trong đó ngây ngốc một hồi lâu, rồi mới đem đầu lộ ra khỏi mặt nước. Thở hổn hển dồn dập mấy hơi, vẻ mặt hắn mờ mịt, trước lúc tỉnh, hắn giống như thân ở trong hỏa lò, cảm giác nóng hổi khiến cho hắn không nhịn được mà phải la lên thất thanh. "Làm sao ở chỗ này lại nóng như vậy?"Ở trong thạch trì một hồi, lần nữa cảm giác được mát mẻ, Lâm Động mới vội vàng leo lên, nhìn thạch trì, đầu đầy mê hoặc. Đứng ở bên cạnh thạch trì suy nghĩ một hồi lâu, Lâm Động mới im lặng lắc đầu, nhặt y phục lên muốn mặc vào, ánh mắt hắn đột nhiên ngưng tại trên cánh tay mình. "Di?" Lâm Động kinh ngạc ngó chừng cánh tay mình, hắn nhớ rõ ràng, lúc này trên tay đầy vết máu do tu luyện Thông Bối Quyền gây ra, làm sao bây giờ lại không có? Lâm Động nghi ngờ vuốt ve cánh tay, đột nhiên thân thể cứng đờ. Khuôn mặt hắn nhanh chóng hiện lên thần sắc không thể tin nổi, bởi vì hắn phát hiện, làn da cánh tay mình đã trở nên cứng rắn hơn rất nhiều! Tình huống như thế này là dấu hiện sắp đột phá lên Thối Thể đệ tứ trọng. "Này… Làm sao có thể?!?" Phát hiện ra chuyện này, cho dù Lâm Động là người trong cuộc cũng phải trợn mắt há mồm nhìn.
Tiếng Việt
51
0
5
1.8M
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@Backpiecejj Diệp Thần phát hiện một linh quả cây trong vườn!
Tiếng Việt
1
0
0
26
Nancy
Nancy@Backpiecejj·
TIÊN VÕ ĐẾ TÔN Chương 3: Diệp thần hung hãn Diệp Thần nhìn xung quanh, đây đúng là một cái vườn nhỏ, khuôn viên chỉ có hai mươi trượng, ở trung tâm vườn nhỏ còn có một gốc cây trồng gọi là linh quả cây.Trong vườn ngoài thiếu niên gọi là Hổ Oa còn có một ông cụ. Ba người ngồi vây quanh một cái bàn đá không lớn lắm, bên cạnh còn có một con chim Điểu to lớn ngồi lù khù lúc này đang trơ mắt nhìn đồ ăn trên bàn, trong giới tu sĩ, loài chim Điểu này được gọi là linh thú, tu sĩ thường dùng cho việc đi lại.Qua việc nói chuyện với nhau, Diệp Thần mới biết đêm qua người cứu hắn là ông cụ gọi là Trương Phong Niên, vì phạm sai lầm mà bị phế tu vi, đẩy xuống tông môn cho nên mới sống ở chân núi Linh Sơn gần Hằng Nhạc Tông."Đến đây tiểu Ưng, cho ngươ cái này i". Hổ Oa cầm chén đựng một khối thịt khô đổ cho con chim khổng lồ kia, nói xong không quên dùng bàn tay nhỏ sờ sờ đầu của con chim, nhìn bộ dạng chính là đem con chim kia như người thân mà đối đãi. Bên này, Trương Phong Niên điềm đạm cười một tiếng, nhìn về phía Diệp Thần: "Người trẻ tuổi, ngươi cũng là tu sĩ sao?"Đang bỏ thức ăn vào miệng nhai ngấu nghiến, nghe được Trương Phong Niên hỏi, Diệp Thần cuống quýt để chén đũa xuống gật đầu cười."Vậy ngươi là người của môn phái nào?""Lão nhân gia, ta không môn không phái, chẳng qua là một tu sĩ tự do mà thôi""Vậy thì thật đáng tiếc" Trương Phong Niên than nhẹ một tiếng: "Phong nhã hào hoa, nên tìm một tông môn tu luyện mới phải, dù sao trong tông môn có tài nguyên tu luyện mà ngươi cần, cũng sẽ không đến mức bằng chừng ấy tuổi tu vi mới đến Ngưng Khí nhất trọng""Tiền bối nói chính là" Diệp Thần lần nữa cười một tiếng vẫn là che dấu mình lại, đương nhiên có thể lần nữa tu luyện hắn nhất định sẽ tìm tông môn tu luyện. Trương Phong Niên nói có lý, làm tu sĩ tự do không nói đến chuyện an toàn, chỉ tài nguyên tu luyện đã là một vấn đề nhưng làm đệ tử môn phái thì không như vậy, ít nhất tông môn có thể nương nhờ, tài nguyên tu luyện cũng nhất định đảm bảo. Thấy Diệp Thần suy tư, Trương Phong Niên hiền hậu cười: "Người trẻ tuổi, có hứng thú làm đồ đệ của Hằng Nhạc Tông không?""Đương nhiên là có hứng thú". Diệp Thần vội vàng cười nói.Trong lòng hắn cũng nghĩ như vậy, Hằng Nhạc Tông thực lực không hề kém Chính Dương Tông hơn nữa lúc này hắn đích thực không có nơi nào đề đi, bản thân lại đang ở Hằng Nhạc Tông, nên đây nhất định là lựa chọn tốt nhất cho hắn.Có thể nói, lúc này hắn thập phần hăng hái, ở Chính Dương Tông hắn cũng là một người nổi bật, hắn tin chắc rằng có Chân Hỏa tương trợ ở Hằng Nhạc Tông, tương lai không lâu cũng nhất định có thể tỏa sáng rực rỡ."Tiền bối, ngưỡng cửa của Hằng Nhạc Tông chắc là không thấp?""Không sao, ta sẽ viết một phong thư giới thiệu, tin rằng vẫn có thể để ngươi làm một đệ tử học việc"Thư giơi thiệu?Nghe mấy chữ này, Diệp Thần nhịn không được âm thầm quan sát lão nhân gia, ông cụ mặc dù không thể là phế nhân tu luyện nhưng bên ngoài cũng không đơn giản như vậy. Phịch!Nhưng lúc này, cửa tiểu linh viện bị một cước chân đạp đổ, theo đó một người thanh niên mặc bạch y tiến vào."