Đức Mạnh | Magis ✝️💌

2.4K posts

Đức Mạnh | Magis ✝️💌 banner
Đức Mạnh | Magis ✝️💌

Đức Mạnh | Magis ✝️💌

@ndmanh82

“The truth will make you free” (John 8:31-42) Channel: Ytb, Tiktok, Instagram, Fb, Threads: @ndmanh82

Katılım Aralık 2021
512 Takip Edilen692 Takipçiler
Sabitlenmiş Tweet
Đức Mạnh | Magis ✝️💌
Lời Chúa: Ga 8,31 -42 Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người Do Thái đã tin nơi Người rằng: "Nếu các ngươi cứ ở trong lời Ta, các ngươi sẽ thật là môn đệ của Ta, và sẽ được biết sự thật, và sự thật giải thoát các ngươi." Họ thưa lại Người: "Chúng tôi là con cháu Abraham, và chưa bao giờ làm nô lệ ai cả. Tại sao ông lại nói: "Các ngươi sẽ được tự do." Chúa Giêsu trả lời rằng: "Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Hễ ai phạm tội, thì làm nô lệ cho tội. Mà tên nô lệ không ở mãi trong nhà; người con mới ở vĩnh viễn trong nhà. Vậy nếu Chúa Con giải thoát các ngươi, thì các ngươi sẽ được tự do thực sự. Ta biết các ngươi là con cháu Abraham, thế mà các ngươi lại tìm giết Ta: vì lời Ta không thấm nhập vào lòng các ngươi". [...] Họ lại nói: "Chúng tôi không phải là những đứa con hoang! Chúng tôi chỉ có một Cha là Thiên Chúa!" Chúa Giêsu nói: "Nếu Thiên Chúa là Cha các ngươi, thì các ngươi yêu mến Ta, vì Ta tự Thiên Chúa mà đến; vì Ta không tự mình mà đến, nhưng chính Người đã sai Ta đến." Suy Niệm "Sự thật giải thoát các ngươi" nghĩa là chúng ta chỉ trở thành con người tự do thật sự khi sống và hành động theo sự thật. Nhiều người cho rằng tự do là muốn làm gì thì làm, nhưng thực ra, họ đang làm nô lệ cho tội lỗi, xác thịt và những bản năng thấp hèn. Chỉ có Sự Thật mới giải thoát chúng ta. Thế gian này đầy dẫy những gian dối và lừa lọc, chỉ có Chúa Giêsu mới là Đường của Sự Thật và Đường dẫn đến sự sống. Hãy bám chắc vào Chúa và Lời của Người, đó là phương thế tốt nhất để đón nhận ơn giải thoát. Cầu Nguyện Lạy Chúa, Lời Chúa là sự thật giải thoát chúng con khỏi tình trạng nô lệ tội lỗi và sự chết để trở nên con Thiên Chúa. Xin Chúa giúp gia đình chúng con xa tránh sự gian dối ngay trong những việc nhỏ nhặt nhất của đời thường, nhưng luôn sống chân thành với nhau, qua đó chúng con làm chứng cho Chúa là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. #suthat
Đức Mạnh | Magis ✝️💌 tweet media
Tiếng Việt
0
0
4
63
Đức Mạnh | Magis ✝️💌 retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Để có thể làm việc có năng suất, khi là học sinh hay sinh viên, cần học với cường độ cao. Ví dụ như ở ĐH top 100 thế giới, nhiều môn SV phải đọc 3 cuốn sách dày cộm trong 1 tuần, lên lớp giảng bài chứ thầy không giảng, thầy chỉ ngồi nghe. Những bạn này khi ra trường đi làm, hồ sơ giấy tờ dù có chất cao như núi thì cũng ko ngán, xử lý rốp rẻng trong mấy nốt nhạc. Còn người năng suất lao động thấp thì nó ngâm cho 6 tháng chưa xong, người học ít thì làm việc rất lâu. Học còn là động từ suốt đời. Khi ra trường đi làm, cũng phải học thêm cái mới vào buổi tối or cuối tuần. Học có thể không ứng dụng ngay, nhưng nó sẽ từ từ cải tạo con người mình. Có bạn nói vô lớp bậc thầy giao tiếp, D kêu đọc sách, thấy vô nghĩa nên rời lớp. Giao tiếp tốt cần gì đọc sách, mấy người tiểu thương chợ, mấy MC đám cưới có đọc sách đâu mà vẫn nói rào rào, bạn ấy nghĩ vậy. Nhưng cũng có bạn tin theo và đang miệt mài. Ai tin rồi sẽ thấy, học quá trình nạp lá dâu mỗi ngày để đến 1 lúc nào đó, nhả ra những sợi tơ óng ánh.
