Dương Nguyễn | Sol

445 posts

Dương Nguyễn | Sol banner
Dương Nguyễn | Sol

Dương Nguyễn | Sol

@Nguyen131080

Cuộc sống ở đây không có gì đặc biệt, nhưng mỗi ngày đều đáng để mong chờ - 这里的生活没什么特别的,但每一天都值得期待。 * Trích phim 去有风的地方

Hải Phòng, Việt Nam Katılım Mart 2017
1.7K Takip Edilen1.7K Takipçiler
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
1. Tui trí óc không thông minh vượt trội so hơn ng thường, cũng không có khiếu ngoại ngữ gì, nhưng tui nỗ lực ghê lắm, chăm chỉ như con ong. Mình làm gì cũng tập trung, phải dành thời gian gấp 3-4 lần chúng bạn thì mới thoát khỏi thân phận làm cá và vượt vũ môn, hoá rồng. Từ nhỏ, trong sách giáo khoa có chữ gì là tui đọc hết chữ đó, hiểu nghĩa hết mới chịu. Thậm chí trang bìa nhà xuất bản giáo dục, trang cuối có dòng nhỏ "in 5000 cuốn, nộp lưu chiểu tại...."thì tui cũng đọc luôn, rồi thắc mắc tra chữ "chiểu" ở đây nghĩa là gì, ví dụ thế. Các môn khác tui cũng không sót 1 chữ nào. Khi đi thi, tui không tin có khái niệm "học tài thi phận", tui biết hết nên họ ra đề cỡ nào, hỏi cái gì tui cũng biết làm. Câu "học tài thi phận" là dành cho mấy đứa chăm chỉ nửa chừng thôi. Tui học trường làng ở huyện nghèo, lớp 10 tui đã nói tiếng Anh rào rào với Tây, có học thêm học bớt gì đâu, thi ĐH môn Toán vẫn gần như điểm tối đa. Sự học của mình, tui chỉ khẳng định mình là người chăm. Học tiếng Trung, không chăm không tài nào có thể đọc được và viết được chữ Hán. Trên FB của tui giờ, chỉ follow gần 300 trang tiếng Trung, mở ra toàn tiếng Trung. Cái wechat của tui, bên cafe Luckin (bữa học ở TQ tui có vô dùng wechat thanh toán), họ gửi tin nhắn quảng cáo, tui in ra ngồi đọc hết. Mua cái chai nước về cũng ngồi đọc và viết lại. Đi trên đường, bảng hiệu tiếng Trung tui đứng dịch, rồi chụp lại về bắt Grok gõ (mày soạn từ vựng ra cho tao học). 2. Hồi đi làm, tui cũng siêu chăm. Tối cỡ 10h đêm, tui nhiều lần phải ép mình nằm ngủ sớm để mai dậy sớm để đi bán hàng. Sáng tắm cũng vội, pha cà phê cũng vội, tập thể dục cũng vội, chỉ mong lên công ty bán hàng. Gọi điện người ta chửi cũng thấy bình thường, người ta xài xể mắng mỏ cũng thấy bình thường, mục tiêu là mình bán được hàng, ai hẹn gặp là mừng rỡ, hơn cả được cho cục vàng. Ai hẹn là tui ghi hết vô sổ, lịch hẹn cả 2-3 tuần sau. Bữa hẹn là tui ăn mặc đẹp, lăn nách, uống gói trào ngược dạ dày để miệng thơm, tới địa điểm hẹn sớm hơn 15 phút, năn nỉ múa may quay cuồng phùng há hít le như thằng khùng, làm gì vui để ng ta mua hàng là tui làm hết. Từ tay trắng mà tui có tất cả, cũng từ bán hàng mà ra. Nên tui thật sự không có hiểu khi ai đó hỏi "tiền ở đâu mà có". Thì buôn bán làm ăn mới có, không có vốn thì vô làm cho người ta, chăm chỉ cả ngày thì cũng được lương, cũng được hoa hồng. Rồi gặp gỡ người này người kia, môi giới cái này cái kia, cũng ra tiền vậy. Nhưng tui công nhận 1 điều, muốn bán được hàng thì ăn nói phải chắc chắn, nói 1 - hứa 1 thì phải làm 1. Không được phép quên. Quên là do mình không tôn trọng thời gian của người ta, và cũng không tôn trọng giá trị lời nói bản thân mình. Người ta không tha thứ DÙ CHỈ 1 LẦN QUÊN, thấy não mình tào lao. Có thể vẫn giữ quan hệ nhưng không làm ăn nữa. Tuyệt đối không. 3. Ai không có tiền, tui cảm giác là họ có vẻ lười lười hoặc đầu óc tào lao lý thuyết, hoặc tự ti mặc cảm sợ hãi hoặc sợ mất sợ tranh cãi nên không dám làm chung với ai. Kết quả là nghèo, một mình sao làm ra tiền được. Quan hệ là tiền tệ.
