Kỹ Năng Sống

1.7K posts

Kỹ Năng Sống banner
Kỹ Năng Sống

Kỹ Năng Sống

@nhimha992

Chia sẻ kỹ năng sống, nhân sinh cảm ngộ và cách chữa lành tâm hồn. Giúp bạn sống chân thành, thanh thản hơn mỗi ngày.

Katılım Mart 2025
3K Takip Edilen2.3K Takipçiler
Sabitlenmiş Tweet
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
LÀM SAO ĐỂ TRỞ THÀNH NGƯỜI NÓI CHUYỆN CÓ DUYÊN ? Không phải cứ nói nhiều, nói hay là nói chuyện có duyên. Nói chuyện có duyên cần tuân theo các nguyên tắc sau: ✨1. Tập trung vào người nghe - Nói về điều người đối diện thích: Hãy tìm hiểu chủ đề mà người nghe hứng thú thay vì chỉ nói về bản thân - Thật lòng quan tâm đến người khác: Thay vì cố gắng làm người khác quan tâm đến mình, hãy quan tâm đến họ. Hỏi về công việc, sở thích và gia đình của họ. - Biết cách lắng nghe chủ động: Đừng ngắt lời. Lắng nghe chân thành, gật đầu và khích lệ họ nói nhiều hơn. - Nhớ và gọi tên người đối diện: Tên của một người là âm thanh thân thương và quan trọng nhất đối với họ. ✨2. Khen ngợi và tôn trọng - Khen ngợi chân thành và đúng lúc: Tìm điểm tốt của đối phương để khen ngợi, tránh những lời khen sáo rỗng. - Tôn trọng ý kiến người khác: Tuyệt đối tránh tranh cãi gay gắt, không nói "bạn sai rồi". Nếu bạn sai, hãy nhanh chóng thừa nhận. - Khiêm tốn: Ngay cả khi biết rõ, hãy tỏ ra khiêm tốn và đặt người đối diện vào tư thế chia sẻ kiến thức. ✨3. Phong thái và ngôn từ khi giao tiếp - Luôn mỉm cười: Một nụ cười chân thành tạo ra ấn tượng tốt đầu tiên. - Nói từ tốn, bình tĩnh: Tránh nói quá nhanh gây hụt hơi hoặc khó nghe. Giọng nói rõ ràng, mạch lạc thể hiện sự tự tin. - Đặt câu hỏi mở: Dùng các câu hỏi "như thế nào", "tại sao" để gợi mở câu chuyện thay vì các câu hỏi chỉ trả lời "có/không". #communication #life #learn
Kỹ Năng Sống tweet media
Tiếng Việt
15
2
26
360
Hoa Bỉ Ngạn
Hoa Bỉ Ngạn@ngochoa99x·
ÂM DƯƠNG CHÂN KINH, Phần 5: Đôi mắt âm dương phần 3 ( kết ) Có người vô thức ghé sát lại gần nhau. Hơi thở khẽ khàng, như sợ làm động đến thứ âm thanh đang len lỏi trong không gian. Giọng thì thầm run rẩy vang lên: “Cái..... cái tiếng quái gì vậy…?” Cái âm thanh ấy, giống hệt như tiếng của một chiếc tivi, đang bị nhiễu sóng. Nhưng, trong một đám tang, ai lại bật tivi làm gì đây ? Mọi người đều đang suy đoán theo nhiều hướng khác nhau, không ai dám đoán chắc, cũng chẳng ai dám khẳng định điều gì. Tất cả chỉ đứng đó… lắng nghe. Rồi đột ngột, âm thanh ấy biến mất, nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng, làm cho 1 số người cũng phải giật mình, trong đó có cả vị trưởng đội, ông nheo mắt, ánh nhìn trở nên sắc lạnh. Có lẽ ông ấy không tin vào thuyết pháp ma quỷ lộng hành. Nhưng ông tin, rằng trong hoàn cảnh này, có thể có kẻ nào đó đang lợi dụng nỗi sợ của dân làng để giở trò mờ ám, hiển nhiên xác xuất này là rất cao. Ông ra hiệu bằng tay, nhanh và dứt khoát. Cả đội lập tức hiểu ý. Họ chia thành hai tổ nhỏ, tiến vào bên trong căn nhà đang chìm trong