Những Chấm Hồng Ký Ức
Mưa thu rơi lặng lẽ, từng giọt mỏng manh vỡ tan trên ô kính mờ sương, như nhịp tim của đất trời hòa vào lòng Hoàng Cúc. Cô ngồi đó, bên khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, ngón tay khẽ vuốt lớp rèm kem đã phai màu, ánh mắt dừng lại nơi cành hồng lủng lẳng trước hiên. Những quả hồng chín đỏ rực như ánh hoàng hôn, những quả xanh e ấp như giấc mơ chưa kịp nở, tất cả rung rinh trong gió heo may. Hương hồng thoảng qua, hòa cùng mùi đất ướt và lá khô ngai ngái, kéo Cúc vào một miền nhớ miên man – nơi mùa thu không chỉ gõ cửa ngôi nhà mà còn khơi dậy những mảnh ký ức vỡ vụn trong tâm hồn.
Ngày còn bé, Cúc thường quấn quýt bên cha – người đàn ông trầm lặng với đôi tay chai sần vì đẽo gỗ. Mỗi độ thu về, cha buộc cành hồng tươi lên cửa, ngồi kể chuyện dưới tiếng mưa tí tách: “Đời người như quả hồng, con ạ. Phải chờ chín mới ngọt, nhưng nếu chần chừ, gió sẽ cuốn đi.” Cúc, cô bé tóc tết đôi, chỉ cười khì, cắn ngập răng vào quả hồng chín mọng, nước ngọt tràn đầy miệng, chẳng hay lời cha là một bài ca về sự mong manh. Cha khắc những bức tượng nhỏ từ thân cây hồng già, từng nhát dao như kể lại những vết thương không lời: mẹ mất khi Cúc còn trong nôi, anh trai ngã xuống giữa khói lửa chiến tranh. Cúc lớn lên trong hơi ấm của cha, học yêu những điều giản dị – tiếng mưa đều đều, mùi gỗ thơm ngát, và nụ cười hiếm hoi của cha khi thấy cô nhảy chân sáo dưới gốc hồng cổ. “Cây này có từ thời cụ nội,” cha từng nói, giọng trầm như gió thu.
Rồi một chiều mưa tầm tã, cha ra đi, để lại ngôi nhà lặng thầm và khu vườn hoang tàn. Cúc rời làng, mang theo giấc mơ rực rỡ, bước vào thành phố đầy gió bụi. Một người đàn ông bước vào đời cô, nụ cười anh như nắng nhạt giữa lá vàng, hứa hẹn một tổ ấm giữa những con phố thị. Họ từng hái hồng dại ven đường, từng thì thầm những lời đẹp đẽ với nhau. Nhưng rồi, như lá rơi trước gió, anh rời xa, để lại trong Cúc một khoảng trống lạnh lẽo. Bạn bè cũng dần xa cách, cuốn theo guồng quay cuộc sống, quên những buổi ngồi bên nhau nghe mưa. Cúc trở về, giữa mùa thu cô quạnh, tìm chút bình yên nơi cành hồng treo lơ lửng – như sợi chỉ mỏng manh nối cô với những ngày đã mất.
Hôm nay, mưa nặng hạt, gió lùa qua khe cửa, làm cành hồng rung rinh như sắp gãy. Cúc đứng dậy, với tay chạm vào chùm quả chín mọng, lớp vỏ mịn màng như làn da ký ức. Bất chợt, một quả hồng rơi xuống sàn gỗ cũ, lăn lóc giữa tiếng mưa. Khi nhặt lên, Cúc thấy nó nứt đôi, để lộ không phải hạt, mà một mảnh giấy cuộn tròn, nét chữ run run của cha. Thì ra là một trái hồng bằng gỗ, cha đã khắc rồi sơn lên như thật. Tim cô thắt lại, như bị mưa lạnh siết chặt: “Con gái yêu, nếu con đọc được, cha đã xa rồi. Nhưng đời không chỉ có rụng rơi. Dưới gốc hồng già, cha chôn hộp kỷ vật của mẹ con. Sống tiếp, và chín muồi theo cách của con.” Nước mắt Cúc rơi, hòa vào mưa, như thể đất trời cũng khóc cùng cô.