Tony Buổi Sáng tweet mediaTony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
61
104
755
107.2K
Thái Phương | Flora
Thái Phương | Flora@Thai_Phuong89·
Bao bì chạy Tết 2026 của Ms Mango Dự trù 10.000 gói thôi ạ! Năm bắt đầu nên nhẹ nhẹ
Thái Phương | Flora tweet media
Vietnam 🇻🇳 Tiếng Việt
5
0
20
533
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Một chiều tháng 4 năm 2021, dưới sự cố vấn của những "giáo sư tiến sĩ" trong phòng máy lạnh, Sri Lanka ra lệnh sau đêm nay, ngày mai nông nghiệp toàn quốc chuyển sang hữu cơ (organic) hoàn toàn. Phân bón hoá học, thuốc trừ sâu đều không được mua bán, sử dụng, các đơn hàng nhập khẩu tới cảng phải trả về, cảnh sát đi lùng truy tìm và phạt bất cứ ai có sự trao đổi mặt hàng quốc cấm này. Nhà kính nhà màng bị tháo dỡ hết, sâu bọ cũng là sự sống, cần tôn trọng. Kết quả của chính sách "trở thành quốc gia 100% organic đầu tiên trên thế giới" là giá 1 quả chuối cũng tăng chục lần, sản lượng lúa giảm 40%, rau củ quả giảm 80%, trà Ceylon- mặt hàng nông sản chủ lực giảm 25%. Lần đầu tiên, Sri Lank phải nhập khẩu gạo, tàu hàng chở gạo của Thái tới cảng cũng phải quay đầu vì Sri Lank không đủ đô la để thanh toán. Trên đường phố, người dân xếp hàng chở mua xăng dài hàng cây số. Là quốc gia nhiệt đới ẩm gió mùa, sâu bướm sinh ra nhiều gấp trăm lần các nước ôn đới (vốn có mùa đông lạnh âm để diệt bớt hết mầm ấu trùng sâu bọ ruồi muỗi), ở thủ đô Colombo, sâu róm bò đầy trên cành cây hè phố, rớt xuống vai người đi đường, rắn chuột gián sâu bọ tràn vào nhà dân. Ruồi muỗi sinh sản tốc độ như tên lửa. Tất cả được ra lệnh phải dùng tay để bắt, không được phun xịt thuốc để gây hại những sinh vật này, để môi trường tự cân bằng theo triết lý 1 cọng rơm của ông Kimura tưởng tượng nào đó bên Nhật. Với thu nhập bình quân chỉ 4000 USD/người/năm, lệnh ban hành gấp rút trong 1 đêm đã làm nông nghiệp quốc đảo này tan tác. Anh bạn tui kể, bữa đó ảnh cũng ráng theo dòng người chạy vào dinh tổng thống để check in hồ bơi với hình sân vườn. Thế giới lắc đầu, ngay cả các nước Bắc Âu, thu nhập siêu cao mà vẫn không dám 100% hữu cơ và cấm túi ny-lông, bao bì nhựa nữa, huống hồ chi 1 nước nghèo như Sri Lanka. Canh tác hữu cơ may ra trăm năm nữa mới hiện thực hoá được, vì để có 1 tấn lúa hay cà phê trồng hữu cơ hoàn toàn, phải cần diện tích đất gấp 10 lần, nhân lực cũng gấp 10 lần, vì mọi thứ đều phải để tự lớn, làm hết bằng tay, nước cũng phải xách tưới từng cây chứ không được chạy máy phát điện vì khói xăng dầu. Khi thu hoạch, nông sản phải đựng trong những túi lá khô chứ không được túi ny lông. Một số lệnh khác chuẩn bị ban hành như hạn chế sử dụng bột giặt, túi ny lông, xà bông, sản phẩm nhựa, máy lạnh, giấy....