Sabitlenmiş Tweet
Vành Khuyên I Cara
995 posts

Vành Khuyên I Cara
@GreenG258
Cô gái Quảng Nam sống ở Tp. Hồ Chí Minh, mong muốn lan tỏa nông sản sạch quê nhà: Đậu phộng hạt bóc tay, dầu phộng nguyên chất, đường mía❤️ Zalo: 033.77.966.90
Hồ Chí Minh, Việt Nam Katılım Ağustos 2024
3.5K Takip Edilen2.3K Takipçiler
Vành Khuyên I Cara retweetledi

Nay tui đi nhạo với đối tác, họ nói tui làm ăn với họ mấy chục năm rồi nên cả gia đình ra tiếp đãi. Họ bảo tui Tony, nị thấy hào hải vị gì, món gì đắt nhất ở nhà hàng này thì cứ gọi nhen. Xong tui gọi dĩa ốc và chén cơm, thêm mấy cọng rau thơm. Họ ngạc nhiên hỏi vì sao ăn vậy, tui nói kiếp trước tui là con vịt, nên chỉ thích ăn ốc. Tui không thích ăn thịt cá, cũng ko thích ăn tàu hũ nấm gì hết, mặc dù chay mặn gì đều dùng được.
Xong trên đường về, ông chủ tập đoàn đích thân kêu tài xế ghé nhà thuốc, mua cho tui gói thuốc này. Các bé search thử Grok hay ChatGPT là cái gì nhen.
Nay câu thành ngữ tui học được từ ông nội của ông đối tác tui, năm nay 90 tuổi mà vẫn rủ tui đi nhạo. Đó là câu "lo lắng hại thận, nóng giận hại gan, bi quan hại não".
Các bé học thuộc câu thành ngữ giúp ông giàu có, khoẻ mạnh, minh mẫn lanh lợi ở tuổi 90. Gõ lại để thuộc heng.


Tiếng Việt
Vành Khuyên I Cara retweetledi

Mình thi rớt, bạn mình thi đậu. Mình trượt xổ số, bạn mình may mắn trúng. Mình bán không ra được hàng, bạn chốt đơn ầm ầm. Mình sống vất vả khổ sở vì không có tiền, bạn có tiền tiêu xài ầm ầm. Mình hôn nhân không viên mãn, bạn hôn nhân như ý. Mình chưa có nhà có xe, bạn có biệt thự, có xe sang. Mình học hành tới đó là dừng, bạn thi đâu đậu đó, học cao vút, qua Harvard làm giáo sư. Mình chẳng có chức vụ gì trong XH, bạn làm quan lớn. Mình chẳng đi đâu khỏi đất nước, bạn đi khắp thế gian. Mình cảm thấy sao mà xấu xí bệnh tật suốt, bạn cao to khoẻ mạnh khoẻ khoắn....
Đây là những cảm xúc của cặp phạm trù ĐƯỢC và MẤT khi so sánh mình và người kahcs. Lúc đó, cái tôi của con người sẽ khiến mình có cảm xúc tiêu cực: buồn, hụt hẫng, thất vọng. Nếu không quản trị tốt cảm xúc, sẽ dẫn đến 1 tiêu cực khủng khiếp hơn: ghét người ĐƯỢC, căm thù người HƠN mình, và hả hê khi người ta bị ngã ngựa. Nhiều nhà văn châu Á bị cái này, nên mới ra dòng hiện thực phê phán đọc nhức đầu. Văn của họ toàn "chửi một cách chữ nghĩa", toàn những từ vựng tiêu cực như "bóc lột, cường hào, ác bá, hà hiếp, chà đạp, đau đớn, oán hận, hờn ghen, trả thù, đáng đời, hả dạ,...". Trong mắt họ và đại đa số dân nghèo, người có tiền hay có quyền đều là người không ra gì. Ghét người giàu, ghét quan chức, ghét người hơn mình...là cảm xúc ở những xã hội chưa tiệm cận văn minh. Tui không đọc sách của nhà văn nghèo, họ tư duy không có đúng. Người nghèo là do không biết làm giàu, không chịu làm giàu, chứ đâu có ai lấy gì của họ. Chẳng ai bóc lột hay lợi dụng ai cả.
Ở những người tầm thấp, cách an ủi khi họ bị sự cố là "tao còn nặng hơn mày". Họ so sánh ĐƯỢC MẤT và vui vẻ ngay. Bạn buồn vì ly hôn, mình nói "tao cũng ly hôn rồi", bạn cười liền. Bạn bị lừa 1 tỷ, mình nói "tao mới bị lừa 10 tỷ", bạn sẽ happy ngay. Bạn bị gãy chân, mình nói "tao bị ung thư sắp chết", bạn sẽ cười đập bàn đập ghế.
*Cách quản trị cảm xúc tiêu cực, để có thể kiếm được nhiều tiền, vui vẻ, happy, khoẻ mạnh. Ai thích thì để lại dấu còm, tui sẽ kể phương pháp.