bóng tối kia. Tay trái cầm đèn pin, tay phải đặt sẵn trên báng súng, ánh đèn lia đến đâu, sự cảnh giác theo đến đó, động tác của họ thuần thục và đầy kinh nghiệm. Một tổ vòng ra kiểm tra vườn sau, tiếp cận khu nhà bếp. Tổ còn lại rà soát vườn trước, tiến vào nhà trên. Sau một hồi kiểm tra, không phát hiện dấu hiệu khả nghi. Hai tổ dần hội tụ lại giữa gian nhà. Nơi đặt chiếc quan tài. Chiếc quan tài sơn đỏ, nằm im lìm giữa khoảng không tối tăm, nổi bật một cách quái dị dưới ánh đèn pin trắng lạnh, lớp sơn bóng phản chiếu ánh sáng thành những vệt nhờ nhợ, như thể có thứ gì đó đang chuyển động rất khẽ trên bề mặt. Không có ai nói gì, nhưng dường như tất cả, đều cảm nhận được một áp lực vô hình đang dâng lên, bóp nghẹt không gian. Rồi, có một sự đồng thuận thầm lặng. Không ai ra lệnh, cũng chẳng cần ai nhắc nhở. Toàn bộ ánh đèn và mọi con mắt, cùng lúc chậm rãi nhìn về bức di ảnh. Ông Hợi trong ảnh dường như đang lặng lẽ dõi theo họ, ánh mắt hiền từ và thân thiện, hoàn toàn khác xa với lời kể của dân làng Rồi ai đó loay hoay tìm công tắc rồi bật lên, nhưng đèn chỉ chớp nháy vài lần rồi tắt hẳn, có lẽ cái bóng đã cháy rồi, nên không thể sáng lên được. Cả đội lắc đầu ngán ngẩm định bước ra ngoài để hít thở chút không khí trong lành, vì ở trong này lâu, mùi hương nến vương vất khắp nhà khiến ai nấy đều thấy ngột ngạt và khó thở. Chỉ có một người, đồng chí Tân, vẫn đứng yên, mắt dán chặt vào bức di ảnh, không rời nửa bước. “Đồng chí Tân, sao lại nhìn bức ảnh mãi thế?”, vị trưởng đội lên tiếng hỏi. Tân giật mình, tay run run chỉ vào bức di ảnh, miệng lắp bắp nói: “Lúc… lúc cái đèn nhấp nháy… em....em thấy khuôn mặt trong bức ảnh trắng bệch, không có mắt, cái miệng của ông ấy nở 1 nụ cười ..... hàm .... hàm răng nhọn lởm chởm như hàm cá mập” Mọi người rùng mình hít 1 ngụm khí lạnh, khi tưởng tượng ra cảnh ấy. Có người thử bật tắt lại cái đèn, nhưng hiển nhiên nó chẳng có phản ứng gì. Vị Trưởng đội nhìn Tân bằng ánh mắt kỳ quái rồi chép miệng: “Thôi, đừng đùa. Đã đến đây, thắp cho người ta nén hương, rồi về. Sáng mai xử lý tiếp, giờ tối lắm rồi.” Tân cười khổ, thầm nghĩ: “Giờ mình hiểu cảm giác nói mà không ai tin của dân làng rồi… mà có khi.....mình hoa mắt thật, vì mấy hôm nay xem ma cương thi của LÂM CHÁNH ANH nhiều quá ” ..... Thắp hương xong xuôi. Vị trưởng đội nhìn đồng hồ, rồi nói: “Trời đã tối rồi. Ánh sáng kém, thiết bị không đủ… kiểm tra tiếp cũng không đảm bảo chính xác.” Rồi ông ấy ngẩng đầu lên hỏi: '' Đồng chí Thiết, 2 vợ chồng Thanh Chung ở bệnh viện đã tỉnh lại chưa ? Ngay lập tức có 1 người đàn ông đứng ra đáp: ''Báo cáo đội trưởng, bệnh viện cho biết hai nạn nhân vẫn chưa tỉnh, hiện đang được theo dõi sát. Chưa thể lấy lời khai.'' Nghe thấy vậy, ông ấy trầm mặc suy tư 1 lúc rồi dứt khoát ra lệnh: “Niêm phong tạm thời khu vực. Sáng mai, phối hợp thêm bên kỹ thuật và pháp y, kiểm tra lại toàn bộ. Còn nữa, khi nào 2 người đó tỉnh lại, ngay lập tức thông