Ai biết cách xoá cái dây mắc ở đt kia không xoá giúp em để đăng fb sống ảo với ạ 😂
Nhân tiện nhờ anh chị em thả tim bài thi học kỳ lớp việt văn giúp em với nhé.
Cám ơn mọi người nhiều.
Chủ đề: Nếu chỉ còn 24 giờ để sống.
—————————
Cuộc đời chỉ là một hành trình thoáng qua, ai trong chúng ta cũng sẽ trở về với cát bụi. Chỉ là sớm hay muộn, chỉ là cách ta rời đi ra sao mà thôi. Nhưng nếu ngay lúc này, bạn được hỏi: “Nếu chỉ còn 24 giờ để sống, bạn tiếc nuối điều gì nhất?” – bạn có thể trả lời ngay, hay sẽ lặng đi, ngỡ ngàng nhận ra bao điều còn dang dở?
Tôi đã dành cả thanh xuân để cố gắng học và làm, để chạy theo những giấc mơ, những mục tiêu tưởng chừng không bao giờ dừng lại. Dù chưa đạt được những thành tựu lớn lao, tôi vẫn mãn nguyện vì mình đã cố gắng hết sức, đã sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Nên nếu chỉ còn 24 giờ để sống, điều khiến trái tim tôi nặng trĩu là ánh mắt trong veo của cô con gái bé nhỏ. Con còn quá nhỏ, chưa thể hiểu những bài học cuộc đời mà tôi muốn dạy, chưa đủ mạnh mẽ để bước đi trên hành trình dài mà tôi không thể đồng hành. Những gì tôi để lại không đủ để che chở cho con đến ngày trưởng thành. Vì thế, tôi sẽ dành trọn 24 giờ quý giá ấy cho gia đình nhỏ của mình. Tôi sẽ viết những lá thư gửi đến tương lai, khi con lớn lên, con có thể đọc và cảm nhận tình yêu của tôi. Những dòng chữ ấy sẽ thay tôi kể con nghe về những giấc mơ, những bài học, và cả những lần tôi lặng lẽ ngắm con ngủ mà lòng ngập tràn hạnh phúc. Rồi tôi sẽ nắm tay vợ, bế con đi dạo quanh công viên gần nhà. Tôi sẽ cùng con cười đùa, chụp những bức ảnh thật đẹp – những khoảnh khắc mà con sẽ mang theo suốt cuộc đời.
Thời gian còn lại, tôi sẽ gọi điện cho những người tôi yêu thương và yêu thương tôi. Tôi muốn nghe lại giọng nói thân quen của họ, tôi muốn trái tim mình được sưởi ấm một lần nữa bởi tình thân, tình bạn, trước khi khép lại hành trình. Cuối cùng, tôi sẽ mở một chai bia mát lạnh, ngồi cùng vợ và ngắm con chơi đùa. Chúng tôi sẽ cười, tôi sẽ nói lời cảm ơn và xin lỗi vợ vì những năm tháng đồng hành quá ngắn ngủi. Rồi tôi sẽ nằm xuống, chìm vào một giấc ngủ thật dài, thật nhẹ nhàng. Tôi muốn ra đi như thế, lặng lẽ và thanh thản, để những người ở lại không phải chịu thêm nỗi đau.
——————
Và nếu đây là bài tập cuối cùng tôi được làm ở lớp Việt văn này thì tôi cũng xin gửi lời cám ơn sâu sắc tới Dượng @Tony_Buoi_Sang đã tận tình chỉ bảo. Cám ơn lớp trưởng @TNhat9999 vất vả suốt học kỳ vừa qua vì lớp. Và cám ơn team Khùng Nhẹ yêu quý đã giúp đỡ tôi kéo điểm để vượt qua những bài tập trong học kỳ.
@Hanguyenn2593@vic_vtn@NgocHieu0384@LanNguyen020995@Tranhueatto@Diem_Hang_Visa@Ruanlian06@nguyenkimoanh97@AnnaNguyen1921
Yêu tất cả mọi người ♥️
Lớp Việt Văn Thị Trấn X
Bài Thi Học Kỳ 1
Chủ đề: “Nếu chỉ còn 24 giờ để sống”
------------------------------------------------------------
Đề bài thi học kỳ 1 lớp Việt Văn: “Nếu chỉ còn 24 giờ để sống” làm gợi nhớ đến một bộ phim trinh sát có lời thoại để lại ấn tượng rất mạnh đến tôi: “Không biết giây tiếp theo sẽ ở đâu?”. Nội dung phim là một đội cảnh sát xử lý vụ án hình sự quốc tế, từng phút từng giây đều phải đối mặt với súng đạn, bơm bẫy. Đỉnh điểm của tập phim là một cảnh sát bị sập bẫy và không bao giờ trở về đội nữa, các đồng nghiệp đau lòng thất thần thốt ra lời thoại trên.
So với lời thoại trên thì đề bài đưa ra thật sự là một món quà quá xa xỉ: ta được biết ta còn đến 24 giờ nữa để sống, để đi làm những điều ta chưa kịp làm, hoặc cứ mãi muốn làm nhưng chưa bao giờ đặt chúng lên vị trí quan trọng để đi thực hiện chúng.
