Nụ cười đã trở lại sau 2 tháng vật vờ khổ sở. Lâu lắm rồi mới cảm nhận được cái thứ 2 đầu tuần nó vui vẻ, nó năng lượng đến thế 😊😊😊
Chờ hết nghén mùi, ăn uống lại được bình thường thì hè này ta thoải mái tung hoành rồi nhé tiểu công chúa 😘
Team Dung vẫn còn một số suất thảo mộc vệ sinh phụ nữ giảm tới 30k/ chai hoặc tặng kèm miễn phí khi đặt dầu gội, gel rửa mặt. Các món bên Dung bầu bí bon chen thoải mái, thậm chí nghén mùi nặng như Dung vẫn dùng được vì chủ yếu mùi thơm của thảo mộc, của tinh dầu chứ không phải mùi của hương liệu nhen!
Chúc cả nhà tuần mới vui vẻ!
Tập 3. Chiếc xe máy đầu tiên trong đời
Năm 2015, năm nhất đại học là khoảng thời gian con nhớ nhất, không phải vì những buổi học lý thuyết khô khan, mà vì một kỷ niệm đặc biệt.
Nhờ thừa hưởng gen di truyền cùng Papi khác ông nội mà con lao đầu vào học như một con thiêu thân. Thế là con dũng cảm lao vào học luôn lớp đào tạo thạc sĩ.
Lớp học diễn ra vào buổi tối, sau khi con học xong lớp chính quy. Con ngồi cùng với những anh chị lớn tuổi hơn, cố gắng ghi chép thật nhanh để không bị phát hiện.
Một buổi tối nọ, khi lớp đang sôi nổi thảo luận về một vụ án, thầy giáo dạy luật bỗng dừng lại. Thầy nhìn thẳng về phía con và gọi con đứng dạy.
“Con ngồi học từ đầu đến giờ rồi phải không? Thầy biết hết. Thầy thấy con chăm chỉ, chịu khó ghi chép. Thầy cảm thấy vui trong lòng." Con ngỡ ngàng, không biết phải trả lời thế nào. Thầy tiếp tục:
“Thầy có một chiếc xe máy cũ, chạy vẫn tốt. Thấy con đang đi xe đạp mỗi ngày đến lớp, thầy thấy vất vả. Từ mai, con lấy xe này mà đi cho tiện.”
Thầy gọi con tới nhà và đưa chìa khóa cho con. Chiếc xe máy không mới, sơn đã bạc màu, nhưng với con lúc bấy giờ, đó là món quà quý giá vô cùng.
Trước khi con tốt nghiệp, "chiến mã " đồng hành con từng tháng năm đi học vẫn còn chạy tốt. Con quyết định trao lại bạn khác – một cậu em ở khóa dưới.
“Xe này thầy tặng anh năm xưa, giờ anh trao lại cậu."
Nhưng trong lòng con vẫn có một chút lưu luyến, muốn giữ làm kỷ niệm cho riêng con.
Và con đã khóc..... ☘
“Rút thanh đao sắc, bổ viên ngọc lành
Sắc thắm đỏ tươi, trong tựa thủy tinh
Ăn vào lập tức tiêu trừ hỏa khí
Tan ở trong miệng, mát lạnh như băng.”
Mùa hạ oi bức, nóng nực khiến miệng khô khốc, lòng người bứt rứt khó chịu. Lúc ấy, một lát dưa hấu mát lạnh sẽ giúp mình ngay lập tức sảng khoái và thư thái hơn.
Dù dưa hấu có thể trồng quanh năm, giữa muôn vàn trái cây mùa hè vẫn không gì sánh bằng vị mát lạnh, sảng khoái đặc trưng của nó. Không một loại quả nào mang lại cảm giác “mát như tiên” như dưa hấu. Mỗi khi hè về, cả nhà thường để dưa hấu vào tủ lạnh cho thật lạnh, rồi quây quần bên nhau vừa trò chuyện vừa thưởng thức những lát dưa đỏ mọng, giòn tan.