Cô bước ra vườn, đôi chân trần run rẩy trong mưa lạnh. Dưới gốc hồng già, Cúc đào, từng nhát cuốc như đào vào ký ức. Hộp gỗ cũ hiện ra, phủ đầy đất ẩm, chứa những lá thư mẹ viết cho cha – từng dòng chữ như hơi thở của một tình yêu lặng thầm. Một lá thư viết: “Anh ơi, nếu em không còn, hãy để Cúc lớn lên như cây hồng nhà mình – chịu gió sương, nhưng luôn giữ được ngọt ngào.” Cúc ôm hộp gỗ, nước mắt rơi, nhưng giữa mưa, cô cảm nhận một ngọn lửa nhỏ trỗi dậy trong lòng.
(Xem đoạn kết ở còm)
Tản văn: Nguyễn Phương Thùy
#MuaThuNho#QuaHongKyUc#HoangCuc#ChinMuoi#KyUcMuaThu#NoiNho#CayHongCo#MuaRoiTamSu#TinhYeuLangTham#SongTiep
Bài thi HK1 lớp Việt Văn
"Nếu chỉ còn 24 giờ để sống".
Mời cả nhà cùng nghe và chấm điểm cho bài thi của mình bằng cách ❤️, share và cmt. Yêu thương cả nhà nhiều ạ. 🥰
🌱My team Khùng Nhẹ 🥰
@nguyenkimoanh97@NgocHieu0384@Vungcoi@tranhueatto@RuanLian06@Diem_Hang_Visa@vic_vtn@Hanguyenn2593@AnnaNguyen1921@LanNguyen020995
_______________________
Lời của sư ông văng vẳng bên tai: “Con chỉ có 24 giờ để sống, sáng sớm mai ta sẽ đưa con đi.” Tôi giật mình tỉnh giấc, ôm chặt cậu con trai vừa tròn một tuổi vào lòng, hôn nhẹ lên vầng trán và thì thầm: “Ngủ ngon, con trai yêu của mẹ.” Nước mắt lăn dài trên má, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì con tôi còn quá nhỏ. Làm sao tôi có thể rời xa con, rời xa gia đình nhỏ này? Hít một hơi thật sâu, tôi tự nhủ: nếu chỉ còn 24 giờ, tôi sẽ sống trọn từng giây phút yêu thương......
☘️ Bài dự thi Học Kỳ 1
☘️ Lớp Việt văn - Thị Trấn X
☘️ Giáo viên phụ trách: Nguyễn Văn Dượng
☘️ Chủ đề: "Nếu Chỉ Còn 24 Giờ Để Sống"
☘️ Phiên bản "VIDEO"
Bé mời cả nhà cùng đón xem ạ.
‐-----------------------------------
Xin phép được tag lớp trưởng @TNhat9999
Và đồng đội Cà Chớn yêu thương:
@duonganh0893@MNHoaMaiCB42898@MinhTrang315@ChononTony@Huong1080593@Thuyan_11
Nếu chỉ còn 1 ngày để sống bạn sẽ làm gì?
Cách đây 2 năm, mình từng quay một đoạn video với câu hỏi: “Nếu chỉ còn một ngày để sống, bạn sẽ làm gì?” vẫn nghĩ mọi thứ trong đời còn quá nhiều thời gian để hứa hẹn, để làm dở dang rồi lại cất vào mai sau. Thế nhưng, hôm nay, khi đọc lại câu hỏi ấy từ Dượng , tựa như một lần nữa mình được soi chiếu chính mình – để nhìn lại, để tự hỏi: nếu thật sự chỉ còn một ngày, mình sẽ làm gì?
