Lý Thảo | Sanna
268 posts

Lý Thảo | Sanna
@reallythao
Chuyên viên thẩm mỹ . Đam mê hệ thống và leadership. Sống và làm việc Tâm - Tầm - Đức
Katılım Ağustos 2024
1.3K Takip Edilen1K Takipçiler

Tiếp tục xuất khẩu 1 cont 20 sang Đức. 🇩🇪
Là lô hàng thứ 3 tái xuất khẩu sang Đức với 12 tấn trái cây sấy. Là niềm vinh hạnh lớn lao cho Nacoms. Là sự khẳng định nông sản Việt cho thị trường quốc tế.
“Trên đời này làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi.”
Biết ơn vũ trụ. Biết ơn khách hàng đã luôn tin tưởng Nacoms. Xin gửi ngàn lời yêu thương tới nước Đức!




Tiếng Việt

Bạn đã bao giờ lướt mạng và thấy những quảng cáo chăm sóc da, làm răng chỉ với 99k, 199k chưa? Để rồi khi đến nơi, con số thực tế lại vọt lên vài triệu, thậm chí vài chục triệu? Cảm giác lúc đó chắc chắn là: "Lại bị lừa rồi!"
Vậy tại sao các doanh nghiệp vẫn bất chấp chạy những mức giá "rẻ như cho" này?
Thực chất, 99k hay 59k được gọi là Sản phẩm Phễu. Mục tiêu không phải là lợi nhuận, mà là để "phá vỡ rào cản".
• Với vài triệu, khách hàng sẽ đắn đo, cân nhắc và... rời đi.
• Với vài chục nghìn, họ sẵn sàng nhấn nút "đăng ký" để trải nghiệm thử.
Nhưng, cái phễu này là con dao hai lưỡi.
Tâm lý khách hàng khi đến với mức giá 99k: Họ không đi một mình, họ đi cùng sự phòng thủ. Trong đầu họ luôn nhảy số: "Giá này chắc làm qua loa?", "Liệu có chèo kéo gì không?".
Chìa khóa nằm ở đây: Nhiệm vụ của nhân viên không chỉ là làm đúng quy trình, mà là phải siêu niềm nở và chuyên nghiệp ngay từ bước gửi xe hay mời nước.
• Nếu trải nghiệm chỉ ở mức 99k: Khách hàng sẽ nghĩ "Đúng là của rẻ là của ôi" và ra về mãi mãi.
• Nếu trải nghiệm vượt mong đợi (như dịch vụ 5 sao): Sự phòng thủ sẽ tan biến. Khi khách hàng đã "thả lỏng" và tin tưởng, đó mới là lúc cơ hội tư vấn các gói cao cấp bắt đầu.

