Cường Nguyễn | Mike
17 posts


@Tony_Buoi_Sang @cuongconis @yenldh @lethanhliemlogs @anhtu9810 Dạ vâng Dượng, con cảm ơn Dượng đã kết nối. Con nhắn với anh roài ạ.
Tiếng Việt

BÀI TẬP TOÁN CƠ BẢN.
Tuần 6: Cấp Độ Tư Duy Phản Biện.
Bé nộp bài nè Giáo và BĐH!
@yenldh
@lethanhliemlogs
@anhtu9810



Tiếng Việt


Thông báo về gia nhập nhóm offline từ thị trấn X: Từ trên mạng bước xuống đời.
Nay tui báo mọi người là tui có 1 group zalo "TTX Offline". Admin chỉ add vào group những người năng động, định danh rõ ràng. Những bé ưa núp lùm, ngại còm thì không phù hợp. Hoặc ai không biết còm gì thì cũng không vào group này được, vì không biết còm gì thì ra đời gặp nhau, cũng không biết nói gì.
Tui gửi riêng trên group này thông tin các khoá học miễn phí hoặc chỉ tốn 1 phần nhỏ chi phí để các bé có cơ hội đi nước ngoài (visa những lớp này thì bao đậu, dù là đi Mỹ hay châu Âu hay Nhật, Úc...). Ngoài ra có những buổi gặp nhau tham quan các cơ sở SX trong nước, để học mô hình làm để về địa phương mình triển khai cái tương tự, ví dụ là 1 quán ăn, 1 quán cà phê, 1 xưởng chế biến với vài cái máy nhỏ, 1 homestay hay 1 hotel mô hình ai cũng có thể làm được. Tui cũng sẽ gửi riêng các thông tin về các cuốn sách hay cần đọc, những clip giảng bài trên Youtube cần xem, những chương trình đi du lịch cùng nhau để đăng ký đi chứ không đăng đại trà nữa. Vì nó không đến đúng địa chỉ người cần.
*Các bé còm là mình đã đủ điều kiện vào group này nha, để các admin biết mà add vào heng. ĐK đơn giản là đã từng còm vào các bài trước đây của tui.