Ồ, ăn cơm sao?" Bạch y thanh niên kia cười tàn bạo"Trương Đào, ngươi định làm gì?" Lúc này Hổ Oa ngay lập tức đứng lên, tức giận nhìn đệ tử áo bào trắng kia mà sắc mặt Trương Phong Niên cũng nhất thời âm trầm xuống ngay cả con chim khổng lồ một bên cũng oác oác kêu liên tục, kéo ra cánh lớn đem Hổ Oa che chắn phía sau mình.Diệp Thần liếc mắt nhìn Trương Đào, nhìn ra hắn là đệ tử Hằng Nhạc vì trên áo đạo sĩ có hai chữ Hằng Nhạc, hơn nữa hắn nhìn thấu được tu vi của Trương Đào đã đạt Ngưng Khí nhị trọng,Hừ!Trương Đào hừ lạnh một tiếng, hung ác nhìn về phía Trương Phong Niên: "Lão già kia, nhanh giao ra đây, nếu không đừng trách ta không khách khí""Ta không có thứ ngươi muốn" Hít sâu một cái, Trương Phong Niên mặt mũi già nua trong nháy mắt trở nên trắng bệch"Đúng là không biết xấu hổ" Đột nhiên quát to một tiếng, Trương Đào một cước đá ngã cái bàn, hung ác tựa như một mũi đao dính máu của bọn thổ phỉ vậy."Oạc oạc"Con chim khổng lồ kia vỗ cánh vọt tới, tuy chỉ là linh thú cấp thấp nhưng lại có linh trí khá cao, trong mắt to có biểu cảm của con người, đó là phẫn nộ."Tự tìm cái chết" Con ngươi Trương Đào lạnh lẽo, ngón tay chỉ vào không gian có chân khí quanh quẩn trong nháy mắt ngưng lại thành một lưỡi đao bằng khí đánh lên người con chim lưu lại một vết nứt đầy máuMáu của con chim lớn bắn tung tóe, ngã ngay tại chỗ."Tiểu Ưng" Hổ Oa chạy tới"Oạc oạc"Đại điểu yếu ớt kêu lên, tuy bị như thế nhưng nó vẫn dùng cánh lớn bảo vệ Hổ Oa dưới thân mình."Ngươi là nghiệt đồ" Ngón tay run rẩy chỉ vào Trương Đào, Trương Phong Niên tức đến độ suýt ngã xuống đất"Giao ra đây, nếu không đừng trách ta ra tay độc ác.." Trương Đào từng bước đến gần, chỉ là lời lẽ cay nghiệt còn chưa nói xong, Diệp Thần một bên đã hướng một chưởng về phía hắn.Bốp!Tiếng chưởng phát ra thanh thúy, đặc biệt vang dội. Trương Đào bị đánh cho mộng mị còn chưa kịp phản ứng lại thì phát hiện cánh tay bị Diệp Thần hung hăng giữ lấy sau đó cả thân thể liền từ từ tách khỏi mặt đất.Bịch!Theo tiếng bịch, một khắc trước Trương Đào còn diễu võ giương oai khắc sau liền bị Diệp Thần hung hăng thả ngã xuống đất, mặt đất cứng ngắc bị một người to lớn đập trúng liền lõm xuống. Phốc!Một ngụm máu tươi phun ra, Trương Đào bị Diệp Thần thả ngã như vậy cả lục phủ ngũ tạng đều muốn rớt ra. Một màn này làm Trương Phong Niên trợn tròn mắt, Hổ Oa đứng ở một bên thấy Diệp Thần hung hãn như vậy cũng không khỏi nuốt nước bọt, Trương Đào là Ngưng Khí nhị trọng vậy mà bị Diệp Thần đánh ngã. Thực tế Diệp Thần chỉ là đánh lén nhưng sức lực này của hắn cũng không tránh khỏi có phần dọa người. Chẳng qua là bọn họ không biết rằng trong cơ thể của Diệp Thần có đan hải.Nếu chân khí hợp lại, tu vi cũng là Ngưng Khí nhất trọng nhưng chân khí trong đan hải của Diệp Thần số lượng gấp ba lần, tính như vậy mặc dù tu vi của Diệp Thần ở Ngưng Khí nhất trọng nhưng lại có thể so với Ngưng Khí cảnh đệ tam trọng."Người đang làm trời đang nhìn, vì mình tích chút âm đức"Diệp Thần mắng to một tiếng, Trương Đào bị đánh cho máu thịt lẫn lộn bị Diệp Thần ném ra ngoài tiểu linh viện.Buổi tối, Diệp Thần vì tiểu Ưng vận chuyển chân khí mới bảo toàn được tính mạng cho nó, nhưng trong một thời gian dài tiếp theo, đại điểu linh thú này rất khó để bay trên không trung."Tiểu hữu, hôm nay thực sự cám ơn ngươi"Trương Phong Niên ngồi ở trên thềm đá, nhìn dáng vẻ già đi rất nhiều, bị đồ đệ của mình xuống tay độc ác đối với lão nhân gia này mà nói thực sự vô cùng đau đớn.Tiền bối không cần như vậy, tiện tay mà thôi "Diệp Thần vẩy tay cườiHaizzzzChỉ nghe Trương Phong Niên than một tiếng, trong mắt vẩn đục lộ vẻ hoài niệm, dường như đang nhớ lại chuyện xưa:" Ta từng là trưởng lão của Hằng Nhạc Tông vì phạm vào sai lầm lớn mới bị cách chức đến tiểu linh viện này, mà Trương Đào kia đã từng là đệ tử của ta, tất thảy đều là lỗi của ta, là ta dạy dỗ sai cách "" Sư phụ dẫn vào cửa, tu luyện là tự chính mình "Diệp Thần an ủi:" Tiền bối không nên tự trách, là do bản tính của hắn như vậy mà thôi "" Hắn chính là muốn Thiên Linh Chú của gia gia "Hổ Oa ở bên cạnh thở hắt, quả đấm nhỏ siết thật chặt," Mấy năm nay, những đồ tốt của gia gia đều bị hắn cướp sạch, mỗi ngày đều đến ức hiếp bọn ta "Thiên Linh Chú?Diệp Thần đối với cái tên này cũng không xa lạ gì, Hằng Nhạc Tông có một loại bùa gọi là Thiên Linh Chú, một khi bị dán trên thân người, trong thời gian ngắn người đó sẽ bị phong tỏa chân khí, loại bùa chú này sớm đã có tiếng tăm ở cả ba tông môn.Loại bùa này cực kỳ trân quý, không truyền ra ngoài, Diệp Thần chưa từng nghĩ đến Trương Phong Niên lại có loại bùa chú này" Tiểu bằng hữu, thư giới thiệu ta đã viết xong, ngày mai lên núi tu hành đi! Thiên phú của ngươi không thấp, không nên để mai một "Trong lúc Diệp Thần trầm tư, Trương Phong Niên đã đem phong thư cùng một cuốn tông môn nhét vào trong tay Diệp Thần:" Còn có quyển tông môn này là giới thiệu về Hằng Nhạc Tông, không có việc gì thì xem qua một chút "" Đa tạ tiền bối"
Tiếng Việt
51
0
4
1.7M
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@Odontistkw8 Điều tuyệt vời về sông Long Uyên Hà
Tiếng Việt
0
0
0
21
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@Miauff3 Sự hỗn loạn trong cuộc chiến.