Tiếng Việt

TỪ "SẼ" LÀ KẺ SÁT THỦ ĐANG GIẾT CHẾT MỌI MỤC TIÊU CỦA BẠN
Một buổi sáng thứ Hai, Nam đứng trước bảng, tay cầm viên phấn. Anh tự nhủ:
"Tháng này mình sẽ chạy bộ 50km. Mình hy vọng sẽ giảm được vài cân và mong là công việc sẽ bớt ngập đầu để mình có thời gian."
Ngay lập tức, Kẻ Hứa Hẹn – một gã thanh niên bảnh bao, mặc vest nhưng đi dép lê – xuất hiện. Gã mỉm cười, vỗ vai Nam:
"Hay lắm Nam! Cứ ghi chữ 'Sẽ' vào đó. Từ 'Sẽ' nghe thật dễ chịu đúng không? Nó cho cậu cảm giác của một người có chí tiến thủ, nhưng lại tặng cho cậu một tấm vé miễn trừ thực hiện ngay bây giờ. Cứ tận hưởng cảm giác hào hứng này đi, còn việc chạy bộ... cứ để 'Nam của tương lai' lo."
Thế là Nam hài lòng. Anh cảm thấy mình đã thành công một nửa chỉ bằng việc lên kế hoạch. Nhưng một tuần trôi qua, đôi giày chạy vẫn nằm im lìm trong góc tủ.
Một buổi tối, khi Nam định đặt bút viết tiếp chữ "Sẽ" cho kế hoạch ngày mai, một giọng nói trầm đục vang lên từ góc tối. Đó là Người Hành Động – một người đàn ông lấm lem bùn đất, ánh mắt sắc lẹm.
"Xóa chữ đó đi," Người Hành Động nói.
Nam ngơ ngác: "Xóa gì cơ?"
"Xóa chữ 'Sẽ', chữ 'Hy vọng' và cả chữ
'Mong'.
Chúng là những bóng ma. Chúng khiến cậu tưởng mình đang chuyển động trong khi cậu thực chất đang đứng yên. Cậu đang dùng ngôn ngữ để lừa dối chính hệ thần kinh của mình."
Người Hành Động bước tới, giật lấy viên phấn và gạch phăng những dòng chữ cũ. Ông viết lại vỏn vẹn hai cột: LÀM và KHÔNG LÀM.
"Nghe này," ông tiếp tục, "Khi cậu nói 'Tôi sẽ chạy', não cậu hiểu rằng đó là việc của tương lai, và nó lập tức bật chế độ nghỉ ngơi. Nhưng khi cậu nhìn vào cột này và phải chọn: Hoặc là 'Chạy', hoặc là 'Không chạy', cậu không còn đường lui nữa."
Nam ngập ngừng: "Nhưng nếu tôi nói 'Không chạy' thì nghe có vẻ thất bại quá..."
"Thà là một sự thật trung thực còn hơn một lời nói dối ngọt ngào,"
Người Hành Động đáp. "Nếu cậu chọn 'Không chạy', cậu trả lại sự tự do cho tâm trí. Cậu không còn phải mang vác cái gánh nặng 'phải làm' từ ngày này qua ngày khác. Còn nếu cậu chọn 'Làm', thì ngay khoảnh khắc cậu thốt ra từ đó, đôi chân cậu phải xỏ vào giày. Không có trạng thái lửng lơ."
Nam nhìn vào chiếc bảng đen. Anh nhận ra từ trước đến nay, anh đã xây dựng cả một "đế chế" trên giấy bằng những từ ngữ trì hoãn. Chúng khiến anh mệt mỏi vì lúc nào cũng thấy mình có lỗi, dù chẳng làm gì cả.
Anh hít một hơi thật sâu, xóa sạch chữ "Sẽ" cuối cùng. Anh cầm viên phấn, đặt vào cột LÀM.

Tiếng Việt

Chuyện cái góc nhà và hội chị em "Ninja" sợ nắng
Có bao giờ mấy bà tự hỏi, tại sao mình xài đủ thứ kem dưỡng đắt tiền, che chắn kỹ như "ma cà rồng" mà người lúc nào cũng thấy mệt mỏi, da dẻ cứ xanh xao bủng beo không?
Cứ nhìn cái nhà mình là hiểu liền à!
Góc kẹt ẩm mốc và Cái cửa sổ đầy nắng
Mấy bà cứ để ý mà xem:
• Cái góc nào trong nhà mà quanh năm suốt tháng không thấy mặt trời, y như rằng chỗ đó vừa tối, vừa hôi, lại còn hay bị ẩm mốc, mối mọt.
• Còn cái chỗ nào có nắng chiếu vô á, nhìn nó sáng sủa, khô ráo, thơm tho hẳn ra. Con người mình cũng y chang vậy đó.
Suốt ngày nhốt mình trong phòng máy lạnh, ra đường thì trùm từ đầu đến chân không hở một kẽ tóc, khác nào mình đang tự biến cơ thể thành cái "góc kẹt ẩm mốc" đâu?
"Trắng như tuyết" hay trắng kiểu... bệnh?
Nhiều bà tự hào mình trắng lắm, trắng phát sáng luôn. Nhưng nhìn kỹ đi, cái trắng đó là trắng bệch, trắng xanh, nhìn nó "èo uột" thiếu sức sống dữ lắm
Vào đầu thế kỷ 20, tại vùng núi Leysin (Thụy Sĩ), bác sĩ Auguste Rollier đã xây dựng những bệnh viện có kiến trúc cực kỳ đặc biệt:
Các tòa nhà có ban công rộng, hướng thẳng về phía mặt trời.
Bệnh nhân bị lao xương, lao phổi sẽ được đẩy cả giường ra ban công để nằm "tắm nắng" mỗi ngày.
Những người tưởng chừng như đã vô phương cứu chữa, cơ thể suy kiệt, lại có thể hồi phục thần kỳ, xương cốt chắc khỏe trở lại nhờ sự kết hợp giữa không khí trong lành và tia cực tím (UV) giúp cơ thể tự tạo Vitamin D.