Tiếng Việt
Cường Nguyễn | Mike retweetledi

Đá bóng mà cho vui hay khoẻ, thì là chơi thể thao. Nhưng đá bóng mà được trả lương, được chuyển nhượng, thì đó là nghề. Hát cho nhau nghe thì là giải trí, nhưng hát bán vé thì là ca sĩ. Làm kinh doanh với tâm thế bán ít cũng không sao thì là thú tiêu khiển, còn đã chọn làm nghề nghiệp thì phải đặt mục tiêu doanh số ngày, doanh số tuần, doanh số tháng, phải giàu sụ từ việc bán hàng. Nhiều bé chọn bán buôn để mưu sinh mà cả ngày không có đơn hàng vẫn thấy OK, không xây dựng team đội nhóm gì mà vẫn OK thì tui chưa hiểu. Bé nên chọn nghề khác đi. Làm kinh tế là phải bán hàng mỗi ngày, phải nâng lên mức chuyên nghiệp.
Quan điểm của tui là đã chọn làm nghề gì thì phải chuyên nghiệp nghề đó. Như hồi trẻ, tui có nhiều con đường để đi, vì có khả năng làm nhiều thứ. Viết lách cũng được, diễn viên cũng được, nhà báo cũng được, làm khoa học cũng được (tui từng đoạt giải SV nghiên cứu khoa học cấp bộ và nằm trong danh sách xét duyệt học bổng AUSAID đi Úc học thạc sĩ) nhưng tui từ chối hết, tập trung bán hàng, gây dựng vốn. Não tui bật lên mode "bán hàng, bán hàng" và cái gì cũng xoay quanh 2 động từ này. Ban đêm ngủ cũng mong dậy sớm để mai đi lên công ty bán hàng thôi.
Để trở thành sale chuyên nghiệp, đầu tiên, tui xây dựng hình thể, ngoại quan. Thời SV, không rõ ai tiêm nhiễm vào đầu tui là con trai chỉ cần cục xà bông, vừa gội vừa tắm, nên tóc tui cứng như rễ tre, gãi là gàu bay mịt mùng, da thì sần sùi đen đúa, miệng mồm hôi rình, người tong teo trước sau như một. Hồi đó tụi tui nói là mấy đứa ưa chơi thể thao là "đầu óc ngu si tứ chi phát triển", còn xài dầu gội hay sữa tắm là "đĩ ngựa, là đàn bà". Ra trường đi làm, thấy các anh đồng nghiệp từ nước ngoài sang công tác, họ cao to khoẻ mạnh, dáng vẻ cân đối nhanh nhẹn, da dẻ đẹp đẽ thơm tho, xong tui thay đổi quan niệm. Đúng là mình đã bị nhồi sọ cái tào lao. Tui đi tập gym, chơi tennis, uống protein milk, rồi dầu gội dầu xả, sữa rửa mặt sữa tắm, bôi lotion và bột baby powder lên chân để mang vớ vào không hôi, biết dùng lăn nách để tôn trọng người xung quanh. Tui cũng đi cạo vôi răng định kỳ, uống gói trào ngược dạ dày để trò chuyện thơm tho. Quần áo cũng bắt đầu mua vải xịn may theo ý, hoặc quần jean áo thun xịn xịn dù chỉ là thương hiệu trong nước như May Nhà Bè hay May Khatoco gì đó. Cật lực trong 6 tháng, tui lột xác. Cái cần to như mông ngực vai thì to, cái cần nhỏ như eo hay mặt thì nhỏ, nên mặc đồ nhìn ưng mắt. Đi bán hàng, giao diện phải tốt đã. Người ta nhìn phải thấy có cảm tình, muốn nói chuyện.
Trí lực thì tui đã đầu tư từ nhỏ, nhưng chỉ là mớ lý thuyết của việc đọc nhiều, giờ muốn tăng trí lực là phải gặp gỡ người lớn tuổi hơn, giỏi giang hơn, thực tế hơn. Ban đầu tui cũng vụng về vô duyên, như người ta mời ly rượu cũng ngại ngùng không dám uống, rồi sau thấy vô duyên lạc lõng nên quất sạch, sau chủ động mang ly tới bàn khác mời lại. Cay nóng tiêu ớt món nào cũng ăn, người ta ăn được thì mình ăn được, để bán hàng thì phải thích nghi. Ngủ ở đâu cũng được, ghế trong sân bay cũng qua đêm để bay chuyến sáng, ghé nhà dân thì 1 mảnh chiếu nhỏ góc nhà cũng đủ. Kỹ năng giao tiếp để bán hàng hiệu quả, thì chỉ có 1 giải pháp duy nhất là nên gặp thật nhiều người, nghe thật nhiều, nói lại thật nhiều với họ. Không có giải pháp khác.
*Ngoài ra, tui có 2 tuyệt chiêu là sử dụng vũ khí nụ cười và ánh mắt,...Bé nào thích nghe 2 cái này thì còm.

Tiếng Việt

Toán cơ bản tuần 4: Lãi suất cuộc đời
Bé gửi bài tập toán tuần 4
Gửi cô @yenldh
Thư kí @lethanhliemlogs