Tiếng Việt
0
0
0
11
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@blessgosh "Ước gì có ai giúp tôi giải thích được điều này..."
Tiếng Việt
0
0
0
10
Shawna Boyd
Shawna Boyd@blessgosh·
TIÊN NGHỊCH Chương 15: Hoài nghi Hắn mơ mơ màng màng chạy đến bên cạnh cái bàn, cầm siêu ấm nước rót một lúc cũng không ra một giọt, không khỏi ngẩn ra, xoa xoa con mắt nhìn khắp nơi, phát hiện đệm chăn đều khô ráo nhăn lại, ngơ ngác nói với Vương Lâm: -Vương Lâm, ngươi trở về lúc nào, chúng ta đây là. hạn quỷ làm sao? Vương Lâm cười khổ, đẩy cửa phòng ra rồi nói: -Ta cũng không biết, khi trở về vẫn cứ như vậy, nếu không thì ngươi hỏi một vài sư huynh khác đi, nhưng mà nếu truyền tới tai trưởng lão nào đó, ngươi sẽ bị phiền toái là giải thích không ngừng, không đúng còn bị vặn hỏi một phen. Trương Hổ dùng sức lắc lắc đầu, nói: -Được, ta sẽ không nói, bằng không sẽ bị hỏi tới hỏi lui, một câu trả lời không tốt không chừng sẽ bị ai đó giáo huấn. Vương Lâm cũng không để ý đến hắn mà đi ra cửa phòng, lúc này bên ngoài vẫn là mưa nhỏ rơi, hắn hơi trầm ngâm rồi vội vã đi ra, lo lắng hạt châu sẽ khiến cho mưa sinh dị tượng, hắn đặc biệt chọn một ít đường nhỏ, rẽ ngang rẽ dọc từ cửa Đông đi ra ngoài, tất cả giọt nước mưa trên đường rơi ở trên người đều bị thần bí hạt châu hấp thu, hắn hơi khẩn trương vì sợ bị người khác phát hiện dị thường, lúc trước hắn vốn định giấu ở trong phòng nhưng suy nghĩ cẩn thận liền vứt đi, cho rằng vẫn là giấu ở bên ngoài an toàn một chút. Một đường đi đến địa phương giấu hồ lô hạt sương, cũng may lúc này sắc trời vẫn chưa sáng hẳn, sáng sớm người không nhiều lắm, lúc Vương Lâm đi cực kỳ cẩn thận, sau khi xác định không có ai hắn nhanh chóng giấu hạt châu ở nơi đây. Làm xong việc này, hắn nhẹ nhàng thở ra, hắn tính đợi mưa tạnh lại đến lấy bảo bối đi, nhìn khắp nơi, Vương Lâm cẩn thận rời đi. Sau khi đi vào phòng tạp vụ, hắn đang muốn cầm lấy thùng nước, lúc này đệ tử họ Lưu đẩy cửa phòng ra "kẹt" một tiếng, lộ ra bộ mặt chồn xấu xí phía sau cửa, sau khi hắn nhìn thấy Vương Lâm ngẩn ra, trên mặt nhất thời xuất hiện vẻ nhiệt tình, tiến lên đoạt lấy thùng nước trong tay Vương Lâm, ngoài miệng nói: -Đây không phải Vương sư đệ sao, thế nào, trong nhà cha mẹ thân thể khỏe cả chứ, ngươi đi mấy ngày, trong lòng sư huynh ta vẫn luôn nhớ a. Vương Lâm ngẩn ra, sắc mặt đối phương hắn rất quen thuộc, cùng thân thích nhà mình giống hệt nhau, nhưng hắn không sao hiểu được, hôm nay họ Lưu này hát ra bài nào đây. -Lưu sư huynh, thân thể cha mẹ ta cũng khỏe, không phiền người quan tâm. Đoán không ra ý nghĩ đối phương nên Vương Lâm cẩn thận nói. -Sư đệ a, sau này ngươi không cần mỗi ngày đều dậy sớm như vậy, sư đệ, lúc trước ta nói ngươi là chuyện đùa, bảo ngươi một ngày gánh đầy mười vại nước mà ngươi thật sự đổ đầy, thật đúng là dễ tin, về sau a, một ngày một vại nước là được, hơn nữa cũng không cần quan tâm gánh đầy hay không, đến thời gian ăn cơm ngươi phải đi ăn cơm, nếu có người gây khó khăn với ngươi, ngươi liền báo tên sư huynh ra là được! Đệ tử họ Lưu vỗ ngực, nói cực kỳ nhiệt tình. Mắt Vương Lâm lộ ra vẻ cổ quái, do dự một chút, hỏi: -Sư huynh, không phải ngươi có chuyện gì muốn ta đi làm sao? Đệ tử họ Lưu lập tức lộ ra vẻ bất mãn, giả vờ tức giận nói: -Sư đệ, sao lại khách khí như vậy với sư huynh, chẳng lẽ sư huynh chính là con buôn như vậy sao, ngươi là sư đệ của ta, ta đối xử tốt với ngươi là chuyện đương nhiên thôi, về sau chuyện của ngươi chính là chuyện của ta, công tác bình thường này, chỉ làm một chút là được rồi, đến lúc đó làm rất tệ, còn không phải chỉ cần một câu của sư huynh ta thôi sao, hôm nay trời mưa, ngươi không cần làm việc, đúng rồi, sư đệ, mấy ngày hôm trước Tôn trưởng lão tìm ngươi, bây giờ ngươi đã trở lại, nên đi đến nơi trưởng lão báo cáo