Trần Thạch | Caelum | NCC0001

8.7K posts

Trần Thạch | Caelum | NCC0001 banner
Trần Thạch | Caelum | NCC0001

Trần Thạch | Caelum | NCC0001

@thachkr89

🇻🇳❤️‍🔥Hồng Nguyện Như Ý ❤️‍🔥🇻🇳

Việt Nam Katılım Ağustos 2023
7K Takip Edilen5K Takipçiler
Tùng Cao | Chris
Tùng Cao | Chris@tungcaochris·
Ăn tối nè — Bún chả cá Nha Trang là đặc sản nổi tiếng của thành phố biển xinh đẹp. Tô bún mang nước dùng trong veo, ngọt thanh từ xương cá ninh lâu, quyện vị mặn mòi đại dương. Miếng chả cá dai giòn sựt sựt từ cá thu, cá ngừ tươi, có loại hấp trắng, loại chiên vàng óng. Ăn kèm cà chua, dứa chua ngọt, rau sống tươi mát và chút ớt cay, tạo nên hương vị đậm đà, khó quên của ẩm thực miền Trung. Một tô nóng hổi là cả tinh hoa biển cả Nha Trang!
Tiếng Việt
8
0
20
345
Đỗ Hằng | Jena
Đỗ Hằng | Jena@HangDo1233918·
Ngày đôi mươi mình luôn hướng tới hình ảnh nữ cường và tin rằng hình ảnh ấy sẽ làm mình hạnh phúc. Nhưng đến hiện tại mình nhận ra rằng cái gì quá cũng không tốt. Người phụ nữ bôn ba bên ngoài, đôi khi không phải vì họ muốn mà bởi vì họ không còn cách nào khác. Rồi mình thay đổi dần suy nghĩ. Nữ cường bên trong, tự thân, tự quyết định, tự có chính kiến riêng nhưng bên ngoài vẫn mềm mại dịu dàng. Mỗi giai đoạn của cuộc đời bắt buộc mình phải thay đổi và sửa dần mình để hoàn thiện giúp mình hạnh phúc. Khi trong lòng là một bụng thơ ca, văn học, nhân sinh quan, thì sẽ thấy cuộc sống cũng nhẹ nhàng. Khi đến với cuộc đời kiếp này mình đã có khế ước với linh hồn sẽ vượt qua hoàn cảnh này và hoàn cảnh này là linh hồn mình đã chọn. Thì cớ sao phải phản kháng lại nó....
Đỗ Hằng | Jena tweet media
Tiếng Việt
4
0
32
688
Tươi Đặng | Phoebe
Tươi Đặng | Phoebe@Dangtt1111·
Khoe với cả nhà góc trồng nấm Bào Ngư của em. Em mới làm được khu nhỏ trồng 5 phôi thôi. Cứ vài ngày lại có nấm xào với mướp ngoài vườn hoặc làm món Nấm hấp xả ớt, ngon lắm, ăn như ốc hấp vậy đó. Nhà mình còn biết món ngon nào chỉ em nhen! ❤️ #monchay
Tươi Đặng | Phoebe tweet media
Tiếng Việt
7
0
18
249
Hạnh Dung | Han Yum
Hạnh Dung | Han Yum@HanhDungPT·
I was born in Nghệ An, where the rice fields stretch wide and the wind hums like a lullaby of the earth. At three or four, I followed my family to Sài Gòn, leaving behind a three-story house in the heart of Vinh, where I was once a little princess. Sài Gòn greeted us with narrow alleys and rented homes, shifting every two or three years, wandering the city like birds without a nest. As a child, I dreamed of a room of my own, a bed to lie on, but that small wish felt extravagant when some days our house held not a single grain of rice. I saw my mother collapse in tears in the hallway, helpless under the weight of scolding from relatives back home for not sending money to care for Grandma. That image, like a cut, lingers deep in me. In high school, my fear wasn’t the gnawing hunger each morning before school, but the dread of stopping my studies because we hadn’t a single đồng. I took the university entrance exam with an empty mind, not knowing why I needed to study, only pushing forward for my mother, for my parents’ dream of seeing their child in university. During those college years, I skipped lectures to chase languages—English, French, Japanese—like