Tiếng Việt

@CuongComX Ý tưởng quá hay luôn cụ ơi, cuối tuần này triển luôn cụ ơi
Tiếng Việt

Hi Dượng @Tony_Buoi_Sang và mọi người,
Con xin phép gọi bằng “mình” ở đây cho dễ xưng hô với mọi người luôn ạ!
Mình đang học thạc sĩ kinh doanh quốc tế và khởi nghiệp tại Phần Lan. Ngoài English, mình còn biết Chinese và đã làm sales & marketing ngành furniture thị trường Mỹ.
Tinh thần “học, đọc, làm, đi” của Dượng rất sôi nổi nên mình muốn cùng làm theo để nhắc nhở mình phải làm và kết nối mỗi ngày. Mong kết nối và học hỏi từ mọi người ạ!
Bella Nguyen
Tiếng Việt

Có bao giờ bạn tự bao bọc bản thân trong một lớp vỏ mang tên "Mình đúng" chưa?
Mình đã từng như thế. Một thời gian dài, mình luôn sống với niềm tin rằng bản thân hiểu hết tất cả và có thể tự tay làm mọi thứ. Mỗi khi nhận được lời góp ý từ sếp hay những người đi trước, cảm giác đầu tiên xâm chiếm lấy mình không phải là sự cầu thị, mà là một nỗi khó chịu len lỏi.
Trong đầu mình lúc đó luôn vang lên những tiếng nói bào chữa:
• "Chắc chắn không phải lỗi của mình."
• "Tại người ta làm thế này nên mình mới phản ứng thế kia thôi."
Mình cứ mải mê đi đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác mà quên mất việc nhìn lại chính bản thân. Mình nhận ra cái "tôi" quá lớn đã tạo nên một lớp bọc thép, ngăn cản mọi sự tử tế và chân thành muốn giúp mình tốt lên. Mình bác bỏ tất cả, và vô tình, mình cũng tự đóng lại cánh cửa phát triển của chính mình.
"Nếu không nhận lỗi về mình, chắc chắn mình sẽ không bao giờ phát triển được."
Khoảnh khắc mình nhận diện được sự "xấu xí" đó trong tính cách cũng là lúc mình thấy biết ơn vô cùng. Việc thừa nhận mình sai không đáng sợ như mình nghĩ, mở lòng đón nhận những góp ý mang tính xây dựng giúp mình phát triển hơn, học được nhiều thứ hơn.
Khi mình chấp nhận mình sai mình học được nhanh hơn, sửa sai nhanh hơn.