một chút là được rồi. Nói xong, hắn liếc mắt xem Vương Lâm phản ứng ra sao. Vương Lâm hơi chút trầm ngâm, trên mặt lộ ra vẻ mặt như cười như không, trong lòng đoán ra quá nửa nguyên nhân, nghe ý đối phương, lúc chính mình đi rồi nhất định là Tôn trưởng lão đến nơi này của hắn tìm mình, sợ là tên họ Lưu này hiểu lầm chỗ nào đó, cho nên hôm nay mới tìm mọi cách lấy lòng. Hắn cũng không vạch trần mà học bộ dáng lúc trước của đối phương, trong lỗ mũi phát ra một tiếng "Ân". Đệ tử họ Lưu vừa thấy vẻ mặt Vương Lâm, trong lòng hồi hộp một chút, càng thêm xác định phán đoán của mình, thầm nghĩ nhất định là phế vật tiểu tử chó ngáp phải ruồi, lại có thể có móc nối quan hệ với trưởng lão, bằng không cũng sẽ không kiêu ngạo như vậy. Quan sát Tiểu tử này một lát có thể thấy chính là cái loại người thù rất dai, lúc trước làm khó dễ với hắn, ngày sau tiểu tử này nhất định sẽ xử lý mình. Hắn trở thành ký danh đệ tử đã mười ba năm, ở phòng tạp vụ cũng có sáu năm, cho tới bây giờ còn không thấy trưởng lão nào đích thân tới tìm một tên ký danh đệ tử. Ngày thường cho dù là phái một tên nội môn đệ tử tới đây cũng đều là chuyện không tưởng. Cũng không phải hắn không nghĩ tới khả năng Vương Lâm đắc tội trưởng lão, cũng không phải là bản thân hắn chưa đoán như vậy, nhưng hắn không xác định a, hắn không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, ở Hằng Nhạc Phái nhiều năm, hắn biết rõ phương diện này rất sâu, một cái ký danh đệ tử nho nhỏ như mình, thật sự là rất bé nhỏ không đáng kể. Nghĩ đến đây, hắn hung hăng cắn răng một cái, từ trong lòng lấy ra một tờ giấy vàng, đưa cho Vương Lâm, nói: -Sư đệ a, tháng trước sư huynh nhìn thấy ngươi, mới gặp như đã thân, lễ vật nho nhỏ này chưa đủ lòng tôn kính, nhưng nói gì thì nói ngươi cũng phải nhận lấy, nếu như ngươi không nhận. Không đợi hắn nói xong, Vương Lâm cầm lấy tờ giấy vàng, vừa rồi ánh mắt hắn đảo qua, lập tức phát hiện đây là tiên phù dành cho ký danh đệ tử sử dụng khi thăm người thân. -Đâu có, ý tốt của sư huynh, sư đệ từ chối thì bất kính, nhưng mà trưởng lão đang chờ ta, ngày mai sư đệ lại đến ôn chuyện với sư huynh. Vương Lâm cười khẽ, nói. Lưu sư huynh vội vàng gật đầu, hâm mộ nói: -Đến nơi trưởng lão quan trọng hơn, sư đệ nhanh đi qua đó. Vương Lâm mặt ngoài bình tĩnh, trong lòng lại dâng lên nỗi băn khoăn, Tôn trưởng lão này lại đích thân tìm đến mình, rốt cuộc vì chuyện gì? Mang theo nghi vấn, Vương Lâm không nhanh không chậm đi về phía chính viện, dọc theo đường đi hắn phân tích các loại khả năng trong đầu, nhưng cuối cùng vẫn không hiểu chuyện gì. -Chẳng lẽ hắn phát hiện ta có thần bí hạt châu? Vương Lâm bước chân ngừng lại, trầm ngâm trong chốc lát, thầm nghĩ nếu không đi, ngược lại sẽ khiến người hoài nghi, may mà làm bộ, dù sao hạt châu không có trên người, nghĩ đến đây, hắn sải bước đi về phía trước. Không lâu sau đã đi vào chính viện, sau khi báo lên mục đích thì vẫn xuất hiện người thanh niên áo trắng kia, hắn hơi kinh ngạc, nói với giọng châm chọc: -Sao vậy, lại muốn về nhà thăm người thân? Vương Lâm hơi nhíu lông mi, đang muốn nói chuyện, lúc này từ rất xa bên trong chính viện truyền đến một âm thanh của Tôn trưởng lão. -Nhanh chóng dẫn hắn đến chỗ ta, không được chậm trễ! Thanh niên áo trắng bĩu môi một cái, nhìn vài lần Vương Lâm đầy thâm ý, không nói lời nào mà đi về phía trong viện. Vương Lâm trầm mặc không nói, theo sau đi tới. Sau khi đi vào chỗ ở Tôn trưởng lão, thanh niên áo trắng cáo lui, trước khi đi thì hắn lộ ra vẻ mặt cổ quái, lại dò xét Vương Lâm một phen. Trong lòng Vương Lâm thoáng khẩn trương, hắn đẩy ra cổng vườn, vừa đi vào thì chỉ thấy bên trong căn phòng trong vườn đi ra một lão già, nếp nhăn trên mặt lão già rất nhiều, ánh mắt sáng ngời, vẻ mặt lãnh đạm, quét mắt liếc nhìn Vương Lâm.