để người dân đi bộ, đi xe đạp và giặt bằng tay và bằng nước nóng vì "tốt cho môi trường", không thủng tầng ô-zôn, không chặt cây làm bột giấy... Các ông bạn tui ngồi kể mà cười ra nước mắt, nhà mấy ổng đã chuẩn bị lá chuối để thay giấy vệ sinh. Mấy ổng nói giống nhiều bạn trẻ ngây ngô, đọc mấy cuốn sách tâm linh mà không đủ trình để hiểu, hay bị cuốn theo phây búc của mấy người cực đoan, đùng đùng làm nông nghiệp hữu cơ, rồi ba bữa bỏ chạy vì chi phí quá lớn mà bán ra không được. Khi con người phá rừng làm nông trại thì con người đã sai, nhưng không thể khác vì dân số tăng chóng mặt, không trồng không nuôi thì lấy gì ăn? Nhưng cây trồng của mình nếu sâu bọ vào phá thì sâu bọ có tội vì gây hại cho con người, cần phải tiêu diệt, giống như gián kiến ruồi muỗi dơi chuột vi rút vi khuẩn, những vật trung gian truyền bệnh cho con người thì không thể tôn trọng sự sống của chúng được. Giống như tội phạm, nếu gây hại cho người thì phải cách ly (ở tù) hoặc bị tiêu diệt (tử hình). Phải hiểu rõ bản chất của sự việc để không cực đoan. Ai đó nói "em không bao giờ sát sinh" thì vậy đừng có nấu nước sôi để uống, nấu lên cũng chết bao nhiêu bé vi khuẩn, ấu trùng, lăng quăng trong đó. Vậy cũng đừng có ăn rau củ quả gì, vì cây cỏ cũng là mạng sống, cũng biết thở, cỏ cây cũng có tâm hồn. Đã phàm là con người, không thể không xâm phạm thiên nhiên, chỉ dừng lại ở mức độ "lấy có trách nhiệm, vừa đủ cho bản thân". Mấy người hô hào bảo vệ môi trường này nọ mà đâu biết rằng, chính ngôi nhà họ đang ở cũng là rừng cây trong quá khứ. Khi con người còn lòng tham, còn muốn ở nhà to hơn, sở hữu đất đai lớn hơn thì rừng phải thu hẹp lại. Ông/bà đừng có đi xe ô tô, đừng xài điện thoại, máy lạnh, đừng sở hữu nhà, hãy ở hang đá, hít thở khí trời mà sống đi thì tui mới tin là ông/bà vô tội với thiên nhiên. Các nhà khoa học tính toán, chỉ có thể làm nông nghiệp hữu cơ hoàn toàn nếu dân số thế giới chỉ ở mức 1 tỷ. Còn hiện nay, tới 8 tỷ người, thì canh tác hữu cơ vẫn là thử nghiệm. Nông sản cho loài người hiện nay chỉ có thể là nông sản an toàn, tức có sử dụng phân bón hoá học, thuốc trừ sâu, nhưng cách ly đầy đủ ngày để dư lượng hoá chất không còn trong nông sản nữa, không gây hại cho người ăn. Khái niệm hữu cơ không phải như mọi người nghĩ. Chỉ cần người nông dân chạy chiếc xe máy đến vườn thôi, thì cây trồng vật nuôi ở đó cũng đã không còn được phép gọi là hữu cơ nữa.