Nghe lại video cũ, có thể hơi lan man, nhưng thật ra nó là cả một quãng dài suy ngẫm. Trong đời, có quá nhiều điều khiến ta chưa thể buông, quá nhiều ước mơ chưa trọn, quá nhiều lời hứa chưa làm được. Mình từng đặt câu hỏi này trong một buổi radio, và nhận về nhiều câu trả lời: người thì nói sẽ chạy về bên ba mẹ, người thì bảo sẽ đi làm một việc ấp ủ lâu nay. Mỗi người đều ôm trong lòng những dự định, những điều chưa kịp hoàn thành… cho đến khi nhận ra, thời gian vốn chẳng bao giờ đợi chờ ai.
Thời gian chỉ đi một chiều, và ta chẳng thể nào níu giữ. Vậy thì, thay vì hẹn, hãy sống. Thay vì mơ, hãy làm. Một ngày sống trọn vẹn, đầy ắp yêu thương và không hối tiếc – có lẽ đã là điều tuyệt vời nhất.
Nếu chỉ còn một ngày để sống, mình nghĩ… mình sẽ chọn tha thứ cho những điều chưa trọn, sẽ nói lời cảm ơn với những người mình thương, sẽ dành từng phút giây ôm chặt gia đình, bạn bè và cả chính mình. Và rồi mỉm cười bình yên, vì đã yêu hết lòng, đã sống đúng với trái tim.
Hạnh phúc không nằm ở số ngày ta có, mà nằm ở cách ta sống trong từng khoảnh khắc. Đời người hữu hạn, nhưng một ngày sống trọn vẹn yêu thương – cũng đủ để hóa thành vĩnh cửu.
Bài thi Học kỳ I – Lớp Việt Văn 🔥🔥🔥
🎬 Video với chủ đề: “Nếu chỉ còn 24h để sống”
👉 Nhân vật của Anna đã đưa ra lựa chọn ra sao?
Mời bạn click vào video để cùng khám phá câu trả lời!
Và bạn ơi, chính bạn cũng là giám khảo chấm điểm cho bài thi này bằng một ❤️ thật quý giá!
Xin gửi trọn yêu thương và biết ơn đến bạn! ✨✨✨
🔥🔥🔥Semester Exam – Vietnamese Literature Class
🎬 Video theme: “If There Were Only 24 Hours Left to Live”
👉 What choice did Anna’s character make?
Click on the video to find the answer!
And dear friend, you are also the judge of this exam, giving your precious ❤️ as the score.
With much love and gratitude to you! ✨✨✨
——
Lớp trưởng @TNhat9999 ghi nhận bài thi giúp chị nhé!
Đồng đội team Khùng Nhẹ thân yêu:
@Hanguyenn2593@vic_vtn@NgocHieu0384@LanNguyen020995@Vungcoi@Tranhueatto@Diem_Hang_Visa@Ruanlian06@nguyenkimoanh97@AnnaNguyen1921
Em thế này sao anh chẳng đầu tư
Cũng núi non, cũng sông hồ đầy đủ
Tài nguyên trong em vô cùng phong Phú
Em thế này sao anh chẳng đâu tư…
Quê em Quảng Ninh, không biết có ai đã từng qua nơi đây…
CHUYỆN XE BUS
Lâu không được trải nghiệm đường ngập, phương tiện duy nhất mình có thể đi được ra khỏi HN là xe bus điện VinBus.
Giày mình xin túi bóng dọc đường, tháo ra nhét vào balo, mua cái ô, rồi quần xắn lên tới đùi, lội nước đi bắt xe.
Đứng mãi thì cũng được ngồi, HN đường nào cũng tắc, ai cũng vội vã dưới cơn mưa chiều thu đầu giông hậu bão tố. Kín đường kín lối.