Tiếng Việt
Cường Nguyễn | Mike retweetledi

Cách đây cũng lâu lâu, tui sang Quế Lâm học. Gần ký túc xá có 1 nhà hàng siêu lớn, nổi tiếng về vịt quay, tui thỉnh thoảng ghé ăn. Ông chủ già chắc cỡ 80 tuổi, hay ngồi trên bàn đặt trước cửa, đon đả chào mời khách, tui hay trò chuyện với ông lúc đợi xe. Ông nói ông là đời thứ 10 của nhà hàng này, họ có chi nhánh ở Úc, NZL, Mỹ, Canada, châu Âu, Hongkong,.. quản lý các chi nhánh cũng là người trong dòng họ. Có lần tui hỏi ông về câu thành ngữ "không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời", ổng nói trong tiếng Trung cũng có câu này, nhưng gia tộc ông thì 10 đời vẫn thịnh vượng. Bí quyết nằm ở đâu, tui hỏi. Ổng nói là 2 chữ đàng hoàng, "uy tín như tính mạng", mất uy tín thì không làm ăn gì được nữa. Ví dụ có tin đồn, đứa đó mượn tiền không có trả, hoặc lâu mới trả, hoặc huy động tiền xong lặn mất...thì xác định, 1 lần và mãi mãi không bao giờ làm ăn được nữa. Người ta đồn nhau nhanh lắm, nhất là vụ tiền nong. Và người đó bị thánh thần quở phạt nữa, người ta thương, người ta tin thì mới móc hầu bao ra giúp mình, cho mình vay mượn không lãi. Mình tự dưng lợi dụng cái lòng tin ấy vì tham lam bất nghĩa bất nhân, không còn 1 chút nhân phẩm nào, thật là đê hèn.
Ông tổ tui dặn, phải giúp đỡ người nghèo khó trong XH, hễ có phúc thì sẽ có lộc, ai chịu chia lộc thì được thọ. Những người làm công ở hệ thống nhà hàng này đều là con em của người nông dân nuôi vịt ở quê, lên Quế Lâm được cấp nhà cho ở, ngoài giờ đi học thì làm bán thời gian, trả lương đầy đủ. Nhà trọ miễn phí, bao luôn học phí. Luân phiên nhau về thăm cha mẹ ông bà ở quê, sẵn mang vịt lên. Ông chủ nói, người ta có thể chọn làm phúc với người già neo đơn hoặc người trẻ mồ côi, nhưng gia tộc tui thì chọn thế hệ sau để giúp đỡ, vì đó là tương lai.
Ông nói thêm, nhiều người nói ông tổ của ngộ bán thịt vịt, sát sinh, trước sau gì cũng lụi tàn. Mà 10 đời rồi, người già thì khoẻ mạnh, con cháu thì thông minh hạnh phúc, du học trời Tây, thành danh cả. Vịt, cá, gà, heo, bò, cừu... là những vật nuôi dùng cho thực phẩm, con người chủ động muốn nuôi bao nhiêu thì nuôi. Giờ muốn 1 triệu con thì ấp 1 triệu trứng, đơn giản vô cùng, như 1 cỗ máy sản xuất thực phẩm thôi. 1 triệu con vịt con gà con cá đó là sinh kế của bao nhiêu nông dân. Mình tiêu thụ là cũng góp phần giúp họ có tiền, xây cái nhà cao lên chống lũ lụt, con cái họ đóng được học phí, người già đủ tiền đóng viện phí. Triết học mênh mông và khó, con người đứng góc độ nhỏ mà phán xét thì như con kiến trên bức tường khổng lồ. Tất cả đều không bao quát. Ai ăn chay thì ăn, ai ăn mặn thì ăn, miễn đừng hại người và trái pháp luật. Thú cưng là thành viên tình cảm của gia đình người ta, như dân Ngọc Lâm (1 thành phố ở Quảng Tây) ăn chó mèo dữ lắm, người ở đó tính tình hung dữ, đi đâu cũng bị người ta kỳ thị, làm ăn không lên được. Vì nó hại người. Còn như trên Nam Ninh, mấy ông quan chức với mấy ông trọc phú thì luôn chọn ăn thú rừng khi nhậu nhẹt, rồi ông nào cũng kết cục bi đát. Vì nó phạm pháp. Thú rừng là để cân bằng sinh thái, con này ăn con kia, cộng sinh tồn tại, triệu năm qua nó vẫn như thế.
Nhiều nhân viên của nhà hàng này cũng ra làm riêng, copy y chang mô hình nhà hàng để làm. Chỉ vài bữa thì đóng, rồi đi gặp những ông thầy - ông tăng - ông sư trình độ thấp, họ giải thích làm thất bại như vậy là do nghiệp, là do sát sinh. Không phải. Nếu một người có năng lực mà làm ăn thất bát, thì do bản thân người đó không đàng hoàng. Là thiếu đức, thiếu phúc nên thiếu lộc.

Tiếng Việt

Toán cơ bản - Tuần 3: Xác suất (cho tiền bạc và thời gian)
Gửi cô @yenldh
Thư kí @lethanhliemlogs



Tiếng Việt

BÀI TẬP TUẦN 2: TỐI ƯU - LỢI NHUẬN - HÒA VỐN.
bé Cường nộp bài tập tuần 2.
Gửi cô@yenldh
Thư kí@lethanhliemlogs



Tiếng Việt

BTKD | Cá Ngừ | Bé Holly
Xin báo cáo:
Bé đã nhận được khoản đầu tư từ Shark có mã số CMU093.( Cường Nguyễn | Mike ).
Xin chân thành cảm ơn Shark đã tin tưởng và đồng hành cùng team Cá Ngừ chất lừ đừ trên hành trình vượt sóng ra khơi này.
Xin trân trọng cảm ơn!
🌊 Cá Ngừ – Quyết chiến, Quyết thắng! 💪