Tiếng Việt
31
14
338
341.2K
Trần Lệ Thuỷ | Tina
Trần Lệ Thuỷ | Tina@Thuy_Tran_119·
Hôm qua là ngày khai trương, đến giờ mình vẫn còn cảm giác hơi “lâng lâng” vì mọi thứ diễn ra nhanh hơn mình tưởng. Từ lúc đăng bài, trả lời tin nhắn, chốt đơn rồi chuẩn bị hàng, gần như mình đã tận dụng hết mọi thời gian trống để hít thở với chanh, quất sành 😆 Nhưng điều khiến mình nhớ nhất không phải là số lượng đơn, mà là cảm giác khi nhìn lại hành trình vừa rồi. Từ một bài hỏi vu vơ về việc mọi người thường làm gì khi bị ho, cho đến lúc gửi đi những đơn hàng đầu tiên trong ngày khai trương, mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, nhưng cũng đủ để mình thấy đây là một quyết định đúng đắn. Tối nay mình bắt đầu soạn lại các đơn từ hôm qua, có đơn đã gửi, đơn đang chờ đóng, nhìn từng cái tên quen thuộc trong danh sách, tự nhiên thấy biết ơn rất nhiều. Có những người đã ủng hộ mình ngay từ đợt gom mua đầu tiên, cũng có những người mới biết tới, nhưng tất cả đều góp phần làm cho ngày hôm qua trở nên trọn vẹn ❤️ #nongsantinhhoa #chanhsanh #quatsanh
Trần Lệ Thuỷ | Tina tweet media
Tiếng Việt
11
0
40
427
My Pham 💚
My Pham 💚@phammy9999·
T lạy😫 Nhỏ bạn e cao 1,5m nặng 54 ký. Suốt ngày than vãn sao không giảm cân nỗi để có cái body đẹp như e, mặc dù ăn healthy dữ lắm🤪 Zẩy mà nãy qua phòng nó thấy vậy thật.
Tiếng Việt
38
0
60
1.6K
Đức Mạnh | Magis ✝️💌
SỰ THẬT LÀ GÌ? Phim Việt ấn tượng nhờ lấy nước 💦 mắt 👀 khán giả , bạn đã xem phim nào rồi? #suthat
Đức Mạnh | Magis ✝️💌 tweet media
Tiếng Việt
0
0
0
10
Đức Mạnh | Magis ✝️💌 retweetledi
Massimo
Massimo@Rainmaker1973·
The story of life
English
40
844
4.3K
398.5K
Đức Mạnh | Magis ✝️💌
@Zhonglihunter Bác vẫn đang xây kênh, so sánh tốc độ tăng trưởng của 2 nơi trong 3 tháng đầu năm 2026 để xúc tiến đẩy mạnh 1 bên để có doanh thu.
Tiếng Việt
0
0
0
6
Lily
Lily@Lily_6886·
Giờ đi du học bên nào có nhiều view vậy anh chị Mãi mà em chưa đủ 5M view 🥲
Lily tweet media
Tiếng Việt
102
1
189
4.6K
Cuong
Cuong@CuongComX·
@ndmanh82 Yes I brush and floss my teeth at least three times a day.😁
English
1
0
1
53
Trinh
Trinh@metobechikien·
Vô tình thấy được video cũ ! Bạn Có Đang Sống Với Điều Mình Từng Mơ trước đó ? - Mái trường xưa vẫn lặng lẽ dưới hàng dừa, phượng vẫn nở đỏ cháy một góc trời. Ghé lại chốn cũ, nghe tiếng mưa rơi trên kỷ niệm, lòng bỗng xao xuyến lạ. - Giữa cuộc sống hối hả này, có bao giờ bạn dừng lại và hỏi chính mình: "Mình có đang thực sự sống với giấc mơ ngày ấy?" "Gặp lại nhau không phải để so sánh ai thành công hơn, mà để thấy mình vẫn còn một nơi để thuộc về." "Khoảng cách địa lý không đáng sợ, đáng sợ là khi chúng ta quên mất mình đã từng cùng nhau rực rỡ như thế nào." #hoibaithanhxuan #triethoccuocsong #songcham #uocmo #vlogkyniem
Tiếng Việt
9
1
21
405
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