Thế rồi mình vừa ngồi xuống, bên cạnh lại đứng dậy rời đi, rồi có bác già cũng giống mình, tay xách giày, chân đi thậm thọt, chắc dẫm phải gì đó khi đi chân đất lội nước. Trông mặt bác khắc khổ, mình ngồi kế vào cho bác ngồi bên cạnh. Dù chỗ hơi nhỏ, nhưng 2 bác cháu vẫn ngồi đc.
Thế rồi bác có điệu thoại. Phía bên kia nói gì mình chưa nghe rõ, bác chỉ nhả 1 câu bình thản " thế thì phải mổ thôi, chứ muộn thì làm thế nào đc, các chú chuẩn bị mổ đi, có gì mở video a xem, a hướng dẫn "
Oàiiiiii, chân nhân bất lộ tướng, không lẽ bác là giáo sư bác sĩ phẫu thuật vừa từ VinMec đi ra...
Rồi nhạc chuông zalo vang lên, phía đầu kia thì thào gì đó. Bác xem qua rồi ghé điện thoại lên tai hướng dẫn " giờ nghe anh, rạch 1 đường dài, lôi hết ruột nó ra, con này phải ba cân hơn, nhớ lấy hết mật nó ra nhé. To thế này tốn rượu phết đấy, nhưng mà con này nướng rồi nấu cháo thì ngon "
Ah !!!! Hóa ra bác đạo diễn chỉ đạo chế đồ nhậu chiều mưa. Thế mà cháu cứ tưởng :))
LỚP VIỆT VĂN THỊ TRẤN X
Bài Thi Học Kì 1
Chủ đề: “Nếu Chỉ Còn 24 Giờ Để Sống”
——————⭐️—————-
Nếu chỉ còn 24 giờ để sống mình vẫn muốn làm hết những việc như những ngày bình thường nhưng với một tâm thế chậm rãi và tận hưởng từng khoảnh khắc.
Khi chiếc điện thoại reo đúng 5g sáng, mình sẽ dậy ngay, không còn níu kéo từng phút để ôm gối lười biếng. Mình nhanh chóng vệ sinh rồi nấu ăn, dọn dẹp, soạn đồ cho chồng đi làm và con gái đi học. Sau đó mình nhờ ba mẹ chồng giữ con trai rồi phóng lên xe để kịp giờ đi làm. Đến cơ quan mình dọn dẹp sạch sẽ chỗ ngồi, hoàn tất thật tốt ngày làm việc và chia sẻ nhiều hơn, gửi lời cảm ơn đến sếp và đồng nghiệp đã luôn giúp đỡ, hỗ trợ dù mình có thật nhiều thiếu sót.
Mình về sớm một tí để rước con gái rồi ghé sang nhà ba mẹ mình. Mỗi lần về đến nhà ba mẹ, mình được sống như đứa con gái nhỏ mè nheo, chỉ cần ngồi ăn bữa cơm cùng gia đình là mình mãn nguyện rồi. Điều mình hối tiếc nhất đến hiện tại là chưa thể cho ba mẹ một cuộc sống sung túc hơn. Về đến nhà mình sẽ hỏi thăm ngày đi học của con gái. Mình nhẹ nhàng ôm ấp con trai bé bỏng, vỗ về bằng tất cả tình yêu thương. Tối đến gia đình nhỏ ríu rít tiếng cười, tiếng la hét mà mình gọi đó là những âm thanh của hạnh phúc. Khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, mình lặng lẽ nhìn ngắm từng thành viên trong gia đình, ngôi nhà quen thuộc và ngồi viết tin nhắn gửi cho chồng. Cám ơn vì chồng đã nuông chiều, yêu thương mình. Cám ơn gia đình hai bên luôn làm chỗ dựa cho mình trong cuộc sống này.
Mình luôn nguyện với ơn trên nếu một ngày mình phải ra đi thì điều đó sẽ diễn ra nhanh chóng. Mình không sợ đau, mình sợ những người xung quanh mình đau hơn. Người ra đi không còn tiếc nuối gì thì người ở lại sẽ bớt than khóc. Khi mình nhắm mắt lại, mọi khoảnh khắc trong cuộc sống như một cuốn phim tua nhanh và đến hồi kết. Thế là mình sống trọn 24 giờ bình dị nhưng vô cùng ý nghĩa!