báo bất kể ngày hay đêm, tôi sẽ trực tiếp đến gặp mặt bọn họ.'' Cả đội đồng thanh đáp: ''Rõ'' Một vài người nhanh chóng đánh dấu, ghi nhận hiện trường. Số khác thu dọn dụng cụ, chuẩn bị rút ra ngoài. Khi tất cả đều chuẩn bị bước ra ngoài thì có 1 người đột nhiên nhớ ra cái gì đó và cất tiếng hỏi: '' À đúng rồi, cái tiếng rè rè khi nãy, rốt cuộc nó là cái tiếng gì nhỉ ? '' Tân nghe được câu đó, thì không hiểu sao toàn thân lại nổi hết cả da gà, bất giác cậu lia đèn ra tứ phía để tìm kiếm thứ có thể gây ra cái âm thanh đó, và cuối cùng ánh đèn dừng lại ở hướng nam, 1 chiếc tivi đen trắng đang được để trên chiếc tủ gỗ cũ kỹ. Dưới nền nhà, là 1 tấm vải đen, chắc chắn tấm vải này được dùng để che đi chiếc tivi đó... Thấy vậy, mọi người cũng nhìn về phía đó và thì thầm bàn tán: '' Lúc nãy có phải cái tivi này làm ra cái âm thanh đó không ? Ồ, nếu là cái tivi này, thì ai đã tắt nó đi vậy ? '' Người nói vô tình, người nghe hữu ý, khi cái câu hỏi này vừa được thốt ra, thì tất cả mọi người đều trầm mặc, không ai nói gì nữa. Chỉ có mình Tân vẫn đứng như bị hóa đá từ nãy đến giờ, hai hàm răng bắt đầu, không thể tự chủ được đánh vào nhau lập cập.....Vì cái câu hỏi ấy, đã xuất hiện trong đầu của cậu từ khi nhìn thấy chiếc tivi đó. Đang trong lúc mọi người cảm thấy hoang mang, vị trưởng đội bất ngờ bước tới, ông tiến thẳng về phía chiếc tivi đen trắng, cúi xuống, đưa tay chỉ vào ổ điện nằm khuất dưới chân tủ, nhàn nhạt nói: “Dây điện vẫn cắm nguyên đây. Khả năng cao là tivi bị lỗi nguồn nên chập chờn thôi, có gì đâu. Các đồng chí nghĩ gì mà mặt mũi căng thẳng vậy ?” Nghe ông ấy nói vậy, mọi người cũng thở ra 1 hơi, không khí cũng bớt căng thẳng đi phần nào. Nói xong ông ấy chuẩn bị bước đi, màn hình chiếc tivi, vốn tối om từ nãy đến giờ…bỗng bật sáng, và cái tiếng nhiễu sóng rè rè lại được cất lên. Khiến cho tất cả mọi người giật mình chấn kinh, có người còn thét lên kinh hãi, vội vàng chạy ra ngoài sân. Cậu Tân mồm miệng há hốc, ngồi bệt xuống nền nhà thở dốc, tay run run chỉ về chiếc tivi ma quái ấy.... mà không nói nên lời.... ..... Vị trưởng đội cũng giật mình, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, sắc mặt ông thoáng biến đổi. Nhưng rồi, bằng kinh nghiệm và sự cứng rắn, ông nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Ông cúi xuống, giật mạnh dây nguồn ra khỏi ổ cắm. Phụt 1 cái, màn hình tivi tắt ngấm. Ông đứng thẳng dậy, quay lại, giọng có phần gắt: '' Tôi vừa nói rồi còn gì, tivi nó chập chờn, các đồng chí đã quên rồi sao ? '' Không ai đáp, nhưng sự hoảng loạn ban nãy… dần lắng xuống. Lý trí bắt đầu quay trở lại, không có ma quỷ gì cả, chỉ là một chiếc tivi cũ, bị lỗi nguồn, rút điện ra, là hết. Mọi việc đến đây là kết thúc....Khi chuẩn bị lên xe rời đi, vài người dân, đứng theo dõi từ lúc công an khám xét ngôi nhà, lân la lại gần, mon men hỏi các cán bộ xem có thấy gì lạ không. Chẳng biết do xui xẻo hay may mắn, họ lại hỏi đúng vào Tân. Có