Tiếng Việt
Vành Khuyên I Cara retweetledi

Các năm rồi, mùa nắng gay gắt tháng 3 tháng 4 là tui đi trốn nóng ở Côn Minh, thành phố có cao độ 1900m so với mặt nước biển (Đà Lạt 1500m, Sapa 1600m), nhưng Côn Minh khác Đà Lạt và Sapa là không có ẩm ướt. Tp này khô ráo, mưa rất ít trong năm, người dân phải sử dụng lotion bôi người cả ngày thì mới không bị bong tróc da. Nhưng khí hậu khô thì lạnh cũng sâu và sướng, độ ẩm trong không khí thấp thì ít nấm bệnh, cho cây trồng vật nuôi lẫn con người.
Mùa tháng 3 này ở Côn Minh cũng là mùa việt quất (blueberry, 蓝莓), bán đầy trên phố, giá rẻ vô cùng, ăn không cần rửa. Cả thành phố nhuộm tím với hàng trăm con đường rợp bóng cây 蓝花楹 (lán huā yíng, tức phượng tím, jacaranda). Đây là loại cây họ nhập khẩu giống cách đây 20 năm, trồng phủ khắp để tạo dấu nhấn đặc biệt. Là thành phố mùa xuân vĩnh cửu, hoa nở khắp nơi, hoa hồng to bằng bàn tay, đủ màu sắc, cứ mua giống vùi xuống đất trong chậu là nó lên. Chợ hoa Đấu Nam ở đây là chợ hoa sỉ lớn nhất châu Á, lạc vô thì hết biết đường ra vì không biết có bao nhiêu kỳ hoa dị thảo được bày bán.
Tui là dân du mục nomads, nên sống và làm việc ở đâu cũng được, miễn có internet. Nhưng mình sống ở đâu thì cũng enjoy, quan sát và hoà với cuộc sống người dân ở đó, lưu lại những tháng ngày kỷ niệm. Tui ở khu đại lộ Đông Phong, khu phố Tây, có bệnh viện quốc tế và shopping mall, có quán cà phê % Arabica mỗi sáng tui hay ngồi. Một bữa tui đi bộ dọc theo đại lộ này để về nhà thì thấy một cái biển hiệu có ghi: "đây là nhà sách, bạn cần thanh toán 100 tệ để vào cổng". Tui ngạc nhiên vì nhà sách gì mà bán vé, nhưng vẫn dùng Alipay thanh toán. Xong cửa tự động mở để tui vào. Ngôi nhà theo kiểu kiến trúc tứ hợp viện (xây nhà 3-4 bên, có sân ở giữa). Xưa người đàn ông giàu có Trung Hoa với văn hoá năm thê bảy thiếp thường xây kiểu này, bà cả mới được phép ở nhà chính (nên dân gian quen gọi là chánh thất). Sách bày khắp nơi, từ dưới đất lên tới mái, bên cạnh là màn hình máy tính rất to để gõ vào truy cập. Ví dụ mình gõ tên sách, có thì nó sẽ ghi mã, ví dụ H531 (cột H, kệ thứ 5, cuốn thứ 3, chỉ còn 1 cuốn). Mình cần xem thì bấm xem, sách từ vị trí H531 sẽ chạy tự động tới tay mình. Nếu mua, tiền sách sẽ trừ vào tiền 100 tệ mở cổng lúc nãy, còn không mua thì sẽ mất 100 tệ này. Tui mua một cuốn truyện cười tiếng Trung để vừa đọc vừa học.
Khách mua xong sẽ ra ngồi sân đọc sách. Trà và cà phê phục vụ free. Trà đủ thể loại, phổ nhĩ, ô long, thiết quan âm gì cũng có. Cà phê thì chỉ có loại Arabica xiao li (TQ cũng trồng được cà phê ở Vân Nam, hạt rất nhỏ). Tui bấm máy pha 1 ly Americano xong, đang ngồi đọc sách thì thấy trong phòng đối diện, một anh chàng nhìn mặt trung niên đang ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền, kiểu "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến". Lúc sau thì thấy anh đứng dậy đi pha trà, tui liền gấp sách lại tới để hỏi (để có chuyện mà viết cho mọi người trên X này đọc, khổ lắm). Tui cất tiếng hỏi "xin hỏi, anh là quản lý ở đây hả". Anh ta không nhìn, lạnh lùng đáp "是" (đúng). Tui thấy chảnh chó vậy thì lập tức ghét cái thái độ, không nói tiếng nào nữa, quay lại bàn dọn sạch ly cốc để bưng vào để 1 góc, xong đi về. Chuẩn bị ra gần tới cổng thì nghe từ phía sau "你是越南人吗?Bạn là người Việt Nam à". Tui cũng không quay lại, cũng lạnh lùng đáp, 是, và đi thẳng.
Tui bấm nút Press (mở) 2-3 lần nhưng cửa cổng không mở. Tui quay lại. Thấy nó đứng lù lù nhìn tui. Á đù.
Ai thích đọc tiếp thì còm.