—————⭐️——————-
Gửi niệm lành cho tất cả các bạn đã đọc bài kiểm tra học kì 1 của mình nha. Xin cho mình một tim để đi tiếp lớp học Việt văn. Mình chân thành cám ơn cả nhà ❤️
Em xin phép tag lớp trưởng @TNhat9999 và các anh chị team Tào Lao!
@HongLua141345@MayMay752746@TuanDoan0334@huuphuoc105@Thaonguyen_263@Abi_Thienduong@ThuyNgu25723880@DTXuan201188
Mượn ảnh của Dượng e góp bài thơ trung thu gửi lời chào tới các anh chị trong thị trấn nhỏ. Chúc mọi người buổi tối vui vẻ.
Em mới vào thị trấn , nhờ các anh chị hỗ trợ em thêm FL để đạt mục tiêu ạ.
Bài thơ Vui Trung Thu Cùng Bé ( tác giả Nguyễn Ngọc Ký )
Trái hồng phô má đỏ hây.
Bưởi đào ướp nắng treo ngay trước nhà.
Long lanh sao sáng Ngân Hà. Xuống chơi cùng bé trong nhà ngoài sân .
Rừng xa sư tử, kỳ lân .
Cùng về với bé kết thân bạn hiền. Dưới ao cá chép cùng lên .
Góp vui mở hội rước đèn đêm trăng .
Trái na mở mắt tròn căng.
Chuối cười phô cả hàm răng rực vàng
LỚP VIỆT VĂN
Thi HK1
Đề bài: Nếu chỉ còn 24 giờ để sống.
🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀
Nếu chỉ còn 24 giờ để sống, tôi sẽ không để một giây nào trôi lãng.
Từ khi còn là một cô bé câu hỏi đó đã từng như một nhát lạnh xuyên qua tim - có lúc tôi tưởng buông tay sẽ là lối về dễ dàng. Nhưng giữa những vết sẹo và nỗi cô độc, có một ngọn lửa nhỏ không bao giờ tắt: khát khao được yêu, được sống trọn vẹn.
Thời gian trôi qua, cô bé ngày nào giờ đã trưởng thành, mang theo những vết sẹo trong lòng nhưng cũng đầy kiên cường. Khi câu hỏi ấy vang lên lần nữa, tôi không còn do dự. Tôi sẽ gạt bỏ mọi muộn phiền lao nhanh về nhà, ôm thật chặt đứa con bé bỏng trong vòng tay. Tôi sẽ thì thầm vào tai con những lời giản dị mà chân thành: “Mẹ yêu con, con là ánh nắng, là cả bầu trời của mẹ. Dù mẹ có ở đâu, mẹ sẽ mãi là ngọn gió nâng bước con trên mọi hành trình”. Tôi sẽ nhìn sâu vào mắt người chồng đã cùng tôi đi qua bão giông, và nói với anh: “Em yêu anh hơn mọi lời nói, hơn cả một đời dài”. Chúng tôi sẽ về quê, cùng ông bà bên mâm cơm ấm, nghe tiếng cười trở về như chữa lành mọi vết thương.
Tôi sẽ mỉm cười thật nhiều - không phải nụ cười gượng ép, mà là nụ cười ấm áp như nắng sớm. Tôi sẽ nắm tay những người lạ cần một cái ôm. Tôi sẽ dùng trái tim chân thành để lắng nghe. Không phải để sửa chữa mọi nỗi đau, mà để người ta biết rằng ai đó đã từng dừng lại và nhìn thấy họ. Và rồi, tôi sẽ buông xuống mọi u uất bằng hành động của lòng khoan dung: tha thứ cho người, tha thứ cho chính mình vì những lần yếu lòng.