Tiếng Việt
74
0
0
790
Kimberly
Kimberly@Camelinedg11·
VẠN GIỚI CHÍ TÔN Chương 3: Hống!!! Sâu trong khu rừng, những tiếng ầm ầm từ thác nước truyền đến. Từ xa có thể thấy dưới chân thác nước có một thân ảnh đang ngồi xếp bằng cởi trần, lộ ra làn da trắng xanh do đã lâu ít hoạt động cơ thể, đây chính là Trường Thiên đang tu luyện thân thể. Từ sau hôm trước, khi biết mình có được khí lực rất lớn, thể chất mạnh khỏe đến mức té từ trên cao mười mét xuống đất mà không bị vấn đề gì, thêm cái đầu tóc màu đỏ nhè nhẹ, giống như màu của con Xích Hùng cách đây ít hôm, nếu như Trường Thiên không phát hiện đây là hiện tượng gì thì uổng cho mấy năm đèn sách tiên hiệp của hắn. Nguyên nhân rất lớn là từ cái tiểu hắc động (từ bây giờ mình gọi là tiểu hắc động luôn nhé, 1 phần là để lỗ đen nghe kì kì, 1 phần là theo hán việt vậy hay hơn, hehe) kia, khi nó thôn phệ con Xích Hùng thì có chuyển một phần sức mạnh cũng như dấu hiệu đặc biệt trên cơ thể nó qua người hắn. Hai hàng chân mày màu vàng kim, có điều nhìn vào chân mày của hắn thì màu vàng này cao quý hơn nhiều con gấu kia, có một điều rất đặc biệt là chỉ có tóc của hắn đổi thành màu đỏ thôi, chứ không phải lông tay lông chân,...đều đổi màu, và Trường Thiên cũng rất cám ơn cái lỗ đen kia về vấn đề này, nếu cả lông tóc toàn thân đều chuyển màu thì hắn làm sao dám ra ngoài gặp người. Hắn nhận ra là chỉ có một phần nhỏ sức mạnh cũng như lực lượng cơ thể của Xích Hùng chuyển qua hắn mà thôi, đại bộ phận đều bị tiểu hắc động nọ nuốt hết, còn cái gọi là tu vi hay gì gì đó thì hắn không biết mô tê gì cả. Có điều hắn chắc chắn rằng bản thân không hấp thụ được tu vi của con gấu kia, có chăng chỉ là sức mạnh nhục thân mà thôi. Còn về Triệu Võ thì cu cậu sau khi bỏ lại một câu liền nhảy xuống hồ: "Muốn về làng ta thì đợi qua 10 ngày nữa, mỗi một năm ta đều phải ngâm trong đáy đầm này 10 ngày, cho đến khi qua 10 tuổi mới được phép ngừng, đây chỉ là một phần ký ức được truyền thừa của ta mà thôi nên thúc thúc ngươi không cần phải hỏi nhiều." Hôm nay cũng là ngày thứ hai rồi, Trường Thiên hôm trước mò theo thượng nguồn tìm được một cái thác nước khổng lồ này cao đến hơn trăm mét, vừa thích hợp để hắn tu luyện cơ thể, vì không có công pháp hay pháp quyết tu luyện nên hắn chỉ có thể dùng cách tu luyện nguyên thủy này để đi từng bước mà thôi. Nhờ cơ thể mạnh mẽ nên hắn có thể ngồi dưới thác cả ngày mà không gặp vấn đề gì quá nguy hiểm, mà cho dù có nguy hiểm đến tính mạng thì Trường Thiên vẫn tin tưởng mười phần là dos1TApK tiểu hắc động sẽ xuất hiện hóa giải cho hắn, có điều Trường Thiên cũng không bao giờ muốn dựa dẫm vào tiểu hắc động kia để sống qua ngày, bản tính của hắn đúng là lười thật nhưng một khi quyết định việc gì thì chưa bao giờ nản chí, chùn bước, theo đuổi Kiếm Anh ba năm là một ví dụ điển hình nhất. Hắn đã tự hứa với lòng rằng bằng mọi cách sẽ đứng trên đỉnh thế giới này, thậm chí là cả vị diện này, để có thể một ngày nào đó được quay trở về nhà bằng sức mạnh mà mình sở hữu, đây là chấp niệm duy nhất cũng là chấp niệm mãnh liệt nhất từ khi hắn biết mình có năng lực để thực hiện việc này. Tiểu hắc động có lẽ là một tuyệt kỹ nào đó mà mình có thể sử dụng được, chỉ là lúc này mình còn quá yếu để đạt được nó, nên chỉ vào tình huống nguy kịch đến tính mạng mới kích phát được thứ kinh khủng này. Hắn có một cảm giác mãnh liệt rằng cái hắc động này đã thuộc quyền sở hữu của mình từ khi sinh ra cho đến nay, đây là cảm giác cực kỳ vi diệu mà hắn không giải thích được. Lúc này Trường Thiên đang buộc vào bụng 3 cây gỗ to bản vừa một người ôm, leo lên từng mỏm đá nhô ra ở trong thác nước, hắn leo được hai ngày nay nhưng chỉ được có hai mươi mét, trọng lượng mà hắn phải chịu là cực kỳ lớn, thêm vào thác nước từ trên cao dội xuống không ngừng nghĩ nữa, mấy hôm nay mưa đặc biệt lớn nên thác nước mạnh hơn lúc bình thường gấp nhiều lần. Trường Thiên cắn răng nhịn đau nhức trên cơ thể, gầm lên một tiếng, hắn leo một mạch năm mét rồi dừng lại, thở gấp từng ngụm, đột nhiên thác nước phía trên đầu giảm bớt áp lực, lượng nước xối lên hắn giảm thấp đến kỳ lạ. Trường Thiên ngẩng đầu lên thì con ngươi co