Tiếng Việt

Vậy là chỉ còn một ngày nữa thôi là mình sẽ chính thức khai trương.
Mấy ngày vừa rồi trôi qua nhanh hơn mình nghĩ. Từ lúc còn lăn tăn có nên bắt đầu hay không, rồi đến khi quyết định làm đại lý, nhập hàng, chuẩn bị từng thứ một… mọi thứ cứ diễn ra từng bước, không quá vội, nhưng cũng đủ để mình thấy rõ hơn mình đang làm gì và vì sao mình chọn làm điều này.
Có những lúc mình cũng tự hỏi liệu mình có đang làm quá lên một chuyện vốn dĩ rất đơn giản không. Nhưng rồi mình nghĩ, nếu đã làm thì mình muốn làm một cách chỉn chu nhất có thể, ít nhất là để không thấy tiếc vì mình đã làm hời hợt.
Với mình, ngày mai không chỉ là một ngày “bán hàng”, mà giống như một cột mốc nhỏ đánh dấu việc mình bắt đầu nghiêm túc hơn với một điều mà trước đó chỉ là chia sẻ cá nhân.
Mình không đặt kỳ vọng quá lớn, chỉ mong mọi thứ diễn ra trọn vẹn, và những người đã theo dõi mình từ những ngày đầu sẽ có một trải nghiệm dễ chịu khi đồng hành cùng mình trong hành trình này.
Nếu bạn đang quan tâm hoặc đơn giản là muốn xem mình sẽ làm gì trong ngày khai trương, thì ngày mai lúc 20h00, mình sẽ có một buổi “khai trương online” ngay tại Facebook này.
Không có gì quá hoành tráng đâu, chỉ là mình ở đây, chia sẻ về sản phẩm, về hành trình vừa rồi, và gửi đi những đơn hàng đầu tiên một cách thật trọn vẹn.
Thương mời mọi người ạ 😘
#nongsantinhhoa
#chanhsanh
#quatsanh

Tiếng Việt

Kính gửi Dượng Tony @Tony_Buoi_Sang !
Thương gửi các mạnh thường quân thiên thần và các bé trấn X thân thương!
Ngày hôm qua là 1 ngày quan trọng đối với con, vợ chồng con đã chốt với quý công ty phương án đầu tư “ Giặt là công nghiệp tự động hoàn toàn”.
Con chia sẻ đôi chút về Mô hình này trước tết thì chúng con đã triển khai mua máy giặt, máy sấy về để nhận giặt chăn ga, quần áo cho khách du lịch, thời điểm đó vẫn là giặt là kiểu máy móc dân sinh truyền thống, mô hình nhỏ lẻ, số lượng nhận giặt được ít so với khối lượng lớn việc cần phải làm. Khi ấy đã muốn đầu tư máy giặt công nghiệp mà về khoản chi phí còn nợ của việc đầu tư khách sạn còn nhiều nên con hơn đắn đo nên đành dở dang chưa đâu vào đâu.
Con đọc bài Dượng nói về nhà sách online tự động, con nghĩ đến nếu trên cao nguyên đá Đồng Văn này nếu có tiệm giặt là tự động vận hành như vậy, hướng đến nguồn khách du lịch ( nhất là khách du lịch nước ngoài) thì mô hình này sẽ tiện ích hơn, giảm nhân công ( việc mà trên này tìm người làm rất khó), chúng con sẽ vận hành và giảm chi phí, thời gian cũng được tối ưu hết mức… Con đã lên mạng intenet tìm hiểu và thấy là mình nên thử và làm mô hình Giặt sấy công nghiệp tự động hoàn toàn này.
Với những gì đang ấp ủ thì như được truyền thêm động lực hơn khi thấy Dượng lên bài nói về Quỹ hỗ trợ Khởi Nghiệp từ thị trấn X ta, bất ngờ là, con là một bé đến từ địa đầu Tổ Quốc ( vùng sâu vùng xa như bao người đã đến và trải nghiệm cuộc sống trên đây, nơi vùng đất toàn là Đá) lại được ưu ái xứng tên nhận được hỗ trợ khởi nghiệp từ Quỹ với số tiền 50 triệu đồng và con đã nhận được từ tối qua Dượng ạ.
Con không biết nói gì hơn nữa, chỉ biết gửi lời cảm ơn sâu sắc tới Dượng Tony, tới tất cả các anh chị em nhà đầu tư thiên thần, các bé trấn X thân thương!
Con sẽ cố gắng và sẽ hoàn thành dự án khởi nghiệp để xoay hồi vốn và lãi gửi lại Quỹ thời gian nhanh nhất!
Thật sự xúc động và biết ơn Dượng và các bé trấn X!
Vẫn còn trong con trăn trở về vùng trà Shan Tuyết… khi nhắc về Trà con thấy mình thật nhỏ bé!