lẽ ban đầu cậu ấy định im lặng để tránh gây hoang mang cho bà con. Nhưng một người quen trong xóm bước tới, hối thúc: '' Tân, kể đi, có gì ly kỳ không? Nhìn mặt mày là biết có chuyện rồi, hơn nữa lúc nãy tao còn nghe thấy tiếng thét nữa.'' Vì nể người quen, Tân đành kể lại những gì mình thấy, dù chính bản thân cũng không dám chắc đó là ảo giác hay thật. Cậu ấy kể xong tất cả những gì trải qua trong căn nhà đó, chưa kịp chào tạm biệt để đi, thì dân làng đứng gần đó đã chạy trước, chỉ còn người quen của Tân, tôi và ông thầy cúng, nãy giờ đứng sau cổng nghe ngóng, cũng nuốt nước bọt đánh ực. Làm cho cậu ấy trợn mắt há hốc mồm, không nói nên lời. ... Dù phần lớn công an đã rút đi, nhưng họ vẫn để lại hai người. Đứng canh bên ngoài. Đề phòng có kẻ đột nhập… phá hủy hiện trường. Nhưng trong lòng tôi, lại dấy lên một suy nghĩ: lạnh lẽo đến mức chính bản thân cũng không muốn thừa nhận. ''Có cho tiền…cũng chẳng ai dám bước vào căn nhà đó vào ban đêm.'' Vụ án này còn quá nhiều điều kỳ quái, ngay cả tôi là người bình thường cũng có thể nhận ra điều đó, chứ nói gì đến công an, thế nhưng nếu đúng là do tâm linh ma quỷ gây nên sự việc này, vậy thì họ sẽ giải quyết như thế nào? Họ sẽ treo hồ sơ vụ án như cái chết của con trai tôi hay sao ? Tôi đứng đó ngây người rất lâu rồi mới khẽ lắc đầu thở dài, cùng ông thầy trước sau bước vào nhà. ... Tối, cả ba người quây quần bên mâm cơm đạm bạc. Thầy Long dường như quý hai bà cháu tôi lắm. Ông mỉm cười hiền, ánh mắt ánh lên chút ấm áp khi nhìn Ly, con bé cứ líu lo, gắp thức ăn cho ông hết lần này đến lần khác, như thể sợ ông ấy không ăn no. Ông nhìn tôi. Ánh nhìn ấy chùng xuống. Có lẽ ông đã thấy rõ những vết hằn của năm tháng trên gương mặt tôi, những thứ mà gió sương đã âm thầm bào mòn suốt bao năm. Ông biết nhà tôi rất nghèo, bữa cơm này chắc đã tốn không ít công sức. Nên vì thế mà thầy ấy ngại, không dám ăn, nhưng tôi xua tay, bảo thầy cứ tự nhiên, dù sao chỉ là 1 bữa cơm mà thôi, chẳng có gì to tát cả. Thấy 2 bà cháu nhiệt tình như vậy, ông ấy mới vui vẻ cầm đũa. Đến 19h30, Ly đi học bài, nhưng chắc là do còn ám ảnh vụ bà mụ lúc chiều nên con bé không dám vào trong phòng 1 mình ngồi học, tôi phải trấn an nó 1 lúc và kê chiếc bàn ra chỗ cửa phòng, để con bé có thể nhìn thấy tôi, thì nó mới yên tâm học bài... Tôi bước ra ngoài, ngồi xuống đối diện thầy Long. Không gian lại trở về với sự tĩnh lặng quen thuộc, vì không để ảnh hưởng đến việc con bé Ly đang học, nên thầy khẽ cất lời hỏi thăm về gia đình tôi. Tôi chỉ kể sơ qua, vài câu ngắn gọn… về cuộc sống, về những ngày chật vật trôi qua như nhau, không có gì đáng nói, vì cũng không muốn nhắc lại những sự việc đau lòng ngày trước Ngược lại chuyện kỳ lạ về con bé tôi kể rất kỹ, nghĩ rằng ông là thầy cúng, chắc biết ít nhiều về những điều này. Tôi hạ giọng xuống, chậm rãi nhớ lại: “Mấy tháng trước… con bé đã từng nói chuẩn xác về nguyên nhân cái chết của một người trong