Người ta yêu dưa hấu không chỉ vì vị ngọt thanh mà còn vì công dụng giải nhiệt, giải khát, xua tan cái nóng oi ả của mùa hè. Dưa hấu chứa tới khoảng 90% là nước cùng nhiều loại muối khoáng vô cơ. Nhờ đó, nó giúp điều hòa quá trình trao đổi chất, bổ sung nước và khoáng chất cho cơ thể, từ đó loại bỏ lượng nhiệt dư thừa một cách tự nhiên.
Nếu đang bị sốt cấp tính, khát nước nhiều, đổ mồ hôi dầm dề, tiểu ít (thiếu niệu) hay khó chịu vì say nắng, bạn chỉ cần bổ sung nước và ăn ngay một miếng dưa hấu là các triệu chứng sẽ nhanh chóng thuyên giảm. Sau khi ăn, lượng nước tiểu thường tăng rõ rệt nhờ đường và các ion muối trong quả dưa có tác dụng kích thích tiểu tiện, hỗ trợ loại bỏ viêm nhiễm ở thận.
Chính vì vậy, về mặt hỗ trợ điều trị viêm thận và hạ huyết áp, dưa hấu thực sự được xem là một “bác sĩ” tốt trong thế giới trái cây.
Cảm ơn tất cả các tình yêu hôm qua đã quan tâm đến tâm trạng của Ru. Đôi khi cho tâm hồn đi du lịch một chút và thấy mình nhận được rất nhiều thương yêu, qtam của mọi người.
PS: bao giờ cho tới ngày xưa??? Cái mẹt em ngây thơ vô số tội 🤪
The happiness of your life depends on the quality of your thoughts.”
Hạnh phúc của bạn phụ thuộc vào chất lượng những suy nghĩ của bạn. Chất lượng suy nghĩ của bạn một phần đến từ vô thức và những trải nghiệm chưa được làm rõ, một phần đến từ việc học. Học ở đây không phải học để phục vụ công việc mà là học để đạt được tự do tâm trí.
Tâm trí con người có xu hướng tiêu cực do lập trình của não bộ từ thời xa xưa, quá trình tiến hoá vẫn chưa loại bỏ được xu hướng này. Vậy nên, giải pháp tối ưu và phổ biến nhất là không cho phép bản thân rảnh rỗi, vì rảnh rỗi sinh nông nỗi, nhàn cư vi bất thiện…
Khi não bộ không tập trung vào một nhiệm vụ, nó sẽ có xu hướng suy nghĩ tiêu cực. Nhưng sự thật, tự do tâm trí chỉ đạt được khi bạn ngồi yên, không làm gì cả, không nghĩ gì cả, mà vẫn cảm thấy nhẹ nhàng, an yên. Tức khi làm việc tôi vẫn trọn vẹn nhưng khi không làm gì tôi không cảm thấy trống rỗng hay thiếu thốn, buộc tôi phải tiếp tục đuổi bắt hay tìm một người, một thứ gì đó để đắp vào.
** Đang viết mà đói bụng nên phải ngưng lại để ăn 🤭🤭 Chúc Thị trấn thứ 2 thật nhiều năng lượng. 🍀🍀
Chuyện cơm áo gạo tiền cứ để sau, giờ thì vui trước đã. Cả nhà cần những sản phẩm thảo dược an lành nhắn Tiệm Nhà Trâm nha.
Chúc cả nhà có ngày cuối tuần an vui nhen!
Một cuộc trò chuyện nhỏ… nhưng khiến mình phải suy nghĩ lại rất nhiều.
Hôm rồi mình có hỏi một em bé lớp 3: “Con có biết nhà Trần đánh quân gì không?”
Em trả lời ngay: “Quân Mông Nguyên ạ.”
Mình hỏi lại: “Con chắc không?”
Và câu trả lời sau đó mới thật sự khiến mình bất ngờ: “Để con về nhà dùng AI kiểm tra lại ạ.”
Mình hỏi thêm:
“Con dùng AI gì?”
“Dạ con dùng Gemini với ChatGPT.”