Từ lời thoại ấy, tôi càng thấy đề bài “‘Nếu chỉ còn 24 giờ để sống” trở nên gần gũi hơn với chính mình.
Ở chỗ làm, ý nghĩ “Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng ở đây” hay “Không biết ngày mai mình có đến được đây nữa không?” đã thay đổi cách tôi hành xử. Tôi áp dụng nguyên tắc: việc nào không tốn quá hai phút thì làm ngay; việc lớn chưa xong trong ngày thì ít nhất phải để lại điểm chốt rõ ràng — một email ngắn, một file có chú thích, hoặc một ghi chú tóm tắt — để người khác tiện tiếp nhận chứ không phải mò trong mớ bòng bong. Nhờ vậy mỗi buổi tan làm tôi đều thấy nhẹ nhàng; nếu còn sáng mai, ta bắt đầu ngày mới với hứng khởi chứ không phải dọn việc tồn đọng.
Trong cuộc sống cũng thế, 活在当下 (sống ở hiện tại), việc gì cần làm, nên làm, muốn làm là làm ngay và luôn, không “để dành” để rồi có ngày lại tặc lưỡi “phải chi …”, “biết vậy …”. Và đã làm rồi là không hối hận, không đổ lỗi, dù đó là quyết định nghỉ việc hay bắt đầu một hành trình mới, vì đó là quyết định và lựa chọn của chính bản thân mình.
Vậy đó, sống trọn ngày hôm nay để khi nghe “Nếu chỉ còn 24 giờ để sống” ta khỏi phải hốt hoảng.
-----------------------------------------------------------
Team Dở Hơi
@Hoa_HoaThu@yenldh@ToanTran5088@hungbinhlong@TienDuc_Peter@HuynhNghi24@tramcampbell@myxuanmkt@minhkhuelee@Haidangxjapan
Lớp trưởng
@TNhat9999
NẾU CHỈ CÒN 24 GIỜ ĐỂ SỐNG
Tôi viết điều này khi đầu đang đau dữ dội. Chẳng biết nếu mai tôi không còn trên đời này nữa thì điều gì khiến tôi hối tiếc vì chưa làm. Nhưng ít nhất tôi cũng có 24 giờ để chuẩn bị tinh thần tôi sẽ ra đi. Chẳng ai biết trước và dám chắc mình sẽ ở đây bao lâu nên nếu bạn giống tôi, khi đau đầu như này, hãy viết một đoạn nhỏ cho riêng mình.
Tôi sẽ ngắm nhìn toàn bộ hình ảnh những người thân yêu qua kí ức và dành tặng những lời cầu nguyện tốt đẹp nhất cho họ. Nếu được gặp họ, tôi sẽ mỉm cười và nói những lời nhẹ nhàng, trao cho họ cái nhìn ấm áp. Tôi sẽ viết một bức thư tạm biệt và dặn, tôi sẽ sống tốt ở thế giới bên kia nên đừng quá lo lắng cho tôi. Tôi sẽ dọn dẹp thật sạch căn phòng của mình, bật một bản nhạc yêu thích và tìm cho mình một nơi yên tĩnh để cảm nhận những giờ phút cuối cùng của đời mình.
Tôi sẽ không lãng phí một giờ phút nào cho quá khứ hay tương lai nơi tôi sẽ đến. Tôi chỉ tận hưởng giây phút hiện tại thật trọn vẹn và an lành. Nếu được, tôi sẽ đi dạo ngắm hoa, nhìn tán cây và nghe tiếng chim hót, để ý những chú bướm bay lượn. Nếu được, tôi sẽ khóc thật to vì trước đây tôi hay che giấu nước mắt, hay nín nhịn. Nếu được, tôi sẽ đi chơi. Đi đến nơi có biển, có sông, có cánh đồng, có núi. Nếu được, tôi sẽ vùi mình vào chăn trước giờ khắc cuối cùng.
Tôi sẽ làm mọi điều mà trái tim tôi muốn, chỉ đơn giản tôi ước ao mình được sống thêm lần nữa. Khi lòng còn đầy khát khao, tôi biết tôi chưa chết. Tôi vẫn còn cơ hội để tận hưởng không gian này. Tôi vẫn ở đây để đọc và lắng nghe tâm sự của mọi người. Chỉ đơn giản vậy thôi cũng làm tôi ngưng khóc. Nếu biết trước 24 giờ cuối cùng như tôi, bạn sẽ làm gì?
—-----------------------‐–
Nếu thấy bài viết này chạm đến trái tim bạn thì tặng mình một nút thả tim, một lời bình luận và một lượt chia sẻ nhé. Cảm ơn bạn đã đọc. Nguyện cầu bình an đến bạn và gia đình bạn.