Tiếng Việt
Cường Nguyễn | Mike retweetledi

Sáng giờ tui lu bu, chỉ lúc trưa online lên X còm và tương tác 1 chút, giờ mới xong việc, lên bài dặn mấy bé vài điểm lưu ý sau trong tư duy: phải logic trong suy nghĩ, và chỉ nên suy luận, không được suy diễn.
Thứ nhất là phải đọc kỹ, tưởng tượng và hiểu cái không gian người ta đưa ra. Bữa công ty nọ đăng tuyển nhân viên lễ tân, "yêu cầu nam cao 1.70, nữ cao 1.60 trở lên" thì tui thấy có cả trăm còm hỏi: "em cao 1m55 có được không ạ, em là nam mà cao 1.65 có được không ạ?" Nhiều còm than thở là "add trang này chảnh nhỉ, hỏi không trả lời" (add là address, địa chỉ, còn chữ admin tức người quản lý trang thì chỉ có 1 chữ d, không phân biệt nổi 2 chữ viết tắt add và ad). Có còm, "vậy mình là nam, cao 1.80 thì có được không ạ", cũng chỉ biết quỳ xuống lạy em!
Vì sao có những câu hỏi tào lao này? Đơn giản là do logic kém, cụ thể là không hiểu về toán tập hợp. Người ta ghi cao 1.70m trở lên thì có nghĩa là từ 1.70m đến vô hạn, cao nhiêu cũng được. Tui đăng học bổng cũng vậy, trường bên kia ghi "điều kiện xét là IELTS 6.5 trở lên", thì hàng ngàn còm hỏi "không có IELTS thì có được không ad, IELTS 6.0 có được không ad, IELTS 8.5 có được không ad...". Không ai trả lời câu hỏi kiểu này cả, vì họ cho là đầu óc bất thường mới hỏi câu vậy. Người có năng lực logic thấp thì rất khó làm ăn, vì kinh tế nó liên quan đến tiền bạc, đến con số, doanh thu, chi phí, lợi nhuận gộp, lợi nhuận ròng, thuế thu nhập... Logic và toán học kém sẽ không phân biệt được cái nào là cái nào, làm ba bữa là thấy vỡ nợ, bể nợ, đổ nợ, trốn nợ...dù chỉ là quán cà phê bé xíu.
Thứ 2 là vụ suy luận và suy diễn. Suy luận là có căn cứ, có định lượng rõ ràng, còn suy diễn là phán đoán bừa. Ví dụ Lan cao hơn Tuyết, Tuyết cao hơn Hồng thì suy ra, Lan cao hơn Hồng. Cái "suy ra" này là suy luận, theo thứ tự A>B, B>C nên A>C. Còn "tao nghe nói Hùng mai đi Cà Mau, tao thấy Huệ đăng bài đang ở Cà Mau, tao suy ra Hùng đang cặp bồ với Huệ". Cái "suy ra" này là "suy diễn", lấy cảm xúc để phán đoán 1 cái tào lao. Người suy diễn rất khó làm ăn vì họ "lấy cảm xúc điền vào chỗ trống", hoặc luôn nghi ngờ, hoặc tin mù quáng không có cơ sở gì, đến lúc thất vọng thì ghét cay ghét đắng, hận thù ngút ngàn. Người ưa suy diễn là người không kiểm soát được cảm xúc, và vì không kiểm soát được cảm xúc nên bản thân người đó rất mệt, người sống bên cạnh cũng rất mệt. Như tui là thấy ai suy diễn, không kiểm soát cảm xúc là hạn chế gặp (dù đó là người thân ruột thịt) vì không muốn mất hết năng lượng, nhức đầu, căng thẳng.
Người với người, sống cạnh nhau phải vui.