“Con dùng ở đâu?”
“Ở nhà con dùng laptop, còn ở lớp cô cho tụi con dùng iPad ạ.”
Chỉ vài phút trò chuyện thôi… mà mình thấy như được “đánh thức”. AI bây giờ không còn là câu chuyện xa vời nữa. Nó đã có mặt trong cách một đứa trẻ lớp 3 học tập mỗi ngày. Nếu mình không học, không cập nhật, không thay đổi… thì khoảng cách sẽ ngày càng xa.
Thời đại này không cho phép mình đứng yên. Cũng không cho phép mình làm mọi thứ một cách “làng nhàng”. Nên dù ở độ tuổi nào, làm công việc gì… có lẽ điều quan trọng nhất vẫn là: luôn mở não ra để học và thích nghi.
Vì nếu không… mình sẽ rất dễ bị bỏ lại phía sau.
#mocnam#kinhdoanhhanhphuc
Thấy một bạn tự hào về dòng dõi trên mạng X mình tự nhiên nhớ về ông bà mình.
Hôm nay đưa ông bà ra khoe. Chuyện là mình mang trong mình hai dòng máu Nghệ An và Hà Tĩnh. Mình rất yêu Nghệ Tĩnh quê choa, cái đó khỏi bàn. Ông bà ngoại quê Nghệ An, gốc là người Thái trắng. Ông bà nội là người Hà Tĩnh. Mình uống nước dòng lam, ăn hải sản trừ bữa mà lớn lên.
Ông mình là chủ tịch huyện tới khi chết, bà mình là cô gái thái dịu dàng hiền thục giỏi đan lát may vá. Ông nội là trưởng phòng lương thực của huyện thời bao cấp, nổi tiếng trong vùng thương dân và thanh liêm, không bao giờ ăn bớt ăn xén một hạt gạo dù thời đó nghèo đói. Ông ngoại mình hay cho mình đi theo xuống huyện ủy, hồi đấy mình còn rất bé, được đi theo thì rất vui.
Bố mình thì nhờ tay nghề tốt nên nuôi được cả nhà (nhà mình hơn 30 năm làm đồ gỗ thủ công mĩ nghệ). Rồi đến lượt mình chẳng theo nghề của gia đình cả, trước thì mình có nhiều bạn bè trong ngành gỗ lắm, mọi người tìm đến chơi chung chắc thấy cái gì đó liên quan. Nhưng mình cũng làm chuyên môn mà kiếm sống chủ yếu. Mình rất nể bố mình hơn 30 năm ngoài lúc đi ra nước ngoài và nghỉ làm trông cháu ra thì chỉ làm đúng một nghề. Ấy thế mà có lúc mình trăn trở nhảy việc lọ việc chai.
Mình rất tự hào về gia đình mình. Hihihihi.
Đợi ăn trưa với đối tác mà đói sắp xỉu 😊😁
Marketing Tốt Nhất: Khiến Khách Hàng “Mắc Nợ” Một Ân Tình
Hôm nay, Dennis cần thay một bộ móc trên chiếc xe của mình để có thể chở được nhiều đồ hơn. Mình đã ghé qua vài cửa tiệm, nhưng không nơi nào có thể hỗ trợ. Sau một hồi tìm kiếm, Dennis quyết định mua một bộ móc khá “xịn” ở một tiệm phụ kiện xe máy, rồi tiếp tục tìm chỗ lắp đặt.
Đi dọc con đường, mình ghé vào một tiệm chuyên lắp ráp xe máy và gặp một anh thợ có vẻ ngoài khá ưa nhìn. Nghĩ rằng sẽ phải trả phí cho dịch vụ lắp đặt, nhưng bất ngờ là sau khi hoàn thành, anh chỉ cười và để mình rời đi mà không lấy tiền.
Câu chuyện ở đây là gì?
Phải chăng đó là chiến lược “thả con tép, bắt con tôm”? Có thể. Nhưng trên hết, đó là cách khiến khách hàng cảm thấy mình vừa nhận được một điều gì đó hơn cả dịch vụ — đó là sự tử tế.