Xin phép tag lớp trưởng @TNhat9999 và đội Gàn&Hâm
@Ninh_QN91@NguyenViet27344@tinabeauty_1987@tuannnt@Dung_Doan_BP@Elsarose90@MyDieuDK@Dieuaiqt@hanhtran2024@HuongVita39@nga1736757@duocsithanh789#GanHamX#LopVietVan#HuongVita
Nếu chỉ còn 24 giờ để sống, tôi sẽ biến mỗi khoảnh khắc thành báu vật quý giá. Bắt đầu bằng 10 giờ đầu tiên dành trọn cho gia đình. Tôi thức dậy sớm, nở nụ cười rạng rỡ, pha cà phê nóng hổi rồi ngồi bên mẹ, nắm tay ôn kỷ niệm tuổi thơ đầy tiếng cười. Tôi bày tỏ lòng biết ơn vì mẹ mang đến cuộc đời ấm áp, vững chãi. Chúng tôi thưởng thức bữa sáng giản dị, đùa vui chuyện cũ, rồi video call anh chị em để tụ họp ảo, tiếng cười lan tỏa. Sau đó, tôi dành thời gian cho gia đình nhỏ là chồng và con: dạo công viên xanh tươi, chia sẻ giấc mơ tương lai, ôm chặt cảm nhận tình yêu vô điều kiện. Chúng tôi ăn trưa cùng, ghi lại hình ảnh đẹp. 10 giờ ấy như bữa tiệc ấm áp, lấp đầy năng lượng từ gia đình vững chắc.
Tiếp theo, 10 giờ cho xã hội, lan tỏa niềm vui và cảm hứng qua hành động cụ thể, để lại dấu ấn tích cực. Tôi gặp gỡ bạn bè ở quán cà phê quen, ôm chặt rồi kể chuyện cười, bày tỏ biết ơn khoảnh khắc đồng hành, biến tạm biệt thành động lực sống. Sau đó, tình nguyện tại trại trẻ mồ côi, chơi đùa mang nụ cười và hy vọng tương lai tươi sáng. Tôi đăng bài mạng xã hội, chia sẻ bài học: trân trọng từng ngày để mọi thứ ý nghĩa hơn. Cuối cùng, gọi đồng nghiệp cũ, cảm ơn bài học quý và khuyến khích đuổi đam mê. 10 giờ ấy là trả ơn và gieo mầm tích cực cho cộng đồng.
Cuối cùng, 4 giờ dành bản thân, tận hưởng bình yên suy ngẫm hành trình cuộc đời. Dạo bộ dọc sông, hít không khí trong lành, mỉm cười với thành tựu và bài học sai lầm. Ngồi dưới cây cổ thụ, đọc sách yêu thích, nghe nhạc vui, ký ức ùa về như suối mát. Viết nhật ký ngắn, ghi biết ơn mọi điều. Thưởng bữa ăn ngon kèm rượu vang, tận hưởng khoảnh khắc cuối. Bỗng giật mình tỉnh giấc, mồ hôi nhễ nhại, nhận ra chỉ là mơ. Tim đập rộn, tôi mỉm cười quyết tâm sống ý nghĩa hơn, trân trọng từng khoảnh khắc để đời thành hành trình rực rỡ.
……………………………
@Bài thi học kỳ I - lớp #Việt_Văn
“Nếu chỉ còn 24 giờ để sống”
Thân gửi
#TeamGanHamX@Ninh_QN91@NguyenViet27344@tinabeauty_1987@tuannnt@Dung_Doan_BP@Elsarose90@Dieuaiqt@hanhtran2024@HuongVita39@duocsithanh789@nga1736757
Thân gửi độc giả Thị trấn X, Tina đã chỉnh sửa và đăng lại bài thi HK1 do bản trước có sai sót. Mọi người xem xong nhớ thả ❤ lại cho Tina nhé. Cảm ơn mọi người nhiều lắm!
—
Bài thi HK1 lớp Việt văn – Nếu chỉ còn 24 giờ để sống
Nếu chỉ còn 24 giờ, tôi muốn trở về Măng Đen – nơi lưu giữ những khoảnh khắc đẹp nhất đời tôi: con đường mù sương, tiếng thông reo trong gió, tách cà phê ấm nóng trên tay và nụ cười thân thương của những người quen. Tôi sẽ hít thật sâu không khí trong lành, để mỗi hơi thở là lời tri ân dành cho cuộc đời đã ban tặng những điều giản dị mà quý giá.
Nếu đó là ngày cuối cùng, tôi sẽ không hoảng loạn, không tiếc nuối, cũng chẳng vội vàng chạy theo những điều to lớn. Với tôi, mỗi ngày đều là cơ hội để sống trọn vẹn, để yêu thương và trân trọng những gì đang có.
Tôi không chờ đến giây phút cuối để sống thật. Mỗi ngày, tôi chọn sống với ý thức rằng thời gian hữu hạn, nhưng ý nghĩa của cuộc sống là vô hạn khi ta sống bằng cả trái tim.
Tôi luôn nỗ lực học hỏi và trải nghiệm. Sự học không chỉ đến từ sách vở, mà còn từ những điều nhỏ bé: cách một người mẹ ru con, ánh nắng len qua kẽ lá, hay cách một người rộng lòng tha thứ cho những vết thương cũ.
Tôi trân quý những gì mình có: một cơ thể khỏe mạnh, một mái nhà ấm êm, một người bạn tri kỷ, một bữa cơm đạm bạc… Có thể đó là điều bình thường với ai khác, nhưng với tôi, đó là những món quà vô giá.
Tôi chọn yêu thương mọi người và vạn vật. Nếu đó là ngày cuối, tôi muốn ra đi với lòng biết ơn, không oán hận, không dằn vặt.