Tiếng Việt

Em không phải cái rốn của vũ trụ đâu, bớt ảo tưởng lại để mà còn lớn.
Ngày trước, mình đi làm với một bộ "giáp sắt" mang tên cái tôi quá khổ. Lúc nào mình cũng nghĩ mình là nhất, là giỏi nhất, là cái rốn của cả vũ trụ này.
Mỗi khi có ai đó tiến lại gần, nhẹ nhàng góp ý một chút về công việc, thay vì lắng nghe xem họ nói gì, mình đã vội vàng dựng rào chắn lên ngay lập tức. Cảm giác lúc đó khó chịu lắm, máu nóng cứ bốc lên đầu, trong lòng thầm nghĩ: "Họ biết cái gì mà nói?", hay "Chắc lại định dạy đời mình đây?". Thế là thay vì tiếp thu, mình đáp trả bằng sự hằn học, hoặc nếu không nói ra thì cũng giữ cái vẻ mặt lầm lì, bất cần.
Thói quen "soi kính lúp" tìm lỗi người khác
Đáng sợ nhất là cái thói quen đổ thừa. Khi một dự án thất bại hay một lỗi sai xảy ra, thay vì soi gương để thấy cái sai của mình, mình lại soi kính lúp để tìm lỗi của người khác. Mình tự thuyết phục bản thân rằng:
• "Tại thằng A làm chậm..."
• "Tại chị B đưa thông tin sai..."
Chứ tuyệt đối chẳng bao giờ do mình cả. Cái tôi cao ngút trời ấy giống như một bức tường gạch dày cộp, nó bảo vệ mình khỏi sự tổn thương nhất thời nhưng lại vô tình nhốt mình vào một cái lồng chật hẹp của sự bảo thủ.
Cú "táp" tỉnh người từ chị Mentor
Mọi chuyện chỉ thực sự thay đổi khi chị Mentor của mình xuất hiện và tặng cho mình một cú "táp" thẳng vào cái Ego (bản ngã). Chị không vòng vo mà nói thẳng vào mặt mình:
"Em không phải cái rốn của vũ trụ đâu, bớt ảo tưởng lại để mà còn lớn."
Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cái tôi to bự của mình lúc bấy giờ. Đau chứ, nhưng chính nhờ sự phũ phàng đó, mình mới sực tỉnh. Mình nhận ra cái bức tường mình dày công xây dựng bấy lâu nay thực chất chỉ là một cái kén ngăn mình trưởng thành.
Trở thành "chiếc ly rỗng"
Từ học cách hạ cái tôi xuống, tập mở lòng và lắng nghe nhiều hơn. Mình chọn tâm thế của một chiếc ly rỗng để sẵn sàng nhận những dòng kiến thức mới, những góc nhìn mới từ mọi người xung quanh.
Mà lạ lắm á nghen. Khi cái tôi nhỏ lại, thế giới xung quanh bỗng trở nên rộng lớn hơn hẳn. Đi làm bây giờ thấy lòng nhẹ nhàng cực kỳ, cảm giác khó chịu, bức bối ngày xưa giảm đi đáng kể.