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
178
26
434
24.3K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Đá bóng mà cho vui hay khoẻ, thì là chơi thể thao. Nhưng đá bóng mà được trả lương, được chuyển nhượng, thì đó là nghề. Hát cho nhau nghe thì là giải trí, nhưng hát bán vé thì là ca sĩ. Làm kinh doanh với tâm thế bán ít cũng không sao thì là thú tiêu khiển, còn đã chọn làm nghề nghiệp thì phải đặt mục tiêu doanh số ngày, doanh số tuần, doanh số tháng, phải giàu sụ từ việc bán hàng. Nhiều bé chọn bán buôn để mưu sinh mà cả ngày không có đơn hàng vẫn thấy OK, không xây dựng team đội nhóm gì mà vẫn OK thì tui chưa hiểu. Bé nên chọn nghề khác đi. Làm kinh tế là phải bán hàng mỗi ngày, phải nâng lên mức chuyên nghiệp. Quan điểm của tui là đã chọn làm nghề gì thì phải chuyên nghiệp nghề đó. Như hồi trẻ, tui có nhiều con đường để đi, vì có khả năng làm nhiều thứ. Viết lách cũng được, diễn viên cũng được, nhà báo cũng được, làm khoa học cũng được (tui từng đoạt giải SV nghiên cứu khoa học cấp bộ và nằm trong danh sách xét duyệt học bổng AUSAID đi Úc học thạc sĩ) nhưng tui từ chối hết, tập trung bán hàng, gây dựng vốn. Não tui bật lên mode "bán hàng, bán hàng" và cái gì cũng xoay quanh 2 động từ này. Ban đêm ngủ cũng mong dậy sớm để mai đi lên công ty bán hàng thôi. Để trở thành sale chuyên nghiệp, đầu tiên, tui xây dựng hình thể, ngoại quan. Thời SV, không rõ ai tiêm nhiễm vào đầu tui là con trai chỉ cần cục xà bông, vừa gội vừa tắm, nên tóc tui cứng như rễ tre, gãi là gàu bay mịt mùng, da thì sần sùi đen đúa, miệng mồm hôi rình, người tong teo trước sau như một. Hồi đó tụi tui nói là mấy đứa ưa chơi thể thao là "đầu óc ngu si tứ chi phát triển", còn xài dầu gội hay sữa tắm là "đĩ ngựa, là đàn bà". Ra trường đi làm, thấy các anh đồng nghiệp từ nước ngoài sang công tác, họ cao to khoẻ mạnh, dáng vẻ cân đối nhanh nhẹn, da dẻ đẹp đẽ thơm tho, xong tui thay đổi quan niệm. Đúng là mình đã bị nhồi sọ cái tào lao. Tui đi tập gym, chơi tennis, uống protein milk, rồi dầu gội dầu xả, sữa rửa mặt sữa tắm, bôi lotion và bột baby powder lên chân để mang vớ vào không hôi, biết dùng lăn nách để tôn trọng người xung quanh. Tui cũng đi cạo vôi răng định kỳ, uống gói trào ngược dạ dày để trò chuyện thơm tho. Quần áo cũng bắt đầu mua vải xịn may theo ý, hoặc quần jean áo thun xịn xịn dù chỉ là thương hiệu trong nước như May Nhà Bè hay May Khatoco gì đó. Cật lực trong 6 tháng, tui lột xác. Cái cần to như mông ngực vai thì to, cái cần nhỏ như eo hay mặt thì nhỏ, nên mặc đồ nhìn ưng mắt. Đi bán hàng, giao diện phải tốt đã. Người ta nhìn phải thấy có cảm tình, muốn nói chuyện. Trí lực thì tui đã đầu tư từ nhỏ, nhưng chỉ là mớ lý thuyết của việc đọc nhiều, giờ muốn tăng trí lực là phải gặp gỡ người lớn tuổi hơn, giỏi giang hơn, thực tế hơn. Ban đầu tui cũng vụng về vô duyên, như người ta mời ly rượu cũng ngại ngùng không dám uống, rồi sau thấy vô duyên lạc lõng nên quất sạch, sau chủ động mang ly tới bàn khác mời lại. Cay nóng tiêu ớt món nào cũng ăn, người ta ăn được thì mình ăn được, để bán hàng thì phải thích nghi. Ngủ ở đâu cũng được, ghế trong sân bay cũng qua đêm để bay chuyến sáng, ghé nhà dân thì 1 mảnh chiếu nhỏ góc nhà cũng đủ. Kỹ năng giao tiếp để bán hàng hiệu quả, thì chỉ có 1 giải pháp duy nhất là nên gặp thật nhiều người, nghe thật nhiều, nói lại thật nhiều với họ. Không có giải pháp khác. *Ngoài ra, tui có 2 tuyệt chiêu là sử dụng vũ khí nụ cười và ánh mắt,...Bé nào thích nghe 2 cái này thì còm.