Tôi không cần làm những điều vĩ đại để thấy mình ý nghĩa. Một ngày sống chân thành, tử tế với đời, và trung thực với chính mình là đủ. Nếu còn cơ hội, tôi sẽ ngồi cạnh một người thân yêu, nắm chặt tay họ, nói lời xin lỗi nếu còn nợ, và bày tỏ yêu thương nếu còn kịp – để trái tim nhẹ nhàng ra đi, mang theo những điều đẹp đẽ nhất. Trong khoảnh khắc ấy, tôi sẽ thấy Măng Đen, thấy cả cuộc đời mình, như một khúc nhạc dịu dàng, đầy cảm xúc, và trọn vẹn từ đầu đến cuối.
—
Gửi lớp trưởng
@TNhat9999
Team Gàn & Hâm
@Dieuaiqt@duocsithanh789@Dung_Doan_BP@Elsarose90@hanhtran2024@HuongVita39@MyDieuDK@nga1736757@NguyenViet27344@Ninh_QN91@tinabeauty_1987@tuannnt
—
LỚP VIỆT VĂN | TEAM GÀN VÀ HÂM
Bài thi học kỳ 1
Chủ đề: Nếu bạn còn 24h để sống.
— — — — — — — — — — — —
Một ngày bất chợt, bạn hỏi ai đó: "Nếu chỉ còn một ngày để sống, bạn sẽ làm gì? "Câu trả lời thường thấy là: "Tôi sẽ ở bên những người thân yêu nhất, làm những việc có ích, xin lỗi ai đó vì lỗi lầm quá khứ, hay chỉ đơn giản là cái ôm với người xa lạ." Nhưng tất cả những lời ấy đều gói gọn trong mệnh đề "tôi sẽ" – một ý định tương lai. Bạn có muốn người khác chỉ nhớ đến mình vì những hành động khác thường vào ngày cuối cùng? Tại sao chúng ta không sống trọn vẹn hôm nay, như thể đây chính là ngày cuối cùng, để nhìn cuộc đời với ánh mắt bao dung hơn, và yêu thương những người xung quanh nhiều hơn?
Nếu chỉ còn một ngày để sống... Tôi vẫn sẽ giữ nhịp điệu quen thuộc của cuộc sống hàng ngày, như một bản giao hưởng nhẹ nhàng. Sáng sớm thức dậy, tôi sẽ bước những bước chân dọc con đường quen thuộc hít thở không khí trong lành. Về nhà, trong lúc chờ cà phê nhỏ giọt, tôi vệ sinh cá nhân, chuẩn bị cặp vở cho con đi học, rồi bật máy tính lướt qua tin tức, thưởng thức bữa sáng. Những lúc rảnh rỗi, tôi ngồi bên bàn, học và luyện viết tiếng Trung, để tâm trí thêm phần phong phú. Chiều buông, tôi lật những trang sách yêu thích trong khi chờ đợi khách đến, và nếu trời xanh nắng đẹp, tôi sẽ cùng con dạo chơi, tắm mình trong làn nước biển mát mẻ. Tối đến, sau bữa cơm, chúng tôi dạo một vòng quanh khu phố trước khi cùng nhau ôn bài, chia sẻ những câu chuyện nhỏ. Cuối cùng, khi đêm khuya, tôi khép lại một ngày như thế – trọn vẹn đủ để cảm nhận cuộc sống thật sự ý nghĩa, rồi chìm vào giấc ngủ bình yên, với tâm hồn thanh thản và hạnh phúc tràn đầy.
"Tôi vẫn sống như từ trước tới giờ. Nghĩa là khi ăn, tôi không làm gì khác ngoài ăn. Khi chạy, tôi không làm gì khác ngoài chạy. Rồi nếu có phải chết thì cái ngày tôi chết cũng đẹp như mọi ngày khác. Tôi không sống trong quá khứ hay tương lai. Tôi chỉ có hiện tại và chỉ quan tâm đến hiện tại. Nếu ta lúc nào cũng ở trong hiện tại được thì ta là người hạnh phúc. Như thế, cuộc đời sẽ là một ngày hội lớn vì đời bao giờ cũng chỉ là khoảnh khắc ta hiện đang sống.”
— — — — — — — — — — — —
Mời mọi người ghé đọc và bình luận, thả tim để ủng hộ mình cùng team Gàn và Hâm dễ thương của mình nhé.
@Ninh_QN91@hanhtran2024@NguyenViet27344@tinabeauty_1987@tuannnt@Dung_Doan_BP@Elsarose90@MyDieuDK@Dieuaiqt@HuongVita39@nga1736757@duocsithanh789
Nếu chỉ còn 24 giờ để sống?
Một hình hài mờ ảo, khoác trên mình bộ áo đen vô tận, cầm lưỡi hái, một bàn tay với móng vuốt dài lạnh lẽo chạm vào trán tôi. Tôi bừng tỉnh lúc 5 giờ sáng, đồng hồ sinh tử trên tay báo hiệu rằng tôi chỉ còn 24 giờ nữa để sống. Cái chết như một hiệp ước tâm linh bí ẩn, đến một cách bất ngờ. Sau vài phút xáo trộn, tôi dậy vệ sinh cá nhân, khởi động cơ thể. “Chỉ còn 24 giờ thôi sao?” – Suy nghĩ hiện lên trong đầu, tôi bồn chồn mang giày, thay bộ đồ thể dục chạy thục mạng, mồ hôi nhễ nhại, tâm trí mới bắt đầu sáng rõ. Tôi tự hỏi mình sẽ làm gì bây giờ?