"Con năm nay 25 tuổi, độ tuổi chông chênh nhất của đời người. Ở lứa tuổi này, người ta mới đủ trưởng thành để biết cuộc đời mình ra sao, nhưng cũng bàng hoàng nhận ra hiện tại có quá nhiều lối rẽ. Rẽ trái, phải hay đi thẳng? Ai có được misssion, biết ham muốn tột bậc của mình là gì thì mới kiên định con đường đi, trở nên xuất chúng. Còn lại, cứ nhấp nha nhấp nhổm với đa mục tiêu, rồi thành hạng xoàng cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Con học chuyên Anh ở một trường cấp 3 ở Sài Gòn, rồi vào ĐH ngoại thương. Ra trường, con đậu vào chương trình quản trị viên tập sự của một công ty đa quốc gia. Họ cho con 2 năm rèn luyện ở mọi phòng ban, nhằm đào tạo cán bộ quản lý với rất nhiều bài học vô cùng hay. Các sếp đến từ các quốc gia phát triển như Mỹ, Anh,…với lịch sử cơ chế thị trường hàng trăm năm, nên chiêu trò của họ cũng lắm. Người tiêu dùng một quốc gia nông nghiệp mới đi lên như nước mình, chỉ biết rơi vào vòng xoáy của các chương trình quảng cáo PR của họ, chỉ biết dốc hầu bao để mua. Lương tháng của công nhân chỉ có vài triệu chứ sẵn sàng bỏ nửa tháng lương mua mấy sản phẩm của công ty con, dù không phải là hàng hoá thiết yếu. Tình cờ con đọc cuốn Trên đường băng trên một chuyến bay. Có một câu dượng viết mà làm con bàng hoàng, đó là sinh viên ngoại thương tức được đào tạo về xuất nhập khẩu, ra trường không làm xuất khẩu giúp người dân mình bán hàng Made in Vietnam với giá cao, mà cứ lao vô các phòng marketing các công ty nước ngoài để nhận lương tháng mấy trăm đô. Mà đúng thế thật, con học xuất nhập khẩu, cũng bill tàu, cũng thư tín dụng, cũng vận tải này nọ…nhưng quên hết rồi. Nước mình tới 60% là nông dân, nông sản làm ra cứ đổ đống, hoặc lũ lượt chờ ở cửa khẩu Tân Thanh, điệp khúc được mùa mất giá. Suy nghĩ điều này khiến con day dứt mãi. Lớp con, các bạn phần lớn đi làm tài chính ngân hàng kiểm toán, marketing, dạy tiếng Anh, đi làm sale cho các hãng tàu, còn lại đi du học lên thạc sĩ. Tụi con được đào tạo để trở thành cán bộ XNK mà sinh viên tốt nghiệp phần lớn làm trái nghề hết dượng ơi. Hai năm qua, con thật sự là trải qua một công việc mà bạn bè mơ ước, nhưng con thấy tẻ nhạt. Hàng ngày lên ngồi họp hành với sếp Tây sếp Tàu, các buổi uống rượu trong các khách sạn 5 sao với đối tác với hoá đơn cả chục triệu, các buổi tập huấn ở nước ngoài gọi là team-building chứ thật ra là đi du lịch, xài tiền…. Nhiều lúc con nghĩ đến những cô gái chàng trai trong các công xưởng hầm hập nắng, tăng ca ngày đêm, tháng cầm mấy triệu bạc và vui mừng khôn xiết, sao con thấy chạnh lòng. Rồi con đi các tỉnh chơi, thấy bà con hái thanh long cho bò ăn, cà chua đổ đống, điều tiêu xơ xác tiêu điều, cà phê bao bao chất cao ngất…chỉ vì phụ thuộc vài thương lái bán cho các thành phố lớn và xuất tiểu ngạch qua Trung Quốc. Một bác nông dân ở Di Linh nói với con sao mấy cô học cao hiểu rộng, tiếng Tây tiếng Tàu rành rẽ vậy mà không giúp tụi tui. Tụi tui là nông dân ít chữ, một nắng hai sương, cắm mặt vô đất làm ra những cái này, nhưng giờ không biết bán cho ai. Tụi tui biết là thế giới ngoài kia rộng lớn, người ta mua nhiều, nhưng không dám đi. Tiếng không biết, thủ tục không rành,...Sau chuyến đi Di Linh đó, con về suy nghĩ để chọn một lối rẽ khác. Ngày con nhận được thông báo là chương trình tập sự kết thúc, được vô phòng marketing làm với mức lương cao…thì cũng là ngày con thông báo xin nghỉ việc. Mấy sếp