ทวีตที่ปักหมุด

BIẾT ĐẾN BAO GIỜ... CHÚNG TA MỚI THẬT SỰ BUÔNG BỎ❓️
Biết đến bao giờ… ta mới thôi nhắc về một cuộc chia tay đã kéo dài đến nửa thế kỷ❓️
Biết đến bao giờ… những giấc mơ dang dở giữa một dân tộc lại có thể liền lại như thuở ban đầu – như chưa từng có một cuộc chiến chia đôi lòng người❓️
Ngày xưa, cũng như mối tình đầu vụng dại, đất nước này từng là một bản tình ca dang dở. Một miền đi, một miền ở lại. Một bên mang trong tim lý tưởng, một bên ôm chặt giấc mơ không thành. Cũng như hai người yêu nhau mà chẳng thể cùng đi đến cuối con đường, phải buông tay trong nước mắt, để rồi cả đời cứ đau đáu câu hỏi: "Nếu khi ấy không có chia ly… liệu chúng ta đã khác?"
Chiến tranh đã qua. Người sống lưu vong đã già. Người ở lại cũng không còn trẻ. Những vết thương không còn chảy máu nhưng vẫn nhức nhối mỗi lần ai đó nhắc về quá khứ.
Có những đêm dài ở xứ người, một người lính năm xưa nhìn qua cửa sổ mà nhớ quê nhà, nhớ cánh đồng, nhớ tiếng ru của mẹ… Nhưng trong lòng lại chát đắng, vì chưa một lần được quay về như đứa con không dám nhận mặt cha. Cũng có những chiều quê lặng lẽ, người thương binh ngồi một mình bên khung cửa, tay cầm chiếc cốc rỗng không, nghĩ về người đồng đội năm xưa – kẻ giờ đây có thể đang lang thang nơi đất khách quê người, cùng chịu một nỗi đau như mình, mà chẳng bao giờ biết được.
Chúng ta – những thế hệ sau – sinh ra trong thời bình, nhưng lớn lên giữa những tiếng thì thầm chưa bao giờ tắt của một cuộc tình lịch sử chưa được thứ tha.
Đã đến lúc hỏi lại lòng mình: Biết đến bao giờ chúng ta mới thôi giữ mãi giận hờn?
Biết đến bao giờ, người ra đi mới thôi hoài nghi người ở lại, và người ở lại mới mở lòng ôm lấy người ra đi?
Biết đến bao giờ, chúng ta mới thôi đổ lỗi cho nhau, và bắt đầu lắng nghe – thật sự lắng nghe nhau như những người từng yêu rất sâu đậm, từng đau rất thật, và giờ chỉ cần một cái nắm tay để tha thứ?
Tổ quốc không cần ai thắng , ai thua – tổ quốc cần những người con trở về.
Tình yêu không đợi những ai đúng – tình yêu chỉ cần chúng ta chịu từ bỏ cái tôi để được nắm tay nhau lần nữa.
Nếu ngày xưa cuộc chia ly ấy là điều không thể tránh khỏi, thì hôm nay – cuộc đoàn tụ là điều duy nhất có thể cứu chúng ta khỏi một cuộc trôi dạt không lối về.
Chúng ta không còn nhiều thời gian. Người từng sống trong khói lửa giờ đã bước vào hoàng hôn cuộc đời. Nếu không phải bây giờ, thì biết đến bao giờ họ mới được yên lòng nhắm mắt?
Đừng để những lời xin lỗi chậm trễ hơn cái chết. Đừng để sự đoàn tụ đến muộn khi lòng người đã hóa đá. Và đừng để quê hương mãi là bài hát buồn không lời kết.
Nếu đã từng yêu nhau mà phải xa nhau – thì hãy để ngày trở về là một ngày được khóc trong vòng tay nhau, không vì giận, mà vì thương. Không vì oán, mà vì quá nhớ.
Biết đến bao giờ…..❓️
Câu hỏi đó không dành cho lịch sử. Mà dành cho chính trái tim chúng ta – hôm nay.
LbG
Tiếng Việt





