Tiếng Việt
Vành Khuyên I Cara retweetledi

Toàn bộ con cháu trong nhà, tui đều chuyển tiền cho mượn ăn học, sau này ra đời đi làm trả lại, chỉ là ko có thời hạn và ko có lãi vay, ưng trả lúc nào thì trả. Tui chọn vậy cho tụi nó nhẹ nhàng, ko mang ơn, mang nợ.
Chị Ba tui, hồi chưa nghỉ hưu, làm ở cơ quan nhà nước cấp huyện. Trong cơ quan có 3 cô (cô Ba, cô L, cô H) đều có con sinh cùng 1 năm. Cô L thì chồng là bác sĩ, nhà có xe hơi, có hồ bơi, khá giả toàn diện. Cô H thì làm mẹ đơn thân, kinh tế khó khăn vì ở cơ quan đó, không có thu nhập gì ngoài lương.
Năm 3 cháu lên lớp 7, cô Ba và cô L quyết định gửi con lên nội trú ở trường Hoàng Việt, để tuổi nổi loạn này tụi nó ko bị điện thoại, game và bạn bè xấu ảnh hưởng, cũng như tránh việc đi học thêm đến kiệt sức ở trường công. Tui thì luôn khuyến khích mọi ng (và cả bản thân) chỉ chọn y tế và giáo dục ở khu vực tư, dành khu vực công cho người khó khăn hơn mình. Nghe cô Ba và cô L bàn chuyện gửi con lên trường kia học, học phí đâu bảy mươi mấy triệu/năm, cô H chỉ biết ngồi buồn. Tui ngồi ăn trưa, nghe cô Ba kể lại, nhắn là kêu cô H cho con lên đó học luôn đi, học phí tui trả cho, tới năm lớp 12 nhen. Cô H mừng quá mừng, chạy lên đăng ký thì trường từ chối, nói hết suất, và các bé đã vào học rồi. Cô H về buồn lắm. Cô Ba báo cáo, tui xử lý liền. Tui nói khờ qué khờ, viết tâm thư đi, kể lể tâm sự mình là mẹ đơn thân này nọ, được nhà hảo tâm giúp đỡ này nọ, gửi thẳng ông hiệu trưởng. Lấy hết trí tuệ xưa nay ra viết. Cô H nghe lời, chong đèn ngồi soạn bức tâm thư đẫm nước mắt, ông hiệu trưởng đọc xong thì rơi lệ, bèn gọi lên cho con cô H vào học luôn.
Chuyện vậy thôi mà chấn động cả huyện. Ng ta hem có tin, nói ông nào khùng vậy, hay giàu gì khủng khiếp vậy. Cô H nói ổng ko có giàu tiền, chỉ là giàu lòng thương người thôi, chứ cô Ba nói ổng ăn sáng chỉ với khoai lang luộc và xôi bắp à. Họ hỏi mặt mũi tui ra sao, cô H nói chỉ thấy có 1 lần, lúc tui đứng đợi xe buýt trước cổng cơ quan cô. Bữa đó cô H có tới chào tui, và tui chào lại. Như vậy là đã coi như duyên gặp gỡ 1 lần trong đời.
--------------------------
*Nay kể cho các bé nghe chuyện vui vại nhen. Vì có anh thợ hồ, tui hay kêu qua giúp tui xây cái chậu hoa chỗ này, cái bồn nước chỗ kia..., làm nhiệt tình nên tui thương. Bữa ảnh tâm sự là vợ chồng em có đứa con gái, nay lớp 12, năm sau nó không biết học ngành gì. Vợ chồng em đều học tới lớp 3 lớp 4 là nghỉ, thấy con ham học thì cũng mừng, muốn nó học hành lên cao để đổi đời, không khổ như tụi em. Tui dặn qua Tết kêu con bé đăng ký học ngành Logistics và Quản lý chuỗi cung ứng bằng tiếng Anh 100% ở ĐH Thái Bình Dương, ra trường tui sẽ nhận vô làm luôn. Với lại tui trả học phí cho mấy năm ĐH.
Ai đi qua đời tui, dù chỉ là 1 lần gặp gỡ, làm gì được cho họ vui họ sướng thì tui làm. Dù là con chó con mèo, thậm chí cây cỏ, gặp mặt nhau, dù 1 lần trong đời, thì cũng là cái duyên.
Kiếp trước tu chục năm, thì kiếp này sẽ gặp mặt nhau.
Kiếp trước tu trăm năm, thì kiếp này sẽ ngồi chung thuyền.
Kiếp trước tu ngàn năm, thì kiếp này sẽ chung gối chung chăn.
Kiếp trước tu vạn năm, thì kiếp này sẽ.... (các bé tự điền vào).