Tôi ngồi vào bàn, cầm cuốn sách trên tay, tôi rất thích đọc sách. Lật cuốn “Nhà Giả Kim” vẫn còn đang đọc dở, câu chữ hiện lên “Cậu không hiểu được tại sao yêu mà lại không có quyền đòi hỏi được sở hữu”, tôi vẫn luôn tò mò với câu hỏi này. Tôi thề tôi phải đọc xong lời giải đáp trước khi chết. Người phu lạc đà trong truyện đã nói: “Chết vào ngày mai cũng chẳng khác chết vào bất cứ một ngày nào khác. Mỗi ngày là để ta sống hoặc để từ giã cõi đời. Mọi thứ tùy thuộc vào một từ thôi: Maktub”.
Dù có chết, tôi cũng đã có một tuổi thơ yên bình. Tôi có những người bạn thân thiết, gửi tôi lời chúc mừng sinh nhật, người yêu dấu dẫn tôi đi ăn món tôi thích dù trời đổ mưa. Tôi đã có nhiều kỷ niệm đẹp bên bạn bè, đồng nghiệp và người sếp luôn yêu thương, nâng đỡ. Tôi đã trở về quê hương tôi hằng mong, ăn bữa cơm ấm cúng cùng gia đình, bắt đầu sự nghiệp bán cá đầy thú vị. Tôi đã đi nước ngoài, ngắm nhìn thế giới và đi từ Nam ra Bắc gặp gỡ anh chị em. Tôi đã biết chia sẻ hơn với những người yếu thế. Lòng tôi đầy tự hào.
Khi câu hỏi về tình yêu được giải đáp, tôi hiểu thông suốt: yêu là để tự do, không phải sở hữu. Trong 24 giờ cuối, tôi viết những dòng này gửi đến người thương, tặng đi những món quà cuối cùng, và đến nơi tôi khao khát. Nợ sinh tử còn đó, nhưng tôi cảm ơn cuộc đời đã cho tôi được yêu, được sống, được nợ. Tôi sẽ sống mãi trong tim của những người yêu quý mình.
- - - - - - Ninh Nicole - - - - -
***Maktub: Bí mật
***Bài dự thi học kỳ I - Lớp Việt Văn
Các anh chị em đọc xong nhớ like thả tim❤️, số tim là số điểm mọi người chấm cho mình. Một bài thơ em xin trích dẫn từ bài đăng của Dượng để mọi người cùng ngẫm về 24 giờ cuối cùng này này.
“Em nợ duyên anh tự kiếp nào
Như bờ lau nợ nước ven ao
Mực nghiên nợ bút thơ vay chữ
Trăng khuyết trời khuya nợ ánh sao.
Áo nợ đường kim nét chỉ thêu
Núi non vay mượn cỏ xanh rêu
Phố đêm nợ ánh đèn hiu hắt
Khói bếp xanh lam nợ mái lều.
Ta hẳn nợ nhau mối ân tình
Như ngày mới nợ ánh bình minh
Như hoàng hôn nợ đêm tăm tối
Và phận làm người nợ tử sinh.
Có thể kiếp xưa em nợ anh
Như đêm hạ nợ bóng trăng thanh
Đôi khi em vẫn thường suy nghĩ
Sao nhỉ?
Vì sao em có anh.”
Kính gửi đến Dượng @Tony_Buoi_Sang, lớp trưởng @TNhat9999 và team Gàn & Hâm.
@Ninh_QN91@NguyenViet27344@tinabeauty_1987@tuannnt@Dung_Doan_BP@Elsarose90@MyDieuDK@Dieuaiqt@hanhtran2024@HuongVita39@nga1736757@duocsithanh789
Dậu và Tý là bạn chí cốt từ hồi làm chung công ty ở thành phố nhộn nhịp. Dậu thì cứ mơ mộng mở spa riêng, nên ngày cày văn phòng mệt phờ, tối về vẫn miệt mài học massage, chăm sóc da với quản lý spa. Cô nàng hay tưởng tượng ngày khai trương, hương tinh dầu bay thoang thoảng. Còn Tý hàng tháng gửi tiền về quê phụ ba mẹ nuôi em đang tuổi ăn học. Hai đứa hay lê la cà phê muộn, kể chuyện đời thường, cười nói về tương lai tươi sáng. Rồi thoáng cái, Dậu học xong, quyết định khởi nghiệp. Nhưng làm ăn đâu dễ, chi phí ngất ngưởng: thuê mặt bằng khu sầm uất, sắm máy xông hơi, giường massage, mỹ phẩm xịn sò. Dậu gom góp lương tháng nhưng vẫn thiếu thốn, nên ngập ngừng hỏi vay Tý. Tý chẳng giàu có gì, nhưng vẫn gật đầu cho mượn khoản tiền dành dụm, bảo: "Sợ mất tiền chứ, nhưng tin bạn hơn mà." Dậu rưng rưng nước mắt, hứa một năm trả hết. Spa của Dậu hoàn thành và đón khách. Ban đầu quán đông khách, tiếng cười rộn ràng, hy vọng dâng trào. Nhưng đời không như mơ, Tý cưới chồng, sinh con đầu lòng, cần tiền lo cho gia đình nhỏ. Đúng lúc hạn trả nợ gần kề, spa Dậu lỗ nặng vì lạm phát vọt lên, cạnh tranh khốc liệt từ mấy chuỗi lớn. Dậu bán tháo đồ đạc cầm cự, mặt áy náy thú thật: "Cậu ơi, kinh doanh tệ quá, cho mình thêm thời gian nhé, mình sẽ cố." Tý nghe mà thương lo, nhưng vẫn gật đầu, tự xoay sở một mình dù mọi người bàn tán : "Dậu chắc quỵt tiền Tý rồi." Sau cùng, Dậu bán spa, quay lại làm văn phòng, trả dần hết nợ cho Tý, chứng minh tình bạn bền chặt.