ngạc nhiên lắm, vì thấy con đủ năng lực, cống hiến trong 2 năm đó hết mình, đóng góp khá nhiều cho công ty. Các sếp chỉ cho con thấy gương thành đạt của thế hệ các anh chị các khoá trước đang làm cho các tập đoàn đa quốc gia, ai cũng có xe hơi, chung cư cao cấp, ăn mặc sành điệu…Nhưng con không thấy đam mê như vậy nữa. Con muốn xuất khẩu nông sản, đồng thời tạo dựng một cơ sở vững chắc để mình nghỉ hưu khi tuổi bước qua 40. Con nghĩ đã đến bên kia con dốc của khả năng lao động, mình nên đầu tư có một mức thu nhập ổn định, chứ tóc bạc rồi mà phải vật lộn với báo cáo, giờ bấm thẻ, ăn trưa vội vã vào làm, 10h giờ đêm còn ở văn phòng bàn bạc kế hoạch này kế hoạch kia, rồi đi nhậu đi nhảy với các agency (công ty quảng cáo)…sao con thấy mệt quá. Nhường lại cho đàn em nó làm, mình chỉ tham gia quản lý, hoặc đi dạy, hoặc nghỉ hưu, rong chơi chăm lo gia đình. 20 năm quần quật cho công ty nước ngoài, nghỉ hưu ở tuổi 44-45 là được rồi dượng ơi. Bữa nhậu đó con nói hết tâm tư của mình. Sau khi nghe con nói, ông sếp người Ấn Độ trầm ngâm không nói gì, còn ông sếp Mỹ thì nâng ly lên chúc mừng con, ổng nói đó là sự trưởng thành về tư duy của mày rồi đó. Chỉ có chị sếp người Việt, sau khi uống 1 hồi, chị xỉn và khóc khi con đề cập đến sứ mạng (mission) của cuộc đời. Chị nói chị từng có suy nghĩ như vậy, nhưng vòng xoáy cơm áo gạo tiền không cho phép chị dứt bỏ công việc hiện tại để theo giấc mơ. Chị còn 2 đứa con đang học trường quốc tế với mấy trăm triệu đồng/năm, còn cha mẹ già phải chăm sóc, còn mấy cái chung cư trả góp. Chị quen với tháp ngà ở đây, giờ lăn lộn từ đầu theo mission ngày xưa cũng khó.... Con đậu vào một Văn phòng đại diện công ty nông sản của Mỹ nhưng không làm. Vì làm ở văn phòng trên phố, cái mình biết chỉ là phần ngọn. Con quyết định xuống một tỉnh miền Tây làm cho một công ty xuất khẩu nông sản, bắt đầu từ con số không tròn trĩnh. Ai cũng nói con khùng. Ba mẹ con cũng nghĩ con bị thần kinh nặng. Bạn trai con cũng nói con đi là ảnh bỏ, ảnh không thể rời xa Sài Gòn, ảnh nói đã bỏ quê lên đây học rồi thì có điên mới trở về quê, đi Mỹ thì trốn bên Mỹ có thẻ xanh mới về, mình phải khôn, lo cho mình trước, ai nói gì nói, đầu óc chim sẻ, thóc ở đâu ngon thì tìm tới mà ăn thôi. Ảnh nói “có nhà lầu ở quê cũng không bằng ngồi lê ở phố”, dù ngột ngạt khói bụi chen lấn nhưng mình tranh thủ, chen lấn với người ta, chờ thời. Bạn trai con ảnh ra trường 3 năm rồi, lương cũng có mấy triệu, chả có tương lai gì nhưng kiên quyết không đi tỉnh khác, có đổi công việc cũng xoay vòng ở trung tâm quận 1 để “chờ thời”. Con thì không rõ là thời gì nên quyết tâm đi. Kệ, bỏ hết. Con biết con đường trở thành doanh nhân là con đường cô độc, mấy ai hiểu mình. Con lặng lẽ đón xe xuống dưới đó, thuê nhà gần công ty và bắt đầu một cuộc sống mới. Hàng ngày, con đọc tài liệu hướng dẫn nông dân trồng xoài, trồng nhãn, chôm chôm, sầu riêng, măng cụt, rau củ quả…. theo tiêu chuẩn GlobalGAP và ký hợp đồng bao tiêu. Con tiếp các đối tác nước ngoài sang mua hàng, dắt nó đi ăn uống, hỏi cho ra lẽ quy chuẩn hàng đủ tiêu chuẩn vô siêu thị Âu Mỹ Nhật Trung Đông. Rồi