Dương Nguyễn | Sol retweetledi

1. Tui trí óc không thông minh vượt trội so hơn ng thường, cũng không có khiếu ngoại ngữ gì, nhưng tui nỗ lực ghê lắm, chăm chỉ như con ong. Mình làm gì cũng tập trung, phải dành thời gian gấp 3-4 lần chúng bạn thì mới thoát khỏi thân phận làm cá và vượt vũ môn, hoá rồng.
Từ nhỏ, trong sách giáo khoa có chữ gì là tui đọc hết chữ đó, hiểu nghĩa hết mới chịu. Thậm chí trang bìa nhà xuất bản giáo dục, trang cuối có dòng nhỏ "in 5000 cuốn, nộp lưu chiểu tại...."thì tui cũng đọc luôn, rồi thắc mắc tra chữ "chiểu" ở đây nghĩa là gì, ví dụ thế. Các môn khác tui cũng không sót 1 chữ nào. Khi đi thi, tui không tin có khái niệm "học tài thi phận", tui biết hết nên họ ra đề cỡ nào, hỏi cái gì tui cũng biết làm. Câu "học tài thi phận" là dành cho mấy đứa chăm chỉ nửa chừng thôi. Tui học trường làng ở huyện nghèo, lớp 10 tui đã nói tiếng Anh rào rào với Tây, có học thêm học bớt gì đâu, thi ĐH môn Toán vẫn gần như điểm tối đa. Sự học của mình, tui chỉ khẳng định mình là người chăm. Học tiếng Trung, không chăm không tài nào có thể đọc được và viết được chữ Hán. Trên FB của tui giờ, chỉ follow gần 300 trang tiếng Trung, mở ra toàn tiếng Trung. Cái wechat của tui, bên cafe Luckin (bữa học ở TQ tui có vô dùng wechat thanh toán), họ gửi tin nhắn quảng cáo, tui in ra ngồi đọc hết. Mua cái chai nước về cũng ngồi đọc và viết lại. Đi trên đường, bảng hiệu tiếng Trung tui đứng dịch, rồi chụp lại về bắt Grok gõ (mày soạn từ vựng ra cho tao học).
2. Hồi đi làm, tui cũng siêu chăm. Tối cỡ 10h đêm, tui nhiều lần phải ép mình nằm ngủ sớm để mai dậy sớm để đi bán hàng. Sáng tắm cũng vội, pha cà phê cũng vội, tập thể dục cũng vội, chỉ mong lên công ty bán hàng. Gọi điện người ta chửi cũng thấy bình thường, người ta xài xể mắng mỏ cũng thấy bình thường, mục tiêu là mình bán được hàng, ai hẹn gặp là mừng rỡ, hơn cả được cho cục vàng. Ai hẹn là tui ghi hết vô sổ, lịch hẹn cả 2-3 tuần sau. Bữa hẹn là tui ăn mặc đẹp, lăn nách, uống gói trào ngược dạ dày để miệng thơm, tới địa điểm hẹn sớm hơn 15 phút, năn nỉ múa may quay cuồng phùng há hít le như thằng khùng, làm gì vui để ng ta mua hàng là tui làm hết. Từ tay trắng mà tui có tất cả, cũng từ bán hàng mà ra. Nên tui thật sự không có hiểu khi ai đó hỏi "tiền ở đâu mà có". Thì buôn bán làm ăn mới có, không có vốn thì vô làm cho người ta, chăm chỉ cả ngày thì cũng được lương, cũng được hoa hồng. Rồi gặp gỡ người này người kia, môi giới cái này cái kia, cũng ra tiền vậy. Nhưng tui công nhận 1 điều, muốn bán được hàng thì ăn nói phải chắc chắn, nói 1 - hứa 1 thì phải làm 1. Không được phép quên. Quên là do mình không tôn trọng thời gian của người ta, và cũng không tôn trọng giá trị lời nói bản thân mình. Người ta không tha thứ DÙ CHỈ 1 LẦN QUÊN, thấy não mình tào lao. Có thể vẫn giữ quan hệ nhưng không làm ăn nữa. Tuyệt đối không.
3. Ai không có tiền, tui cảm giác là họ có vẻ lười lười hoặc đầu óc tào lao lý thuyết, hoặc tự ti mặc cảm sợ hãi hoặc sợ mất sợ tranh cãi nên không dám làm chung với ai. Kết quả là nghèo, một mình sao làm ra tiền được. Quan hệ là tiền tệ.


Tiếng Việt

