Câu ca dao "Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm" hay ho thật, nó nói đúng phóc về cuộc sống đấy. Khi vay mượn, mình thấy rõ lòng tốt, sự tin tưởng của người cho vay, như Tý giúp Dậu dù bản thân cũng chật vật. Nhưng lúc trả nợ, nhất là khi đòi, mới lộ ra bản chất con người: chân thành chịu trách nhiệm hay lươn lẹo trốn tránh. Ca dao nhắc nhở vay mượn không chỉ chuyện tiền bạc, mà còn thử thách đạo đức, tình nghĩa. Bây giờ xã hội hiện đại, câu này vẫn chí lý, khuyến khích giữ chữ tín để tình bạn, mối quan hệ vững vàng, vượt qua bao khó khăn vật chất.
----------------
Con xin gửi bài tập Việt Văn số 5 đến Dượng @Tony_Buoi_Sang, lớp trưởng @TNhat9999 và team Gàn & Hâm.
@Ninh_QN91@NguyenViet27344@tinabeauty_1987@tuannnt@Dung_Doan_BP@Elsarose90@MyDieuDK@Dieuaiqt@hanhtran2024@HuongVita39@nga1736757@duocsithanh789
P/s: Mọi thả tim, còm, share để team em qua môn lớp Việt Văn với ạ. Hình ảnh pháo hoa ở Đà Nẵng đẹp rực rỡ.
BÀI VIẾT SỐ 5 LỚP VIỆT VĂN
Tôi là một người từng rất sợ chuyện vay mượn tiền bạc, phần lớn vì thiếu hiểu biết, phần vì tài chính eo hẹp nên vay hay cho mượn cũng chỉ trong một khoản nhỏ. Đến một ngày, ra đời làm kinh doanh tôi tạm ứng niềm tin vào đối tác của mình. Đối tác hứa rằng hôm nay đặt cọc và ngày mai sẽ thanh toán hết. Nhưng ngày mai đó vẫn chưa đến. Tôi rơi vào thế phải xoay tiền để giữ lời hứa với nhà cung cấp của mình. Thật may mắn cho tôi khi mượn được một khoản tiền để hoàn tất giao dịch. Bản thân tôi chờ đối tác nên phải chủ động nhắn với người cho tôi mượn hoãn thời gian trả. Tôi chia sẻ tình trạng của mình tới người cho tôi mượn nhưng tuyệt đối không kể rõ đối tác của tôi là ai. Trong hành trình đi mượn tiền ấy, cũng có người không đồng ý và nói lời mà tôi cảm thấy buồn, khóc nhiều, rồi lại có người sẵn lòng cho tôi mượn cả khoản tiết kiệm của em ấy. Tôi xúc động lắm, cảm kích trước sự hào sảng và tin tưởng từ em.
Tôi bớt sợ hơn và tỉnh táo hơn khi đọc được câu nói : “Khi vay khi mượn, thấu lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm”. Từ góc độ là người đi vay, tôi biết ơn những người cho tôi mượn, họ không ngần ngại cho tôi mượn một số tiền lớn, biết ơn họ coi trọng mối quan hệ hơn tiền bạc. Nếu trả được đúng hạn, tôi chắc chắn sẽ trả. Nếu chưa tôi sẽ trình bày cho họ biết. Ở góc độ người cho mượn, trước hết tôi hiểu phần nào người đó là ai, khả năng tôi tới đâu, xác định khoản cho mượn là khoản chưa cần dùng đến, không đòi lại bất chợt. Chẳng ai có trách nhiệm để cho mình vay hay cho mượn. Nhưng thêm một chút thời gian, và đừng bao giờ im lặng, tôi tin việc vay mượn sẽ dễ chịu hơn. Bảo toàn được mối quan hệ tốt đẹp được xây dựng qua nhiều năm. Giữ được niềm tin tốt đẹp giữa người với người. Tôi chợt nhớ tới câu thơ:
“Nếu là con chim, chiếc lá,
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh.
Lẽ nào vay mà không có trả
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?”