con làm chứng từ xuất nhập khẩu, lên phòng thương mại xin giấy chứng nhận xuất xứ, giấy khử trùng này nọ. Con tham gia coi việc xử lý sơ chế đóng gói, đã nắm được bí mật vì sao nông sản để cả tháng trên tàu đi sang tới nước ngoài vẫn không bị chín rục hay hư hỏng…Con còn theo cả mấy anh tài xế xe container chở hàng lên cảng để xuất khẩu, ai cũng nhìn con ái ngại vì thân gái dặm trường mà bản lĩnh quá, người ta tưởng con phóng viên không đó dượng. Con lao vô làm thủ tục xuất, rành rẽ 6 câu chỉ trong có 3 tháng thui. Làm việc dưới tỉnh, nhiều lúc cũng buồn, cũng nhớ thành phố quay quắt. Sài Gòn là nơi con sinh ra lớn lên, bạn bè rất nhiều. Nhưng con suy nghĩ lại, mình ấp ủ làm một cái gì đó lớn lao, một tập đoàn xuất khẩu nông sản của riêng mình, mình phải bắt đầu từ dưới bưng biền, từ cánh đồng, từ nhà máy, từ một cô công nhân xếp loại đóng gói. Chứ nào có ai làm chủ nhà máy mà bước ra từ bàn phím và cao ốc máy lạnh bao giờ?  Có vài ba cơ hội du học nhưng con cũng không quan tâm vì phải toàn tâm toàn ý cho sứ mạng lớn lao. Con bỏ gia đình, bỏ bồ, bỏ các cơ hội khác....để theo đuổi 1 mục tiêu duy nhất thôi. Con thấy ai "đa mục tiêu" cái gì cũng muốn thì đều chỉ có thể đạt được "những thành công nho nhỏ" mà thôi. Hồi đi học, học sinh nào mà học tiếng Anh 1 h gấp sách học toán 1h, rồi đàn 1h, bơi 1h, võ 1h,...thì đều nhàn nhạt hết. Còn ai giải toán 12/24h không chán mới thành Ngô Bảo Châu, ai đánh đàn say mê 14/24h mới thành Đặng Thái Sơn, cả ngày trên sân tập mới thành Messi, Ronaldo,....NĂNG LỰC CỦA 1 NGƯỜI LÀ KHẢ NĂNG TỰ HỌC. Ai đợi training mới biết, có thầy mới học được là còn dở. Còn ai mà bị gia đình ép, nhắc nhở việc học hay làm thì thua. Con mới trở về từ hội chợ nông sản châu Âu. Con bận áo dài, đội nón lá, nói tiếng Anh như chim hót và vui vẻ như hình ảnh của Dượng ở London á. Con gặp ai cũng "ú oà, cút hà" cho khách hết hồn rồi nói “welcome to Vietnam”. Một tuần ở bển, con toàn hẹn gặp khách Tây để tiếp thị. Ăn sáng cũng hẹn tiếp khách, sau đó ra gian hàng, ăn trưa cũng hẹn khách, rồi quay lại gian hàng, ăn tối hẹn 2-3 khách luôn. Con về khách sạn lúc 1h đêm, may mà thành phố lớn ở châu Âu 1h sáng cũng như 1h chiều, vẫn nhộn nhịp. Con chốt được 10 hợp đồng, mức cao nhất mà công ty con làm được xưa nay ở một kỳ hội chợ. Tự dưng, con nể mình quá cơ, sao ở đâu ra một đứa con gái vừa giỏi lại vừa xinh đệp (cái này con bị lây từ dượng, dượng cắt đoạn này kẻo con bị ném đá). Bữa nay con rảnh, đang ngồi quán chờ khách xuống đây ăn trưa, mà khách bị kẹt xe ở cao tốc Trung Lương nên con mới có thời gian viết như vầy á. Miền Tây đóng góp tới 90% nông sản và thuỷ sản xuất khẩu của Việt Nam, mà có mỗi độc đạo quốc lộ 1A chật chội thì kẹt xe kinh khủng. Nước mình cần phải bỏ ngân sách đầu tư cả chục cao tốc ở miền Tây thì sẽ giúp xuất khẩu nông sản gấp chục lần, rồi đóng góp lại cho ngân sách nhanh chóng. Đầu tư cơ sở hạ tầng cho miền Tây, nước mình sẽ có nhiều đô la hơn. Và cuối thư, con xin cám ơn hai cuốn sách của dượng. Có dượng, con đã tìm đúng mission của cuộc đời mình. Có dượng, tuổi 25 của con đã không còn chông chênh”.