rút lại kịch liệt, một tảng đá to như chiếc xe tải chở cát ầm ầm rơi xuống đầu hắn, như nhìn thấy một hình ảnh chiếc xe congtainer kia đâm vào mình, chính chiếc xe đó làm thay đổi cuộc đời hắn, biến hắn từ một kẻ thứ gì cũng có, tình thân, tình yêu, tình bạn, tiền bạc,...thành một kẻ tàn phế, tứ cố vô thân. Đôi mắt Trường Thiên đỏ quạch lại, gầm lên một tiếng vang vọng khu vực, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn chốc lát trở thành một gã khổng lồ cao hơn hai mét, nhìn hắn lúc này không khác gì hulk cả, chỉ khác là làn da hắn biến thành màu đỏ, đôi mắt thuần một màu đỏ không có tròng, hàng chân mày màu vàng kim cao quý biến thành hai hàng lửa kéo dài ra hai bên, bay phất phơ trong gió, mái tóc màu đỏ dài ra ngang vai. Hình ảnh của Trường Thiên lúc này cực kỳ ngầu (theo mình là như vậy kkk), chỉ là người ngoài nhìn vào sẽ sợ xanh mạnh, hắn như từ địa ngục bước ra vậy, cơ thể thuần một màu đỏ từ trên xuống dưới, trừ hàng lửa dài gần mét nằm ở vị trí chân mày có màu vàng kim ra thì còn lại hầu như là màu đỏ của hoàng hôn kia. bốn chi của Trường Thiên bám vào vách đá, leo lên với tốc độ kinh khủng, ngay khi sắp va chạm với tảng đá khổng lồ kia thì hắn bật người nhảy lên, gồng người tung ra một đấm, gân nổi lên như những sợi dây leo giai đoạn tái tạo cơ thể của hắn, đám gân di chuyển qua lại trên bề mặt da nhìn rất kinh khủng. ẦM!!!! Tảng đá nặng mấy chục tấn kia cứ như vậy bị hắn đấm một quyền vỡ tan nát, làn sóng xung kích lan ra làm cho thác nước ngừng chảy một lúc lâu, bề mặt vách đá bị oanh kích làm cho một bộ phận đất đá rơi xuống làm đục mặt hồ phía dưới, đến khi thác nước chảy lại bình thường thì mọi sự mới chậm rãi hoạt động theo quy trình cũ, chỉ có Trường Thiên lúc này đứng trên gò đất sát mặt hồ, hình dạng cũng là màu đỏ với cơ thể khổng lồ như cũ, đang đứng nhìn những mảnh đá vụn rơi xuống nước, đột nhiên hắn đạp một cái lên mặt đất, làm nứt ra những cái khe to như cánh tay trẻ em, những cái khe như mạng nhện chạy dài ra quanh hắn gần chục mét mới dừng lại. Trường Thiên ngửa mặt lên trời rống lên HỐNG!!!! Tiếng gầm mang theo âm ba kinh khủng lan đi gần mười dặm vẫn còn nghe được, cây cối xung quanh gãy đổ như gặt lúa vậy, những yêu thú từ Đê cấp cho đến Cao cấp trong phương viên 10 dặm đều nằm rạp xuống đất, kể cả những yêu thú đang bay cũng lảo đảo rơi xuống, những con yếu nằm gần trung tâm thì trực tiếp bạo thể mà chết. Tiếng gầm kinh thiên chấn động đến ngôi làng gần đó không xa. Một người đàn ông trung niên đang đánh cờ với một lão giả ngoài 70 tuổi, bộ cờ cực kì kỳ lạ, những con cờ có thể động đậy được, và đang chậm rãi di chuyển trên bàn cờ to lớn một mét vuông. "Lão Tiêu à, càng ngày các thế cờ của ông càng thiếu đi độ sắc bén đấy nhé, hắc hắc." Người đàn ông trung niên cười cười lên tiếng, lão giả bình thản nhấp ngụm trà đáp lại: "Trưởng làng à, lão phu đã sống chung với đám tiểu hài tử trong làng quá lâu rồi, dạy dỗ bọn chúng là niềm vui lớn nhất đối với ta lúc này, thời chém giết xưa kia đã qua nên ta giữ cái khí thế đó để làm gì, chỉ tổ dọa đám nhỏ sợ thì lại hỏng." Ngay khi hai người cười nói vui vẻ thì tiếng rống của Trường Thiên vang lên, trưởng làng Triệu Công cùng lão giả Minh Tiêu đứng bật dậy như cái lò xo, ánh mắt khiếp sợ nhìn về phía xa xa, bọn họ dám thề là trong rừng Xích Dạ này không có một con yêu thú nào đạt tới cấp độ của thứ phát ra tiếng rống kia. "Tiêu lão, ông có thể cảm giác được sức mạnh của sinh vật kinh khủng kia không?" Triệu Công ánh mắt vẫn còn kinh hãi nhìn về phía bạn già của mình. Tiêu lão hít sâu mấy hơi mới từ từ bình tĩnh lại từ trong khiếp sợ: "Nó quá mạnh, mạnh đến kinh khủng khiếp, đây là lần đầu tiên ta lại nghe thấy được một tiếng gầm cách xa đến vài dặm vẫn cảm nhận được uy áp cường đại như vậy, trình độ như vậy đã vượt qua xa cao cấp nguyên khí cường giả, nếu ta đoán không nhầm thì ít nhất tồn tại đó cũng đã là siêu cấp nguyên khí kỳ cường giả." Nói xong lại lần nữa rung động nhìn về phía xa nơi Trường Thiên đang vô tình thi triển đại địa âm ba đấu kỹ mà hắn không hề hay biết, thậm chí là có ý thức để nhìn thấy được những gì mình vừa làm.
