Nga | Nadia
635 posts

Nga | Nadia
@Nga_lavender
Cùng học tập, nỗ lực để trở thành người tử tế, giúp đỡ được nhiều người khác.




EM ĐANG NGHĨ GÌ? Trước đây tui thường đọc sách về quản lý nhân sự, hệ thống của một doanh nghiệp. Tìm hiểu vì sao thằng đối thủ nó có người giỏi quá mà tôi thì cứ nai lưng ra làm. Tại sao trong tổ chức có những con rắn… và nhiều thứ khác liên quan đến hệ thống tổ chức. Cứ thế hơn 10 năm, chưa kể các khóa học về văn hóa, đèo tẹo. Tôi vẫn không thành công như mong đợi. Tôi không cam chịu. Một ngày mùa hè đẹp trời, Tui đang đứng dưới gốc cây phượng ngoài sân văn phòng, ngắm hoa phượng rơi, hai tay nắm lại đưa về phía sau, mặt hơi chếch lên cao, vài cánh hoa đỏ rơi theo cơn gió nhẹ mới vừa thổi qua. Tui mơ màng quyết tìm cho ra nguyên nhân vì sao không đạt được như kỳ vọng. Chợt có ai đó vỗ vai: Làm gì đó? Tui chưa quay lưng lại, trả lời luôn: Tao đang suy nghĩ về nước Mỹ. Nói xong, tui quay lại thì thấy người vỗ vai là boss. Boss: Suy nghĩ xong chưa? Tui: Dạ chưa. Boss: Suy nghĩ không xong vậy có làm được không? Tui: Dạ… được. Boss: Vậy vô văn phòng ngồi uống miếng nước trà rồi đi làm cho tao. Đứng đó nghĩ hoài hết giờ. Tui : Dạ. (Một tiếng rõ to) Tui bưng ly trà uống mà cảm thấy sao trà hôm nay chát ngắt. *** Để mấy hình cuốn sách ở đây nhớ đọc. Khi mình đọc xong, con cháu coi lại X sẽ tìm đọc. Bỏ lại sách giấy, nó đốt theo mình hết.


















Khi đại ngàn Đồng Din còn chìm trong giấc ngủ sâu, nhịp sống của người nông dân đã bắt đầu từ lúc 2, 3 giờ sáng dưới ánh đèn pin le lói giữa màn sương lạnh. Đó là cuộc chạy đua âm thầm với thời gian, bởi chỉ cần chậm trễ một nhịp, những trái dứa căng mọng sẽ chín quá lứa, đánh mất đi vị thanh khiết vốn có ngay dưới cái nắng gay gắt của vùng đất đỏ. Suốt hai tháng ròng rã của mùa vụ, đôi vai người dân trĩu nặng khi mỗi ngày phải hái và vận chuyển từ 4 đến 5 xe dứa, tương đương hơn 800 kg thành phẩm. Thế nhưng, giữa sự nhộn nhịp của mùa thu hoạch ồ ạt, nỗi lo "cung vượt quá cầu" lại hiển hiện khi thương lái ép giá, khiến những giọt mồ hôi rơi xuống đôi khi không đổi lại được niềm vui trọn vẹn. Dẫu chất lượng dứa đạt đến độ tinh túy nhất, bà con vẫn ngậm ngùi chịu lỗ để bán tống bán tháo, hy vọng thu hồi chút vốn liếng cho bao đêm trắng vắt kiệt sức lực trên đồng. Hành trình của mỗi trái dứa không chỉ mang theo vị ngọt của đất mẹ, mà còn chứa đựng cả sự kiên cường và lòng yêu nghề sắt son của con người nơi đây, dẫu cuộc mưu sinh còn lắm những thăng trầm.