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
83
38
479
20.8K
Nguyễn Phương Châm | Clara | NCC0031
❤️Hành Trình Khởi Nghiệp: Từ Góc Bếp Rang Bồ Kết Đến Nhà Máy Sản Xuất Mỹ Phẩm ❤️ 🔥Bắt đầu từ việc rang bồ kết từ góc bếp nhỏ của mình, hành trình khởi nghiệp của tôi là một cuộc phiêu lưu đầy thú vị và thách thức. Tôi nhớ những ngày đầu tiên, khi tôi chưa biết rằng quả bồ kết có thể trở thành cơ sở cho một thương hiệu mỹ phẩm tự nhiên mạnh mẽ. 🔥Những ngày đầu tiên, khi tôi còn ngồi ở góc bếp và nghiên cứu về quả bồ kết, lòng đam mê và sự tò mò đã đẩy tôi đi xa hơn. Tôi bắt đầu phát triển các công thức và sản phẩm từ quả bồ kết, và từ đó, dầu gội tự nhiên mang tên Dầu gội bồ kết thảo dược cô đặc Chavigreen ra đời. 🍀Tuy hành trình khởi nghiệp không hề dễ dàng. Tôi đã phải đối mặt với nhiều khó khăn và thử thách. Nhưng với lòng kiên nhẫn và quyết tâm không ngừng, tôi đã vượt qua mọi khó khăn và dần dần phát triển. 🌹Sự thành công ban đầu đã thúc đẩy tôi đưa ra quyết định mở rộng hoạt động kinh doanh của mình. Tôi quyết định đầu tư vào việc xây dựng một nhà máy sản xuất mỹ phẩm, nơi có trang thiết bị hiện đại và đội ngũ chuyên gia giàu kinh nghiệm. ❤️❤️❤️Nhà máy sản xuất mỹ phẩm Chavigreen không chỉ là nơi sản xuất hàng loạt các sản phẩm chăm sóc tóc và da từ quả bồ kết, mà còn là biểu tượng của sự nỗ lực và quyết tâm của chúng tôi trong suốt quá trình khởi nghiệp. 🍀Tuy nhiên, dù đã có những thành công, lòng khao khát và khát vọng thành công của tôi không bao giờ nguôi. Tôi mong muốn có nhiều đơn hàng hơn nữa, để sản phẩm của mình có thể đến gần hơn với nhiều người hơn, mang lại lợi ích và niềm vui cho mọi người. 🙂Với lòng đam mê và cam kết không ngừng, tôi tin rằng hành trình khởi nghiệp của mình sẽ tiếp tục phát triển và mang lại những thành công vượt bậc trong tương lai. 👍👍👍Tôi muốn được kết hợp với những mẹ bỉm sữa cùng từng gặp khó khăn như tôi, muốn được thành công, muốn được tự tin thể hiện bản thân mình! Bạn nào muốn đồng hành cùng tôi thì hãy để lại cmt hoặc ib để cùng nhau chia sẻ nhé!!! Liên hệ: zalo 0349716248 để được tư vấn chi tiết
Nguyễn Phương Châm | Clara | NCC0031 tweet mediaNguyễn Phương Châm | Clara | NCC0031 tweet mediaNguyễn Phương Châm | Clara | NCC0031 tweet mediaNguyễn Phương Châm | Clara | NCC0031 tweet media
Tiếng Việt
41
3
229
6.7K
Chuc Han | Hannah
Chuc Han | Hannah@Chuchan789·
Combo ăn sáng đủ cho cả ngày… nhưng vẫn không quên xịt khuẩn trước khi ăn 😌 Ăn ngon là một chuyện, ăn cho an tâm lại là chuyện khác 😌 #satkhuantaynhanh #april #saturdayvibes
Hanoi, Vietnam 🇻🇳 Tiếng Việt
6
0
19
278
Đức Mạnh | Magis ✝️💌
@msvienle Nhà anh cũng sử dụng dừa 🌴 dứa tại nhà thường xuyên. Trời nắng nóng uống nước dừa giải khát là tuyệt vời 🤩
Tiếng Việt
1
0
1
6