Tiếng Việt
Cường Nguyễn | Mike retweetledi

Nếu mình vẫn (đang) chưa hài lòng về tình trạng tài chính, kinh tế, cuộc sống vật chất và tinh thần của mình, thì có thể đã thiếu chữ nào đó trong 5 chữ dưới đây. Mình phải đủ IQ để trả lời các câu hỏi của bản thân, gọi là tự vấn.
- Có phải mình đang không làm gì? Hoặc làm ít quá? Lý do, giải pháp?
- Có phải mình chẳng học hành gì nhiều, trong quá khứ lẫn hiện tại. Lý do là gì? Có muốn thay đổi không, bao giờ thay đổi?
- Có phải mình chẳng đọc cái gì để có trí khôn trí tuệ như sách văn học (để có ngôn từ ăn nói cho tốt và sự tưởng tượng), sách chuyên môn (mình có chuyên môn A nhưng chẳng bao giờ đọc thêm về lĩnh vực A đó từ ngày ra trường), đọc báo chí để phân tích kinh tế xã hội xung quanh mình, đọc các cơ hội kinh doanh? Hoặc mình là người tào lao, bị cuốn theo đọc mấy tin tức tầm phào trên mạng xã hội của người không có thành tựu đăng lên?
- Có phải mình chẳng đi đâu trong 1 thời gian dài? (dài ở đây là cỡ 1 quý 3 tháng, không đi đâu thì đầu óc ngu muội ngay). Bậc lãnh tụ họ đều phải có 1 tuổi trẻ đi khắp thế giới, từ Đông sang Tây, cổ chí kim. Các tỷ phú triệu phú đều đi kinh khủng, vì không đi không tìm ra được cơ hội kinh doanh và đầu tư. Mình không đi là vì đầu óc còn bị giới hạn bởi sự u mê và kém tự tin rằng, đi là tốn tiền mà không biết có được gì không. Rồi đi đâu, đi với ai...khi xung quanh toàn bạn bè người thân cũng toàn người thụ động, quanh quẩn xó bếp xó chợ, quanh quẩn mấy con đường phố quen thuộc, quanh quẩn trong không gian chật hẹp đấy? Giải pháp là gì, bạn bè cũ mà có làm ăn đâu? Bạn bè trên X mà đang làm ăn đâu? Chủ động nhắn đến gặp gỡ họ, hay sợ? Lý do sợ?
- Mình có đầy đủ 4 yếu tố trên, ngoại ngữ lưu loát thành thạo, làm kinh khủng, đọc và đi nhiều....sao cứ thua lỗ miết? Mở cái gì thất bại cái đó, không có quý nhân giúp đỡ gì cả, thì là do thiếu chữ cuối cùng là CHO, tự triệt tiêu phúc phần của mình. Bao lâu rồi chưa đi hiến máu? Tại sao không đăng ký hiến tạng? Có trích chút tiền cho người yếu thế hơn trong xã hội? Có nợ nần ai mà quỵt và tìm lý do để không trả không? (tội chiếm đoạt thì trời đất đã ghi sổ, mình bị âm về phúc phước nặng nề, nên chủ động nhắn tin trả lại người ta đi. Đơn giản hơn, có cho những nụ cười và lời khen với người mình đang sống chung và gặp gỡ mỗi ngày không? Hay chỉ là những sự cau có, đố kỵ? Mình có những ý nghĩ và lời nói cay nghiệt với người khác không? (thật ra là nó sẽ vận vào người mình, ai càng ghen càng ghét người, càng chửi càng rủa thì càng kém phúc).
*Đủ IQ thì mới hiểu mình, tự vấn và ra giải pháp. Muốn thay đổi thì tự mình thôi. Không hài lòng về tình trạng hiện tại là do thiếu cái gì đó.