Và chính điều đó đã khiến Dennis nhớ mãi. Một cảm giác “mắc nợ” nho nhỏ, đủ để khiến mình chắc chắn sẽ quay lại, không chỉ một lần.
Vinh Tể Tướng không có nhu cầu Chéo FL phơ leo gì nha. Mình sẽ FL những bạn phù hợp. Và bạn cũng nên vậy.
Đừng có kỳ vọng, huyên hoặc. Tự FL rồi tự vô hỏi sao tui không FL lại? Rồi chửi đổng lên.
Mình cũng không có kiếm xèn từ View X - Nên thất chơi được thì kết nối đọc bài, học hỏi nhau, đi cafe, mát xa…
Vậy nhen!
Tắm nắng cho đỡ loãng xương đi các bà! 😁
Loáng một cái bé Jamy đã tắm nắng được 30p, và cho ra đời bộ ảnh so hot. (tắm nắng dĩ nhiên phải hot rùi, đừng thắc mắc nha =))))).)
Phòng Jamy làm việc toàn các chị em. Có nhỏ trắng như trứng gà bóc, 10 người gặp thì 11 người khen da nhỏ trắng, đẹp. Phải công nhận, nhỏ đó trắng phát sáng lun á. Mà cứ hễ thò mặt ra ngoài hơi có xíu nắng là nhỏ biến thành ninja ngay lập tức, hở mỗi cái mắt ra thôi, haha.
Đối lập với nhỏ đó là tui, nâu nâu da trâu, mà cứ tranh thủ thấy nắng là phơi ra cho phẻ :))))
Mà kể cũng lạ. Mấy đứa trắng bóc, da nó cũng chẳng thèm ăn nắng, vậy mà suốt ngay lo tránh nắng như tránh tà. Còn mấy đứa nâu nâu như tui thì ngược hẳn lại, phơi nắng một ngày cả năm vẫn ko thèm nhả luôn. Haha
Chung quy lại thì trắng hay đen, đẹp hay xấu cũng chỉ là một quan điểm, chỉ là mắt mình nhìn, là một ý kiến chủ quan.
Còn tui, tui chọn khỏe mạnh nha nha nha!!!!
Ps: hnai ngủ thêm được một chút, thấy phẻ và tinh thần cũng phấn chấn lên liền. ^^
Clip này chạm đúng vào một góc nhỏ trong lòng mình - nơi vẫn còn cất giữ giấc mơ thời con gái: một lần được đứng trên boong thuyền buồm và một lần được phi trên lưng ngựa, mà phải là ngựa đúng nghĩa chứ không phải mấy chú ngựa lẹo dẹo ở các khu du lịch. Thời gian cứ trôi, mơ ước vẫn còn đây, chỉ có điều theo thời gian dần dần khó trở thành hiện thực mất rồi!
Clip: FB Ngô Hương Quỳnh
Radio for everyone - English for Fun
Andy quê miền Tây, nơi hàng Dừa xanh rợp bóng. Thời đó chẳng có Tây, chẳng biết ngoại ngữ là gì ngoại trừ giáo trình “Streamline” thần thánh mà nhà nhà người người đều học.
Ờ thì mình cũng học, cũng đi thi bằng A, bằng B rồi Toeic đồ trong khi trong đầu thì chữ nghĩa gần như bằng 0. Vậy mà cũng tự cao ta đây giỏi đấy 🤭🤭.
Ra trường rồi ăn thẳng cây gậy vào người khi đi thi Management Trainee mà không nói được câu giới thiệu cho đàng hoàng.
Rớt cái oạch. Thế là cay cú đi học lại tiếng Anh cho đến bây giờ. Cũng nhờ đó mà Andy được nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn.
Còn cả nhà thì sao ạ? Đối với mọi người, tiếng Anh có quan trọng để dẫn dắt chúng ta đến thành công không?
Hãy cùng chia sẻ góc nhìn cùng nhau với em Andy tối nay nhé!