( Một khúc ca - Tố Hữu)
@Ninh_QN91@NguyenViet27344@tinabeauty_1987@tuannnt@Dung_Doan_BP@Elsarose90@MyDieuDK@Dieuaiqt@hanhtran2024@HuongVita39@nga1736757@duocsithanh789
LỚP VIỆT VĂN | TEAM GÀN VÀ HÂM
Chủ đề: Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm.
– — – – — – – — – – — – – — –
Năm 2011, sau khi nghỉ việc tại công ty cầu đường, tôi cùng một người bạn lập công ty chuyên cung cấp VLXD cho các công trình. Khoảng một năm sau, chúng tôi trúng gói thầu cung cấp vật liệu trị giá 8 tỷ đồng từ một đối tác tại Long An. Họ đồng ý tạm ứng 40% giá trị hợp đồng, nhưng với điều kiện chúng tôi phải có khoản bảo lãnh đối ứng tương ứng. Lúc bấy giờ, vốn lưu động của cả hai chỉ vỏn vẹn hơn 200 triệu đồng, cộng thêm ba cây vàng (khoảng 120 triệu) mà cậu bạn mượn được từ bên nhà vợ. Hợp đồng này là cứu cánh cho hoạt động kinh doanh của chúng tôi trong hơn một năm tới, tôi buộc phải xoay sở. Tôi gặp H. – một người bạn kiểu "bắt cầu", quen biết từ thời sinh viên và thường xuyên tụ họp mỗi khi tôi về Sài Gòn. Tôi kể về việc có thể mất hợp đồng nếu không đáp ứng được yêu cầu. Không do dự, H. đồng ý giúp đỡ bằng cách thế chấp căn nhà mới xây – tài sản duy nhất anh ấy đang sở hữu – để thực hiện khoản bảo lãnh đối ứng cho đối tác. Dù sau đó tôi tìm được giải pháp khác nhanh chóng hơn, không cần phải dùng đến tài sản của H., nhưng với tôi, anh ấy mãi là quý nhân trong cuộc đời.
Câu thành ngữ "Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm" chính là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị con người qua lăng kính của việc vay mượn tiền bạc. Trong lúc bạn lâm vào hoàn cảnh khó khăn, người sẵn sàng đưa tiền cho bạn vay mượn không hẳn vì họ dư dả, mà bởi họ coi trọng bạn hơn cả giá trị vật chất – đó là minh chứng rõ nét cho sự quan tâm chân thành và lòng tin tưởng. Chẳng ai có nghĩa vụ phải giúp đỡ bạn trong chuyện tiền nong, vậy nên hãy trân quý và biết ơn những tấm lòng ấy như báu vật. Việc trả nợ đúng hạn không chỉ là giữ gìn chữ tín, mà còn là cách bảo vệ nhân phẩm của chính mình, chứng tỏ bạn là người có trách nhiệm, không lợi dụng, luôn biết ơn và trân trọng mối quan hệ. Bởi lẽ, quan hệ vay mượn chính là thước đo nhân cách con người, đừng vì đồng tiền mà đánh mất những mối dây quý giá hay làm hoen ố phẩm giá của bản thân.
– — – – — – – — – – — – – — –
Anh chị em có lướt qua nhớ ghé đọc, thả tim động viên mình và đội Gàn và Hâm với nhé.
Team Gàn & Hâm
@Dieuaiqt@duocsithanh789@Dung_Doan_BP@Elsarose90@hanhtran2024@HuongVita39@MyDieuDK@nga1736757@NguyenViet27344@Ninh_QN91@tinabeauty_1987@tuannnt
Thả cho tui 1 ❤️ tôi xuống máy bay liền! Mà câu chuyện này của tôi có thật 100% đấy! Yêu thương đong đầy 💖👯♀️
— —- —- —- —- —
Ngày đầu tiên tôi chuyển đến cạnh nhà em, tôi ngưỡng mộ em vô cùng: một người phụ nữ dịu dàng, tốt bụng, sống trong căn nhà rộng lớn giữa Sài Gòn cùng con nhỏ, còn chồng thì đang lập nghiệp bên Pháp. Tôi nghĩ em hẳn có cuộc sống hạnh phúc. Nhưng càng thân thiết, tôi mới biết, tất cả tài sản đều do bố mẹ em lo liệu, còn người chồng kia sau khi được gia đình em hỗ trợ thì phụ bạc, thậm chí quay về đòi chia tài sản. Đó là lý do em phải bán nhà, bắt đầu lại từ đầu. Một ngày, em gọi trong tâm trạng gấp gáp, hỏi vay tôi 300 triệu và hứa sáng sớm mai sẽ trả. Tin em nhưng vẫn giữ chút lo xa, tôi chỉ cho mượn 100 triệu bởi đó là số tiền tôi sẵn sàng chấp nhận mất, vì trực giác mách bảo có điều không yên. Trưa hôm sau, em bật khóc qua điện thoại: “Chị ơi, em mất hết rồi, em bị lừa!” Nghe em kể đã mất trắng kèm 800 triệu đi vay, tôi chỉ khuyên em giữ bình tĩnh, lo sức khỏe. Sau cú sốc, em suy sụp, sống chật vật cùng con. Một năm sau, em chắt chiu từng đồng để trả nợ, có khi chỉ 5 triệu cũng đưa tôi. Có lúc tôi muốn miễn đi, nhưng em kiên quyết trả đủ. Sau cùng, khi em gom góp được, tôi chỉ nhận lại phần cần thiết rồi tặng em 20 triệu để có thêm điểm tựa vượt qua giai đoạn tối tăm ấy.