làng.” Người đó tên Việt, con trai ông bà Sáu, Năm. Thằng Việt bị nghiện ma túy nặng, nên người ta hay gọi là “Việt nghiện”. Nó ăn chơi, trộm cắp, phá làng phá xóm, khiến dân làng tức giận, bố mẹ thì cũng bất lực Rồi cuối cùng, người ta báo công an, để đưa nó vào trại cai nghiện, vì không thể chịu thêm được nữa Nhưng khi công an đến, họ phát hiện Việt đã chết trong nhà kho gần trạm bơm nước, miệng sùi bọt, mắt trợn trắng, rõ ràng là chết do sốc thuốc. Hôm đó, dân làng tụ tập đông lắm, bố mẹ Việt khóc lóc xót con. Tôi và Ly tình cờ đi ngang qua Nghe mọi người bàn tán rằng Việt chết vì quá liều, tôi cũng chỉ biết thở dài .... ở đó được một lúc rồi muốn đi về. Vì không muốn bé Ly thấy cái cảnh đau thương này. Nhưng thấy cháu nép sau lưng, tay nắm chặt áo tôi, khuôn mặt sợ hãi đến tột độ, mắt dán vào khoảng không, mà không phải nhìn đám đông. Tôi vội vàng nhìn theo ánh mắt con bé, nhưng chẳng thấy gì, bèn hỏi: Cháu nhìn gì thế? Ly, giọng non nớt, run run cất tiếng: “Dạ… ông mặt trắng, có lưỡi dài như quả núc nác, trên mũ ghi chữ gì lạ lắm, nói anh nằm trong kia bị giết trước khi sốc thuốc. Còn ông mặt đen thì gật đầu….” Ông thầy cúng nghe đến đây, đứng phắt dậy, miệng há hốc, thốt lên: “MẮT ÂM........” Nhưng rồi ông im bặt, ngồi xuống, không nói thêm. Thấy ông phản ứng mạnh, tôi thắc mắc: ''Thầy vừa nói ....mắt âm? Là gì vậy?'' Ông lúng túng vội xua tay, giải thích: “Không có gì. Nghe bà kể, cháu chỉ thấy giống một câu chuyện trên đài radio, nên bất ngờ thôi.” Tôi gật gù, kể tiếp. Nửa ngày sau, kết quả khám nghiệm tử thi khiến cả làng tá hỏa: Việt bị ai đó dùng kim đâm xuyên tim, chết trước khi sốc thuốc.
Tiếng Việt
9
1
11
151
Thuý
Thuý@ngthithuy88·
Cứ phải có rau và cuốn cuốn là ngon
Thuý tweet media
Tiếng Việt
23
0
32
590
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
@Natureisbeaut1y Thế mới biết diễn viên bây giờ "diễn " đỉnh hơn ngày xưa. Ngày xưa toàn cảnh thật mới diễn nhập tâm. Giờ cảnh giả cũng nhập tâm
Tiếng Việt
0
0
0
3
A Long
A Long@Natureisbeaut1y·
Cứ tưởng đang đứng ở nhà ga… ai ngờ chỉ là đứng trong phòng khách! 😲🎬 Điện ảnh không phải là những gì bạn thấy mà là cách họ khiến bạn tin vào nó. 👀 Một khung hình lung linh, phía sau là cả cú lừa đỉnh cao!
Tiếng Việt
5
0
6
417
A Long
A Long@Natureisbeaut1y·
@nhimha992 Bạn chia sẻ rất tuyệt
Tiếng Việt
1
0
1
16
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
💥Đôi khi chữa lành tâm hồn đơn giản chỉ là: Dừng lại một chút, hít thở sâu, và tự hỏi: “Mình có đang sống vì kỳ vọng của người khác, hay đang sống thật với trái tim mình?” Sống chân thành không phải lúc nào cũng dễ, nhưng nó mang lại sự thanh thản sâu sắc nhất. Bạn hôm nay đã chân thành với bản thân chưa? ✨ #communication #today #hanoi
Kỹ Năng Sống tweet media
Tiếng Việt
9
0
12
206
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
@ngthithuy88 Nghĩa là sống thật với chính bản thân mình còn người khác nghĩ thế nào thì nghĩ phải không bạn?