Trong 24 giờ quý giá ấy, tôi sẽ sống hết mình - yêu thương không giữ lại, tha thứ không tính toán, và thắp lên ánh sáng cho những bước chân quanh mình. Nếu đường đời không ai đồng hành, tôi sẽ tự trở thành ngọn đèn cho chính mình: sáng, ấm và kiên định. Dù thời gian ngắn ngủi, khi ta chọn yêu và cho đi, đời vẫn trở nên trọn vẹn - để cuối cùng, khi khép mắt, ta có thể mỉm cười vì đã sống một cuộc đời đáng sống.
Tôi đang sống như thể còn 1 ngày để sống. Còn bạn thì sao?
🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀🍀
Các bạn đọc xong thả tim và bình luận cùng mình nhé! Số tim là số điểm thi học kỳ của mình. Xin chân thành cảm ơn ❤️
Xin phép được tag đồng đội Gàn và Hâm
@Ninh_QN91@tuannnt@HuongVita39@Elsarose90@Dung_Doan_BP@nga1736757@duocsithanh789@hanhtran2024@NguyenViet27344
“Nếu chỉ còn 24 giờ để sống, bạn sẽ sống như thế nào?”
Câu hỏi này không mới, nhưng luôn khiến chúng ta phải dừng lại và suy ngẫm. Hầu hết chúng ta đều khao khát một cuộc đời ý nghĩa, trọn vẹn, để khi nằm trên giường bệnh vào những phút cuối đời, ta không phải thốt lên “giá như”. Thế nhưng, thực tế là hiếm ai sống trọn vẹn từng 24 giờ mỗi ngày. Chúng ta đều là “tỷ phú thời gian”, nhưng hầu hết chúng ta bị “phá sản”.
Chúng ta đến với thế giới mạng ngoài việc giải trí ra thì còn để học hỏi, tìm kiếm những cơ hội và mong làm được những việc có ý nghĩa, để mỗi ngày trôi qua đều đáng giá hơn. Nhưng trong một thế giới ảo với vô số thông tin cập nhật, chương trình, ta dễ bị cuốn vào vòng xoáy của truyền thông và những việc vốn dĩ là quan trọng nhất lại bị lơ là. Vì tâm lý sợ “bỏ lỡ cơ hội”, ta đăng kí theo đủ các chương trình, nhưng thực tế, việc chạy theo phong trào đôi khi không mang lại giá trị tương xứng. Thay vào đó, nó lấy đi thời gian quý báu – thời gian để học hỏi, để sáng tạo, để ở bên gia đình, hay để sống chậm lại, quán chiếu mà tu sửa bản thân.
Cách ta sống một ngày ảnh hưởng sâu sắc đến cách ta sống cả cuộc đời. Trong từ “con người”, chữ “con” đi trước chữ “người”, như một lời nhắc rằng bản năng thường lấn át lý trí. Những thói quen xấu như lòng tham, ham vui, thiếu kỷ luật, thói trì hoãn, ảnh hưởng nhóm, dễ khiến ta sa lầy. Cầm điện thoại lên, ta lướt trong thế giới ảo, đọc tin này đến tin khác, bình luận hết bài này tới bài khác, những tưởng ta học thêm bao điều bổ ích, nhưng thực chất ta đang bán thời gian, tư duy, tiền bạc, bị dẫn dắt để phục vụ lợi ích của một cá nhân, một nhóm nhỏ, thay vì lợi ích chung của cả cộng đồng.
Quay lại câu hỏi nếu chỉ còn 24 giờ thì mình sẽ sống sao? Mình sẽ chọn sống thật và nói thật. Sống chánh niệm, dành thời gian cho người thân và cả thời gian riêng cho bản thân mình. Hít vào, thở ra, người đã sinh ra, nhất định sẽ phải mất đi, bài học nào chưa xong thì hẹn kiếp sau sẽ học tiếp.
---
Cuối tháng 9, hoa tử đằng nở tím lịm góc sân