Đúng là; “Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm.” Tôi đã thấy tấm lòng của em, một người tuyệt vọng nhưng vẫn giữ sự tin tưởng, thành thật bày tỏ khó khăn. Và khi đến lúc trả, dù có thể im lặng, em vẫn gắng gượng để giữ trọn chữ tín. Nhân phẩm của em nằm ở đó: không phủ nhận, không chạy trốn, mà nỗ lực thanh toán để lòng mình thanh thản. Tôi nhận ra, chuyện tiền bạc không chỉ là con số, mà còn là phép thử tình người. Nếu thiếu tỉnh táo, tôi có thể mất nhiều hơn khả năng chịu đựng. Bài học rút ra là: hãy cân nhắc khi cho vay, chỉ trong phạm vi có thể, và hãy giữ chữ tín khi đi vay, vì tiền bạc có thể mất đi nhưng nhân phẩm và tình nghĩa thì không thể mua lại được.
——————————
Bài tập lớp #Việt_Văn vòng 5 - Đề số 3: “Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm.”
Gửi lớp trưởng @TNhat9999
&
#TeamGanHamX@Ninh_QN91@NguyenViet27344@tinabeauty_1987@tuannnt@Dung_Doan_BP@Elsarose90@Dieuaiqt@hanhtran2024@HuongVita39@duocsithanh789@nga1736757
Một nụ cười = một nút thả tim.
Thử đi, bạn sẽ bất ngờ đấy!
BÀI TẬP LỚP VIỆT VĂN TUẦN 05
Đề 03: Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm.
—----------------------------
Mộc Ni, một cô gái mơ mộng và nhiệt huyết, nổi tiếng trong làng vì những ý tưởng kỳ lạ. Một ngày, cô chạy đến nhà Mặc Khiêm, người bạn thân tiết kiệm, tuyên bố: “Tớ cần vay tiền để mua một con ngựa lùn làm mặt tiền cho tiệm cà phê!” Mặc Khiêm, dù ngỡ ngàng, vẫn không nỡ từ chối ánh mắt lấp lánh của cô. Anh đưa hết số tiền tiết kiệm và dặn: “Trả tớ khi nào thành công.” Mộc Ni nhận tiền, cảm ơn rối rít rồi hăm hở đi mua con ngựa lùn, đặt tên là Bắp Rang và biến nó thành “nhân viên chào khách”. Kỳ lạ thay, ý tưởng quái chiêu ấy hút khách đến tiệm đông nườm nượp. Mộc Ni vừa bán cà phê vừa kể chuyện về Bắp Rang, khiến cả làng xôn xao. Cô nhanh chóng kiếm đủ tiền, trả Mặc Khiêm sớm hơn dự tính, kèm một ly cà phê muối cô tự làm. Không chỉ thế, hàng ngày Mộc Ni còn học thêm tiếng Trung, chờ có dịp rủ Mặc Khiêm đi du lịch để cảm ơn. Mặc Khiêm cũng vì thế mà trở thành khách quen của Mộc Ni. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười của cô khi bán hàng, Mặc Khiêm không ngừng động viên chính mình: “Lần tới mình sẽ vay tiền Mộc Ni và vờ như quên. Sau cùng là lấy thân trả nợ.” Thoáng nghĩ và chợt cười, Mặc Khiêm dường như quên cả thực tại.
Khi vay khi mượn, thấy tấm lòng người. Khi trả khi đòi, thấu nhân phẩm. Mộc Ni nhận ra tấm lòng của Mặc Khiêm rất tốt, sẵn sàng cho bạn bè mượn tiền không chút đắn đo hay yêu cầu một cái lịch trả. Mặc Khiêm làm vậy cũng vì tin tưởng Mộc Ni và quý mến tình bạn này. Điều ấy được đền đáp xứng đáng với nỗ lực làm việc của Mộc Ni cùng kết quả là cô đã trả được nợ. Đứng trước bài toán vay mượn, ai cũng sợ mất tình và mất tiền. Đứng sau bài toán trả đòi, nhiều người ngậm trái đắng vì tin lầm người. Nhưng sau cùng vì lòng trắc ẩn, chúng ta vẫn giúp nhau. Mặc Khiêm và Mộc Ni là minh chứng cho một tình bạn đẹp. Giúp đỡ nhau khi khó khăn và cùng nhau vươn lên để có một cuộc sống tốt đẹp. Dù không phải cái kết nào cũng được như câu chuyện trên nhưng ít nhất chúng ta cũng được một bài học đáng nhớ về lòng người.
—----------------------
Xin phép tag lớp trưởng @TNhat9999 cùng đồng đội Gàn&Hâm ạ.
@Ninh_QN91@NguyenViet27344@tinabeauty_1987@tuannnt@Dung_Doan_BP@Elsarose90@MyDieuDK@Dieuaiqt@hanhtran2024@HuongVita39@nga1736757@duocsithanh789#GanHamX#LopVietVan#HuongVita