Tiếng Việt
Cường Nguyễn | Mike retweetledi

Về chủ đề: gặp người đúng lúc, lớp Việt văn.
Nhân sinh 8 tỷ, điệp trùng những khoảnh khắc thú vị giữa người với người. Nhưng. Phải với 1 điều kiện là mình phải mở lòng, có sự giao tiếp thì mới có cái gọi là "gặp người đúng lúc". Ở mãi trong nhà, ôm ĐT hay máy tính cả ngày, chỉ quanh quẩn trong 1 địa bàn quen thuộc, ngại tiếp xúc, hướng nội quê mùa cục cục thì có gặp được ai mà "đúng lúc" hay "sai lúc". Thật ra là, gặp ai trên đời này, cũng đều là đúng lúc cả. Có người đến để cho mình những phút giây vui vẻ hạnh phúc; cũng có người đến để cho mình những phút giây đau khổ buồn bã; có người đến cho mình cả 2 thể loại cảm xúc trên. Còn ai nếu đến và đi mà không để lại gì cho mình cảm xúc gì, không lên cùng 1 chuyến tàu, không ngồi cạnh nhau..., thì chỉ là 1 thoáng lướt qua nhau như hành khách trên sân ga.
Khi nhắc đến chủ đề "gặp người đúng lúc", mình thường sẽ nghĩ đến trạng thái tích cực, tức gặp được 1 người khiến mình happy. Ví dụ, họ cho mình kiến thức, cho mình tình yêu, cho mình tiền bạc, cho mình cơ hội, cho mình những phút giây thăng hoa, cho mình sự nhớ nhung lưu luyến, hoặc ngược lại, mình cho họ. Người ta gọi đó là gặp được bậc thầy khai minh, gặp được quý nhân, gặp được bằng hữu, gặp được tri âm tri kỷ...
Nhưng các bé ơi. "Gặp người đúng lúc" còn ở thời điểm mà thượng đế phái người nào đó đến để dạy cho mình 1 bài học mà mình đang thiếu. Một hôn nhân không thành, dù ban đầu mình cũng yêu, tin, kỳ vọng cùng nhau tạo lập 1 mái nhà hạnh phúc, chính mình đã chọn ẻm chọn ảnh chứ thời này đâu còn ai ép duyên. Nhưng khi sống chung thì quan điểm không hợp, năng lượng dương bị mất dần, không ai thấy vui như lời bài hát gì tui quên mẹ "xa nhau đôi ta thấy buồn, gần nhau vui được gì đâu". Nhưng chính người yêu cũ, người chồng cũ, người vợ cũ đó được thượng đế phái đến để dạy cho mình bài học, giúp mình có những tính từ như: chững chạc, điềm tĩnh, trưởng thành, dày dặn, bản lĩnh, khôn ngoan. Họ là "thiên sứ" chứ không phải "quỷ sứ" như mình đang kết tội họ đâu nhen. Không gặp họ đúng lúc, trí não và cuộc sống của ta sẽ không được như bây giờ. Mình đổ lỗi cho họ thì mình còn vô mình, còn ích kỷ và cái tôi lớn.
"Gặp người đúng lúc" là gặp được người lừa ta 1 cú đau điếng về tiền bạc và lòng tin. Điều này vô cùng bình thường, vì đại đa số người trong XH là người tầm thường, bá tánh chúng sinh thì phải tham, phải sân, phải si, phải dâm, phải ích kỷ, phải bội phản, phải nghĩ cho bản thân và phụ người để có lợi ích riêng cho họ chớ. Mình cũng đã tin, đã chọn, đã chốt, đã ra quyết định. "Gặp họ đúng lúc", mình sẽ được họ lấy mất tiền, mất ngủ, mất trinh, mất x mất y.... Tâm lý là khi bị mất, mình sẽ lăn lê sàn nhà để tự bứt tóc móc mắt, giận hờn, trách móc, lu loa kể lể với người khác, mình là nạn nhân, họ là thủ phạm. Đó là cảm giác bình thường, ai cũng vậy thôi. Nhưng mình nhanh chóng nghĩ lại, chính cái MẤT đó thì mình mới ĐƯỢC. Không gặp họ thì sao mình có được cảm giác thất vọng, buồn phiền, đau khổ, những giọt nước mắt chảy, những đêm mất ngủ triền miên....Họ cũng là thiên sứ đến để dạy dỗ mình trưởng thành á, không phải quỷ sứ đâu. Chỉ là mình biết "con người họ vậy" để không làm chung, không chơi thân, gặp nhau trên sân ga thì cũng mỉm cười và gật đầu chào 1 cái, dù gì thì cũng 1 lần - đi qua đời nhau. Ai cao thượng hơn thì cảm ơn "vì họ đã đến đúng lúc".
*Nay tui viết được nhiêu đó trên tàu, các bé lưu lại heng. Tui về thể xác thì cũng là người bình thường thôi, cũng ăn ngủ ụ ị như các bé, mất tiền thì cũng xoã tóc khóc than 30 phút, mất trinh thì cũng buồn bã 15 phút. Nhưng tui may mắn là, không biết sao đó mà được "ơn trên" mặc khải cho khả năng đọc và thấu hiểu sách người xưa; trải nghiệm những cung bậc cuộc sống thì nhận ra được bản chất và quy luật của tâm lý con người; và đủ ngôn từ để biên lại cho các bé đọc. Với mấy bé khi bị mất cái gì đó (tiền, tình) thì khóc mấy phút?

Tiếng Việt