Tiếng Việt

NÔNG SẢN SẠCH NHÀ QUÊ HÔM NAY EM CÓ :
- Đường cát vàng nguyên mật Quảng Ngãi
- Đường phèn mía thủ công nguyên chất Quảng Ngãi
- Đường mật mía thô Quảng Ngãi
( Tất cả đều được sản xuất bằng phương pháp thủ công truyền thống, không qua tinh luyện, hoàn toàn tự nhiên từ mía, không hóa chất độc hại, an toàn cho sức khỏe,...)
- Đậu phộng hạt bóc tay
- Dầu phộng ép thủ công nguyên chất
🎉Giao hàng toàn quốc
🎉Thương mời quý anh chị em lên đơn ạ♥️
☎️☎️ 033 77 966 90




Tiếng Việt

@SV_Murphy Hihi. You can try it right away. You won't be disappointed🥰🥰
English


@Maiuyen1208 Hihi, Dầu ăn chất lượng yên tâm sử dụng và đảm bảo sức khỏe gia đình em ạ. Chúc em ngày mới thật vui và nếu cần dầu thì ới chị nhé❤️❤️

Tiếng Việt

@GreenG258 Em vẫn dùng dầu này, chiên xào j cũng ngon, chỉ cần khử tỏi hành là thơm .
Tiếng Việt

@dave2025dn Hihi. Cảm ơn em. Chúc em ngày mới tràn đầy năng lượng và nếu cần dầu đậu phộng nguyên chất thì ới chị nhé❤️❤️

Tiếng Việt

@Oanh_Nguyen_89 Dạ em cảm ơn chị ạ. Vì dầu được ép thủ công kĩ lưỡng qua các công đoạn nên giữ được hương vị đặc trưng, thơm ngon , sánh béo tự nhiên ạ.
Mình có nhu cầu dùng thì ới em nhé ạ❤️

Tiếng Việt

@GreenG258 Dầu này chiên thơm hơn dầu cải mua ngoài chợ nè
Tiếng Việt

@DavidPhoa88 Dạ sản lượng dầu tùy thuộc vào chất lượng đậu theo mỗi vụ ạ. Trung bình khoảng 2kg đậu sẽ cho ra được 1L dầu ạ♥️♥️

Tiếng Việt

@GreenG258 Để tạo ra dầu này thì tỉ lệ thế nào Khuyên?
Tiếng Việt

Ở Quảng Nam quê mình, dầu phộng hay còn gọi là dầu lạc vẫn được tạo ra theo phương pháp thủ công truyền thống. Từ khâu chọn lựa hạt đậu đến ép và lọc dầu… mỗi bước đều đòi hỏi sự tỉ mỉ, công sức và cả tâm huyết của người dân quê.
Dưới đây là một trong những công đoạn quan trọng nhất trong quá trình ép dầu phộng/ dầu lạc thủ công. Nhờ công đoạn này mà dầu sau khi ép luôn dậy mùi thơm đặc trưng, giữ trọn hương vị tự nhiên và mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe.
Bạn có đoán được đây là công đoạn nào không? Hãy cùng chia sẻ nhé❤️
Và nếu bạn và gia đình có nhu cầu sử dụng dầu phộng/ dầu lạc ép thủ công nguyên chất thì cùng ủng hộ người dân quê mình nhé.
Mình hiện vẫn luôn nhận đi đơn toàn quốc ạ❤️❤️
Tiếng Việt



























