Sabitlenmiş Tweet

Lịch sử của Cộng hòa Iceland bắt đầu từ thời kỳ đầu tiên của sự định cư với những người Viking vào thế kỷ 9. Dưới đây là một tóm tắt về các giai đoạn quan trọng trong lịch sử của Iceland:
Thời kỳ Settlement (860-930):
860-870: Người Viking đầu tiên, chủ yếu từ Na Uy, bắt đầu thực hiện các cuộc đoàn tụ đầu tiên tới Iceland. Ári Þorgilsson được coi là người đầu tiên đặt chân đến Iceland vào năm 860.
930: Alþingi, hội nghị quốc gia, được thành lập tại Þingvellir. Đây là một trong những tổ chức chính trị và pháp luật đầu tiên trên thế giới.
Thời kỳ Commonwealth (930-1262):
930-1262: Iceland tự trị với hệ thống Alþingi, được cấp phép bởi các lãnh chúa Na Uy. Ách thống trị Na Uy kéo dài đến cuối thế kỷ 13.
Thời kỳ Sturlung và chiến tranh:
1220-1262: Các cuộc xâm lược của Na Uy và chiến tranh dẫn đến sự suy thoái của Commonwealth. Iceland trở thành một phần của Vương quốc Na Uy dưới thời Hákon IV.
Thời kỳ thống trị Đan Mạch và Na Uy (1262-1814):
1262-1814: Iceland trở thành một phần của Đan Mạch và Na Uy dưới Hiệp ước Kalmarnes (Union of Kalmar). Đan Mạch và Na Uy chia nhau quyền thống trị Iceland, nhưng Đan Mạch nắm giữ quyền lợi chính.
Thời kỳ Danh dự (1814-1918):
1814: Sau cuộc chiến tranh Napoleon, Hiệp ước Kiel trả lại Iceland cho Đan Mạch, nhưng giữ cho Na Uy giữ quyền thống trị Iceland.
1918: Iceland trở thành một quốc gia có chủ quyền nhưng vẫn giữ mối liên kết với Đan Mạch thông qua Liên minh với Na Uy (Íslendingaþing).
Độc lập và Cộng hòa (1918-nay):
1940: Trong Thế chiến II, Iceland bị chiếm đóng bởi Anh, sau đó bởi Hoa Kỳ để bảo vệ khỏi Đức Quốc xã.
1944: Iceland tuyên bố độc lập hoàn toàn và thành lập Cộng hòa. Sveinn Björnsson trở thành Tổng thống đầu tiên.
Nay: Iceland là một quốc gia độc lập và không có quân đội. Nền kinh tế phát triển, du lịch tăng trưởng và nước này nổi tiếng với cảnh đẹp thiên nhiên, đặc sản ẩm thực và văn hóa độc đáo.
Tiếng Việt