Tiếng Việt
51
0
5
1.8M
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@Moriyht8 có thể trở thành một người thợ rèn giỏi như ngươi
Tiếng Việt
0
0
0
29
Dorothy
Dorothy@Moriyht8·
ĐẤU LA ĐẠI LỤC Chương 3: Đấu La đại lục (3) Đường Tam gật đầu, nghề nghiệp thợ rèn này không thể nghi ngờ là thích hợp nhất để hắn rèn ám khí, "Ba ba, ngươi lớn tuổi rồi, qua vài năm nữa, chờ ta lớn một chút, ngươi sẽ dạy ta đánh tạo công cụ, để ta làm thay công việc của ngươi nghen."Trước kia công việc hắn làm đều là rèn ám khí tinh vi nhất, ngược lại những loại đơn giản nhất thì lại không biết. Đường Hạo thoáng có chút thất thần, thì thào nói: "Thợ rèn, tựa hồ cũng rất tốt."Kéo qua một cái ghế cũ, hắn trực tiếp ngồi xuống trước mặt khối sắt nọ rồi nói: "Tiểu Tam, ngươi nói cho ta biết, thợ rèn như thế nào mới là thợ rèn tốt nhất." Đường Tam suy nghĩ một chút, nói: "Thợ rèn có thể làm ra thần khí, hẳn là thợ rèn tốt nhất."Hắn từng nghe người trong thôn nói qua, ở thế giới này có thần khí tồn tại, mặc dù hắn không biết thần khí rốt cuộc là cái gì. Nhưng có một chữ thần hẳn là rất tốt. Đường Hạo trong mắt hiện lên một tia đùa cợt, "Thần khí? Tiểu Tam cũng biết đến thần khí. Vậy ngươi nói cho ta biết, thần khí dùng cái gì để làm ra? " Đường Tam không chút nghĩ ngợi, nói thẳng: "Đương nhiên chỉ dùng tài liệu tốt nhất." Đường Hạo vươn một ngón trỏ lắc lắc trước mặt Đường Tam, "Nếu ngươi muốn làm một thợ rèn hợp cách, nhớ kỹ ta nói, dùng cao đẳng tài liệu rèn thần khí, đó không phải là thợ rèn tốt nhất, nhiều nhất chỉ là một "hợp thành giả" (người lắp ráp). Dùng sắt thường làm ra thần khí, mới là "Tượng Thần" (thợ thần – cái này trong Tinh Thần Biến cũng có nói qua rùiJ)." "Dùng sắt thường làm ra thần khí? "Đường Tam có chút giật mình nhìn Đường Hạo. Ngày thường, Đường Hạo rất ít cùng hắn nói chuyện, hôm nay xem như đã là hôm nhiều nhất. Đứng thẳng lên, Đường Hạo chỉ sang phòng bên kia có một khối đại thiết năm mươi phân vuông, "Muốn trở thành một thợ rèn, cùng ta học rèn. Vậy, ngươi dùng "chùy tử" (công cụ rèn – búa rèn)...trước đập nó một vạn lần, mới có tư cách này." Đó là một khối sắt thường, trong đó bao hàm rất nhiều tạp chất, so với khối thiết mẫu kia kém hơn không biết bao nhiêu lần. "Bây giờ, ngươi còn có thể thay đổi chủ ý."Đường Hạo nhàn nhạt nói, đã chuẩn bị trở về nhà trong tiếp tục ngủ. "Ba ba, ta nguyện ý thử xem."Đường Tam thanh âm thanh thúy mà bình tĩnh, nhưng bao hàm sự kiên định. Đường Hạo có chút ngoài ý muốn nhìn về phía hắn, "Tốt."Vừa nói, hắn đi qua, đem khối đại thiết nọ ôm lấy, trực tiếp đặt ở cạnh ống bễ bên trong hỏa lò, chỉ cần thổi lửa lên, có thể đối với nó tiến hành rèn. Làm xong điều này, Đường Hạo trở vào nhà trong đi ngủ. Đường Tam là một người có tâm chí kiên định, nếu không, hắn cũng không thể dựa vào một tấm tàn phá đồ chỉ chế tạo được Phật Nộ Đường Liên, Đường Môn tối cao cơ quan loại ám khí, nó hao phí của hắn đến mười năm thời gian. Thổi lửa lên, khởi động ống bễ, hắn bắt đầu công việc của mình. "Hô hô hô hô" tiếng ống bễ vang lên, lửa từ trong lò toát ra, đốt lên khối đại thiết, mặc dù Đường Tam cũng chưa học rèn, nhưng hắn thường xuyên xem Đường Hạo đánh tạo nông cụ, quá trình vẫn còn biết. Sau khi khối sắt đã dần dần được thiêu đỏ, hắn đem thiết chùy Đường Hạo ngày thường vẫn dùng, đặt ở trên mặt đất, loại chùy cán dài này thậm chí so với hắn còn muốn cao hơn vài phần, bình thường hài tử năm, sáu tuổi căn bản không có khả năng cầm được, lại càng không nói là huy vũ nó để rèn liễu. Nhưng Đường Tam vẫn đem nó cầm lên, Huyền Thiên Công nội lực vận toàn thân, mặc dù chưa đột phá đệ nhất trọng, nhưng hắn cũng đã có khí lực của người trưởng thành. Đương, thiết chùy cùng khối sắt va chạm, phát ra một tiếng thanh thúy thanh âm, đây là Đường Tam lần đầu tiên đập xuống, cũng coi như vén tấm màn về rèn. Trong phòng, Đường Hạo đang nằm trên giường chuyển thân, mặc dù hắn nhắm mắt lại, nhưng trên mặt thần sắc lại có vài phần kinh ngạc, thì thào, "Cư nhiên cầm được chùy, trời sanh thần lực sao? " "Đương đương đương đương" Âm thanh trong lò rèn bắt đầu vang lên, Đường Hạo cùng Đường Tam phụ tử bắt đầu tiếp tục cuộc sống bình thản của bọn họ, chỉ là bất đồng là, từ ngày này bắt đầu, Đường Hạo chuẩn bị Đường Tam một cái hỏa lò trong phòng, để hắn chính mình rèn khối sắt nọ. Hắn không có chỉ điểm Đường Tam nửa câu, nhưng cũng từ ngày này bắt đầu, Đường Hạo rượu uống ít đi một chút, trong nhà thực vật cũng nhiều hơn một chút. Rèn tuyệt đối là một quá trình buồn tẻ và mệt nhọc, nhưng