Tiếng Việt

Chuyện hai tiệm bánh mì và cuộc đua "kim đồng hồ"
Trong kinh doanh hồi xưa, người ta thường bảo nhau: Chất lượng + Giá rẻ = Thành công. Nhưng giữa cái nhịp sống hối hả lúc này, công thức đó thiếu mất một biến số cực kỳ quan trọng: Tốc độ.
Mọi người cứ nhìn vào thực tế ngay sát vách nhà mình là thấy. Có hai tiệm bánh mì nằm cạnh nhau, bánh đều giòn rụm, nhân thịt đậm đà, giá rổ cũng y hệt. Thế nhưng, có một cảnh tượng đối lập hẳn: một bên khách xếp hàng dài chờ đợi trong vui vẻ, bên kia thì chủ quán ngồi đuổi ruồi.
Bí mật nằm ở con số: 3 phút vs. 10 phút
Tại tiệm đông khách, quy trình của họ mượt mà như được bôi mỡ. Từ lúc mình cất tiếng gọi "Cho một ổ đầy đủ" đến khi cầm trên tay túi bánh nóng hổi, kim đồng hồ chỉ vừa nhích đúng 3 phút.
Ngược lại, ở tiệm bên cạnh, mình phải mất đến 10 phút. Có thể do người bán thao tác chậm, hoặc do sắp xếp đồ đạc chưa khoa học. Kết quả là gì? Quán bán hàng không chạy.
Khi sự kiên nhẫn trở nên "xa xỉ"
Chúng mình đang sống trong thời đại mà sự kiên nhẫn của khách hàng ngắn lại tỉ lệ nghịch với tốc độ mạng.
• Người ta không chỉ mua một ổ bánh mì hay một món hàng, họ đang mua thời gian của chính mình.
• Khách sẵn sàng rút ví thêm tiền để không phải chờ đợi lâu.
• Sự hài lòng giờ không chỉ là "đồ tốt", mà phải là "tốt và có ngay lập tức".
Tốc độ không còn là lựa chọn thêm thắt, nó là thẻ bài để sinh tồn.
Doanh nghiệp của bạn đang "chạy" hay "đi bộ"?
Nhìn vào mấy ông lớn như Grab hay Shopee Express là thấy ngay. Họ không đơn thuần bán dịch vụ, họ bán sự nhanh chóng. Để biết mình có đang bị chậm chân không, thử đặt lên bàn cân so sánh xem sao:
• Giao hàng: 2 ngày hay là 2 giờ?
• Trả lời tin nhắn: 2 tiếng hay là 5 phút?
• Xử lý đơn hàng: Để khách đợi hay xác nhận cái rụp?
Thay đổi hay là bị bỏ lại phía sau?
Câu chuyện bánh mì 3 phút là bài học xương máu cho bất kỳ ai đang làm kinh doanh. Nếu mình vẫn giữ tư duy "từ từ rồi khoai sẽ nhừ", thì có khi đối thủ đã "ăn sạch khoai" của mình từ đời nào rồi.
Trong cuộc đua này, không nhất thiết là cá lớn nuốt cá bé, mà là con cá nhanh sẽ thắng con cá chậm. Bạn đã sẵn sàng "tăng số" cho quy trình của mình chưa, hay vẫn để khách hàng của mình sang đứng chờ ở tiệm bên cạnh?

Tiếng Việt

1. Quỹ hỗ trợ khởi nghiệp đầu tiên sẽ được cấp tặng cho 2 cư dân thị trấn ở tỉnh số 1 (địa đầu Tổ Quốc) và tỉnh số 34 (cuối cùng của bản đồ VN). Đó là 2 bé @NguynSoan và bé @alexvo9535. Bé @DreamValleyNH sắp xếp chuyển cho 2 bạn nhen. Mỗi bạn sẽ nhận được 50 triệu, làm nợ nhân gian, cố gắng hoàn trả càng sớm càng tốt vào quỹ cho người khác.
Hai bé Serena và Alex đang triển khai làm ăn rất nhiệt tình quê hương mình. Quê hương là 2 chữ thiêng liêng với chúng ta, vì không phải ngẫu nhiên mà thượng đế "giáng" mình xuống trần gian, cho mình đầu thai vào gia đình đó, vào địa phương đó.
2. Quỹ này do cư dân thị trấn đóng góp, mỗi người 1 chút để thành 1 cục to to. Và chúng ta trao lại cho người khác để họ có chút bệ phóng vươn lên.
Nhiều người nói, "em chỉ có tấm lòng, xin tặng anh chị tấm lòng", nói vậy ai chẳng nói được. "Tấm lòng" đó rốt cục là cái tấm gì? Tấm tôn, tấm thép, tấm ván, tấm xi măng, tấm cám,....phải hiện thực hoá ra chớ. Con người phải thực tế, người chứ có phải là cây xanh đâu mà có nắng là ra đứng "quang hợp" rồi no bụng?
"Có thực mới vực được đạo", ông khuyên rất hay, ông nói đạo lý rất xuất sắc, ông viết rất hấp dẫn, ông học vấn bằng cấp rất cao, ông quan hệ Tây Tàu rất ghê, nhưng rốt cục là ông có tiền, có cơ nghiệp gì không? Có thì OK, nói tiếp đi, tui nghe.

Tiếng Việt