they were a way out. I applied for cultural exchange programs, and somehow, my father managed to cover the costs for me to go to India. Looking back, I ache for him, for the burdens he hid behind his smile. But life doesn’t bend to dreams. In 2013, while I was in Lâm Hà with Japanese students, my parents, without telling me, opened a small eatery to pay off mounting rent debts. I returned, juggling early mornings at the shop, racing to catch up with school, and studying languages on the side. Stress wrapped around me, but I graduated, a year late. Then came a crossroad: the family, leaning on that tiny eatery, or my unfinished dreams. I chose family, promising myself that after ten years, when things steadied, I’d chase my own path. This year, I kept that promise, stepping onto my road, though peers look down on me, seeing nothing in my hands. But I have something—a heart at peace, a family to return to, and a dream that never faded.
English
4
0
25
852
Tươi Đặng | Phoebe
Hình chụp tại hồ Nguyệt Nha Tuyền, Đôn Hoàng,Cam Túc,China trong chuyến hành trình 12days đi phượt trên xe RV tại sa mạc Gobi. Nằm trên con đường tơ lụa huyền thoại,nơi Thương Buôn ngày xưa dừng lại nghỉ ngơi, trên hành trình vượt sa mạc Á Âu.
Tươi Đặng | Phoebe tweet media
Tiếng Việt
4
0
18
238
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Các năm rồi, mùa nắng gay gắt tháng 3 tháng 4 là tui đi trốn nóng ở Côn Minh, thành phố có cao độ 1900m so với mặt nước biển (Đà Lạt 1500m, Sapa 1600m), nhưng Côn Minh khác Đà Lạt và Sapa là không có ẩm ướt. Tp này khô ráo, mưa rất ít trong năm, người dân phải sử dụng lotion bôi người cả ngày thì mới không bị bong tróc da. Nhưng khí hậu khô thì lạnh cũng sâu và sướng, độ ẩm trong không khí thấp thì ít nấm bệnh, cho cây trồng vật nuôi lẫn con người. Mùa tháng 3 này ở Côn Minh cũng là mùa việt quất (blueberry, 蓝莓), bán đầy trên phố, giá rẻ vô cùng, ăn không cần rửa. Cả thành phố nhuộm tím với hàng trăm con đường rợp bóng cây 蓝花楹 (lán huā yíng, tức phượng tím, jacaranda). Đây là loại cây họ nhập khẩu giống cách đây 20 năm, trồng phủ khắp để tạo dấu nhấn đặc biệt. Là thành phố mùa xuân vĩnh cửu, hoa nở khắp nơi, hoa hồng to bằng bàn tay, đủ màu sắc, cứ mua giống vùi xuống đất trong chậu là nó lên. Chợ hoa Đấu Nam ở đây là chợ hoa sỉ lớn nhất châu Á, lạc vô thì hết biết đường ra vì không biết có bao nhiêu kỳ hoa dị thảo được bày bán. Tui là dân du mục nomads, nên sống và làm việc ở đâu cũng được, miễn có internet. Nhưng mình sống ở đâu thì cũng enjoy, quan sát và hoà với cuộc sống người dân ở đó, lưu lại những tháng ngày kỷ niệm. Tui ở khu đại lộ Đông Phong, khu phố Tây, có bệnh viện quốc tế và shopping mall, có quán cà phê % Arabica mỗi sáng tui hay ngồi. Một bữa tui đi bộ dọc theo đại lộ này để về nhà thì thấy một cái biển hiệu có ghi: "đây là nhà sách, bạn cần thanh toán 100 tệ để vào cổng". Tui ngạc nhiên vì nhà sách gì mà bán vé, nhưng vẫn dùng Alipay thanh toán. Xong cửa tự động mở để tui vào. Ngôi nhà theo kiểu kiến trúc tứ hợp viện (xây nhà 3-4 bên, có sân ở giữa). Xưa người đàn ông giàu có Trung Hoa với văn hoá năm thê bảy thiếp thường xây kiểu này, bà cả mới được phép ở nhà chính (nên dân gian quen gọi là