Đường Tam lại đem nó trở thành quá trình ma luyện đối với thân thể mình. Đã qua mười một ngày, hắn thủy chung vẫn đang đếm số lần đập, muốn huy động thiết chùy, bằng vào lực lượng của thân thể hắn là không cách nào làm được, phải có Huyền Thiên Công phụ trợ. Hắn toàn bộ công lực, ước chừng đủ huy động tầm một trăm chùy, mỗi khi công lực tiêu hao hầu như không còn, hắn liền khoanh chân ngồi dưới đất khôi phục, nội lực khôi phục đủ liền lập tức tiếp tục rèn. Đây không chỉ là thân thể rèn luyện, lặp đi lặp lại tiêu hao, khôi phục, đối với hắn Huyền Thiên Công cùng ý chí cũng là một loại ma luyện rất tốt. Đáng tiếc chính là, Huyền Thiên Công đệ nhất trọng bình cảnh lại như là bích lũy "kiên bất khả tồi" (vững chắc không thể phá hủy), Đường Tam tu luyện không phải không khắc khổ, hắn thiên phú cũng đủ, nhưng chỉ là không có cách nào đột phá tiến vào đệ nhị trọng. Nhưng hắn đích rèn luyện cũng không uổng phí, mặc dù Huyền Thiên Công không thể đột phá, nhưng cỗ nội lực lại theo hắn quá trình hắn rèn khối sắt kia mà trở nên càng thêm cứng cỏi, tốc độ khôi phục tựa hồ so với trước kia cũng nhanh hơn một điểm. Mười một ngày trôi qua, Đường Tam đã đánh ra hơn tám ngàn chùy, khối sắt không ngừng nhỏ đi, đã không được một phần ba thể tích ban đầu. Thân thể rèn luyện cùng thực vật tăng nhiều, hắn thân thể trở nên tráng kiện hơn vài phần, phảng phất có một cỗ khí lực phát ra từ trong cơ thể từ từ rót vào cơ thể hắn, làm hắn trong quá trình không ngừng rèn, nội lực tiêu hao từ từ giảm thiểu. Mà trong khi toàn bộ nội lực trợ giúp, lực lượng cũng tăng lên rất nhiều. Khi hắn nện xuống một ngàn chùy đích, khối sắt nọ cũng đã xuất hiện biến hóa nhất định, nhỏ đi một vòng, mặc dù đang bị lửa thiêu đỏ bừng, nhưng cũng mơ hồ có thể thấy, tạp chất bên trong tựa hồ giảm bớt rất nhiều. Bách luyện thành cương, từ này xuất hiện trong đầu Đường Tam, điều này càng thêm kiên định quyết tâm hoàn thành một vạn chùy của hắn. Mà khoảng cách đến mục tiêu này cũng đã rất gần. Đường Tam kiên trì làm Đường Hạo rất kinh ngạc, vì hắn xem ra, cho dù là con trai mình trời sanh thần lực, cũng không thể kiên trì quá ba ngày. Cán thiết chùy để dễ dàng làm thì rất thô, không ngừng huy động, cùng bàn tay cọ xát, tất nhiên sẽ mang đến cho bàn tay thương tổn rất lớn. Nhưng hắn lại phát hiện, Đường Tam mặc dù cật lực rèn, nhưng đôi tay nhỏ bé non nớt kia nhìn qua không có gì biến hóa. Thậm chí ngay cả một cái thủy phao (phồng nước) cũng không có nổi lên.
Tiếng Việt
52
0
5
1.8M
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@Duarte_MEn "Success may take time, effort, and determination, but it's worth it."
English
0
0
0
12
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@BeautyIsNat Gương mặt trẻ trung, hứng khỏe trong phòng.
Tiếng Việt
0
0
0
7
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@aytenemnoglu "Sometimes, healing takes much longer than expected, but don't give up."
English
0
0
0
16
bem voce
bem voce@bemvoce1·
@2005Piquita Such a magical world we live in, never forget it.
English
1
0
0
22
ahmad wahab
ahmad wahab@ahmadwahab94·
Spain - 12 lucky grapes to celebrate the new year The Spanish believe that if you eat 12 grapes on New Year's Eve, the transition moment between the old year and the new year will bring luck. When the 12 bells start to ring at exactly 12 o'clock at night, you will start eating each grape one by one as each bell rings. This is also a challenge for those who eat grapes at midnight. And also a way to bring fun and laughter to everyone in this grape eating contest at the sacred moment of transition.
English
32
0
0
2.2M
Antônio Junior A.
Antônio Junior A.@junioralmeida2·
Especialidades que deve experimentar quando vier a Portugal Alheira é a palavra para linguiça de frango - um dos pratos mais baratos e populares de Portugal. Alheira nasceu quando a comunidade judaica foi expulsa em 1948. Muitos deles esconderam-se nas montanhas de Trás-os-Montes, na região Nordeste de Portugal. Para manter a sua fé e a sua vida, os judeus tiveram que fingir que se converteram ao catolicismo. Uma das maneiras de se esconder é preparar, vender e comer salsichas de frango para fazer as pessoas acreditarem que violaram as leis Kosher (uma forma estrita e complicada de comer para os crentes judeus). Hoje, este prato ainda é vendido em qualquer esquina, mas é especialmente delicioso na Cervejaria Bota Velha, um pequeno restaurante com os melhores petiscos de linguiça de frango de Lisboa.
Português
38
0
0
1.9K