Sabitlenmiş Tweet

Hôm qua, tôi bắt đầu vác xi măng lên đầu nguồn nước.
Con đường dốc đứng, mặt nghiêng, trơn và hẹp. Mọi thứ đang diễn ra đúng như dự tính, cho đến khi…
“Rốp.”
Âm thanh khô khốc. Rất nhanh. Rất sắc.
Như tiếng gãy xương hay trật khớp.
Tôi nằm yên. Bao xi măng trên vai đã rơi xuống dưới vực suối.
Cơ thể im lặng đến lạ.
Khoảng ba mươi giây sau, tôi mới có thể phát ra âm thanh đau đớn, nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập, và bắt đầu lại với từng nhịp thở gấp gáp, nặng nề.
Tôi cố lật người dậy, kiểm tra chân.
Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.
Ngồi nghỉ một lúc cho nhịp tim trở lại bình thường và đỡ đau, rồi bò xuống chỗ bao xi măng. Nó đã bị cành cây và đá đâm rách. Tôi cố đưa bao lên lại lối đi, rồi tiếp tục vác lên đầu nguồn, như thể không có chuyện gì vừa xảy ra.
Nhưng cơ thể có giới hạn.
Vài giờ sau, đầu gối chân tôi bắt đầu sưng, đau nhức và không còn cử động bình thường. Tôi buộc phải dừng lại.
Sau một đêm gần như không ngủ, cơn đau nhắc tôi nhớ ra một điều rất thật:
có những lúc, kiên cường không phải là cố thêm một bước, mà là biết dừng đúng lúc.
Trời sáng, tôi tạm rời Thiên Lam.
Không phải để bỏ cuộc, mà để hồi phục.
Dòng nước vẫn ở đó. Con đường vẫn chờ. Những bao xi măng chưa vác xong rồi cũng sẽ được vác tiếp.
Thiên Lam dạy tôi thêm một bài học:
hành trình bền vững không phải lúc nào cũng đi thẳng và liên tục, nhưng chỉ cần không quay lưng, thì mọi sự tạm dừng đều là để đi xa hơn.
Tôi sẽ sớm trở lại thôi.
Tiếng Việt