chánh thất). Sách bày khắp nơi, từ dưới đất lên tới mái, bên cạnh là màn hình máy tính rất to để gõ vào truy cập. Ví dụ mình gõ tên sách, có thì nó sẽ ghi mã, ví dụ H531 (cột H, kệ thứ 5, cuốn thứ 3, chỉ còn 1 cuốn). Mình cần xem thì bấm xem, sách từ vị trí H531 sẽ chạy tự động tới tay mình. Nếu mua, tiền sách sẽ trừ vào tiền 100 tệ mở cổng lúc nãy, còn không mua thì sẽ mất 100 tệ này. Tui mua một cuốn truyện cười tiếng Trung để vừa đọc vừa học. Khách mua xong sẽ ra ngồi sân đọc sách. Trà và cà phê phục vụ free. Trà đủ thể loại, phổ nhĩ, ô long, thiết quan âm gì cũng có. Cà phê thì chỉ có loại Arabica xiao li (TQ cũng trồng được cà phê ở Vân Nam, hạt rất nhỏ). Tui bấm máy pha 1 ly Americano xong, đang ngồi đọc sách thì thấy trong phòng đối diện, một anh chàng nhìn mặt trung niên đang ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền, kiểu "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến". Lúc sau thì thấy anh đứng dậy đi pha trà, tui liền gấp sách lại tới để hỏi (để có chuyện mà viết cho mọi người trên X này đọc, khổ lắm). Tui cất tiếng hỏi "xin hỏi, anh là quản lý ở đây hả". Anh ta không nhìn, lạnh lùng đáp "是" (đúng). Tui thấy chảnh chó vậy thì lập tức ghét cái thái độ, không nói tiếng nào nữa, quay lại bàn dọn sạch ly cốc để bưng vào để 1 góc, xong đi về. Chuẩn bị ra gần tới cổng thì nghe từ phía sau "你是越南人吗?Bạn là người Việt Nam à". Tui cũng không quay lại, cũng lạnh lùng đáp, 是, và đi thẳng. Tui bấm nút Press (mở) 2-3 lần nhưng cửa cổng không mở. Tui quay lại. Thấy nó đứng lù lù nhìn tui. Á đù. Ai thích đọc tiếp thì còm.
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
133
12
365
8.6K
Trần Thạch | Caelum | NCC0001
“Sông nước Amsterdam” không chỉ đẹp ở cảnh, mà còn cuốn hút ở cái chất sống rất riêng của thành phố này. Những con kênh đan xen như mạch máu, mặt nước phẳng lặng soi bóng những ngôi nhà cổ nghiêng nghiêng, tạo nên một vẻ đẹp vừa yên bình vừa trầm mặc. Trên nền không gian ấy là nhịp sống chậm rãi: người ta đạp xe, ngồi bên bờ kênh uống cà phê, trò chuyện, tận hưởng cuộc sống một cách nhẹ nhàng, không vội vã. Amsterdam cũng hiện lên với sự cởi mở rất “Tây”, nơi những điều nhạy cảm được nhìn nhận một cách tự nhiên, không phán xét. Nhưng điều đặc biệt nhất không nằm ở cảnh hay sự tự do ấy, mà ở cảm xúc của người lữ khách: giữa một nơi phóng khoáng, tác giả lại có dịp nhìn lại chính mình, nhận ra những giới hạn và bản sắc riêng. Đi qua Amsterdam, thứ đọng lại không chỉ là hình ảnh sông nước, mà là một suy ngẫm lặng lẽ về cách con người sống và hiểu chính mình.
Tiếng Việt
0
0
1
7
Lê Nhân | Leo
Lê Nhân | Leo@Nhanlamvuon99·
Lùn lùn bé bé nhưng mà chất lượng. Hihi
Lê Nhân | Leo tweet media
Tiếng Việt
29
1
81
1.1K
Mai Trinh | Dorcas
Mai Trinh | Dorcas@MaiTrinh1009·
Vòng Hội An khoẻ khoắn tiếp tục rộn ràng cùng Ty Răng Khểnh vui tươi Sài Gòn nà Từ xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay Nếp sống vui tươi nối chân nhau đến nơi này Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi! Ngựa xe như nước trên đường vẫn qua mau Người ra thăm bến câu chào nói lao xao Phố xa thênh thang đón chân tôi đến chung vui Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi! Lá la la lá la
Tiếng Việt
13
0
43
471