Tiếng Việt
0
0
0
3
Thuý
Thuý@ngthithuy88·
@nhimha992 Em thì chân thành với chính mình trước đã
Tiếng Việt
0
0
0
5
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
Tình yêu thời học sinh là mối tình thuần khiết. Nhưng khó đến được với nhau. Chúng ta thường nhớ rất lâu... Nhưng vẫn phải buông thôi bạn ạ. Hãy sống cho hiện tại,cho bản thân và những người thương yêu mình...mọi thứ đã không quay lại được nữa rồi và sẽ đến giai đoạn bạn phải chấp nhận thôi.
Tiếng Việt
0
0
0
4
Hoa Bỉ Ngạn
Hoa Bỉ Ngạn@ngochoa99x·
@nhimha992 cái gì e cũng có thể buông đc, nhưng chỉ riêng thứ gọi là tình yêu thời học sinh trong e, mãi đến tận bây giờ vẫn chưa thể quên đc, dù thời gian đã trôi qua nhiều năm
Tiếng Việt
0
0
0
7
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
✨Cuộc sống không cần phải hoàn hảo mới đáng sống. Chỉ cần bạn chân thành với chính mình, tha thứ cho những sai lầm cũ, và nhẹ nhàng với hiện tại. ✨Khi lòng thanh thản, mọi thứ xung quanh sẽ dễ chịu hơn rất nhiều. Bạn đang học cách buông mỗi ngày chứ? 💛 #communication #life #haiphong
Kỹ Năng Sống tweet media
Tiếng Việt
3
0
9
74
AnNa
AnNa@pkjhgldsa37475·
@nhimha992 Sống nhẹ nhàng cho đời thanh thản, cảm ơn thông điệp chữa lành này của bạn nhé!😍👍
Tiếng Việt
0
0
2
11
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
@verathai11 💥Chữa lành tâm hồn không phức tạp: chỉ dừng lại, hít thở sâu rồi tự hỏi: “Ta đang sống vì kỳ vọng xung quanh hay vì trái tim thật của mình?”
Tiếng Việt
1
0
1
7
Vera
Vera@verathai11·
@nhimha992 vẫn chưa lắm hihi
Tiếng Việt
1
0
1
8
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
@SCP291994 Đôi khi chữa lành tâm hồn chỉ là dừng lại, hít thở sâu và tự hỏi: “Mình đang sống vì kỳ vọng người khác hay sống thật với trái tim mình?”
Tiếng Việt
1
0
1
9
scp
scp@SCP291994·
@nhimha992 hãy sống vui vẻ cho ngày cuối tuần thôi
Tiếng Việt
1
0
1
7
Lê Văn Chương
Lê Văn Chương@TclVan·
Uống tiết kiệm cốc thứ 2 mà chưa tới lượt ( rửa xe, thay dầu -> thứ 2 đăng kiểm -> về quê nghỉ lễ). Ps: Không khuyến khích cáo ai mời kẻo bể bụng tui.
Lê Văn Chương tweet mediaLê Văn Chương tweet mediaLê Văn Chương tweet media
Quảng Ninh, Vietnam 🇻🇳 Tiếng Việt
4
0
10
87
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
@ngochoa99x Mỗi bài viết của mình đều đáng phải suy ngẫm.cho nên nhiều người chỉ lướt qua thôi không biết cmt thế nào cả
Tiếng Việt
1
0
1
12
Hoa Bỉ Ngạn
Hoa Bỉ Ngạn@ngochoa99x·
@nhimha992 hi bài viết hay.... đáng để nhắm mắt 1 lúc rồi nghĩ
Tiếng Việt
1
0
1
14
Kỹ Năng Sống
Kỹ Năng Sống@nhimha992·
@TruongHai45376 Sống chân thành thì có thể sẽ nhận lại sự chân thành.nhưng sống không chân thành chắc chắn sẽ nhận lại sự không chân thành.
Tiếng Việt
0
0
0
10
Mr. Sea 😼
Mr. Sea 😼@Suhao2018·
Bé mèo cũng phải học nhé. Để chụy làm cô giáo hướng dẫn tập tô nè. Cô bé này có năng khiếu làm giáo viên từ nhỏ ha. Bé mèo: Mài đang đùa tao đấy à??? 🤣🤣🤣 Bé mèo này sau bao nhiêu buổi học mới biết tự cầm bút đây ta 🤣🤣🤣
Tiếng Việt
36
2
36
565