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
163
49
557
36.6K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Hôm nay là ngày 9 tháng 9 âm lịch, còn gọi là Tết Trùng Cửu (重九) hoặc Tết Trùng Dương (重阳), tiếng Anh là Double Ninth Festival. Đây được xem là ngày người trẻ tìm cơ hội vì nó liên quan đến một điển tích rất nổi tiếng, trí thức phương Đông ai cũng rành. 1. Ngày xưa, có một thanh niên 15 tuổi tên là Vương Bột, soái ca ngời ngời, thông tuệ, ăn nói xuất sắc, hiểu được những điều phức tạp và biến thành đơn giản, nếu có cơ hội, sẽ cống hiến tốt cho đời. Thế nhưng xuất thân từ dân thường, anh đợi mãi mà vẫn chưa có dịp thi thố tài năng. Thế rồi 1 bữa nọ, chàng nghe tin 3 ngày nữa, ở Đằng Vương Các có 1 buổi thi thố tài năng thơ ca, tiếc là từ chỗ chàng đến chỗ đó xa tới mấy trăm dặm. Chàng nghĩ, lại vuột mất 1 cơ hội nữa rồi. Bỗng dưng có 1 ông già xuất hiện, nói con cứ chuẩn bị sửa soạn hành lý và lên thuyền đi, ai đã tha thiết muốn, muốn đến tột cùng thì “nhân thiên đều giúp". Chàng thoạt không tin nhưng nghĩ lại, nếu trong lòng vẫn có chút không tin như thế thì thành người tầm thường. Cứ tin và làm theo đi, bất quá thì tới trễ hoặc quay về thôi. Thế là chàng lên thuyền, ai dè lúc đó có ngọn gió Trùng Cửu nổi lên (ngày 9/9 âm lịch có gió này), gió mạnh thổi thuyền đi với tốc độ tàu cao tốc, thế là chàng đến được Đằng Vương Các để thi thố tài năng. Một phát rũ bùn đứng dậy sáng loà. 2. Người tài thì trong thiên hạ nhiều vô kể, nhưng người có được thành tựu, thực hiện được ước mơ thì lại ít ỏi vô cùng. May mắn, phúc phần nhất của 1 đời người chính là cơ hội được trao. Cơ hội không tự đến, ai muốn có thì phải chủ động tạo ra. Nếu chưa bao giờ hiến máu, hãy hiến thử 1 lần. Hiến máu rất tốt cho cơ thể mình và tạo 1 profile tốt với vũ trụ. Máu siêu vi B không hiến được thì mình đi hiến tạng. Người hào sảng phóng khoáng, vô vi với cơ thể sinh học của mình, không tiếc nuối gì thì mọi thứ với họ rất nhẹ nhàng. Ngoài hiến máu, hiến tạng, hiến công hiến sức, cái khó nhất của con người là hiến tiền, vài ba đồng tiền lẻ thì được, nhưng lớn lớn một chút là do dự ngay. "Về cơ bản, tuyệt đại đa số con người đều tham, đều muốn tư hữu"- Lão Tử đã nói với học trò như thế, nay chưa tham thì mai tham, trừ vài người đức sâu và bản lĩnh cao cường. Chúng ta hiểu điều này để biết cách điều chỉnh các mối quan hệ nhân sinh. Một đưa tiền cho người khác, không mong hồi đáp, thì đã chiến thắng được lòng tham. Và khi cho đi, họ đã chủ động tạo ra may mắn. May mắn hay cơ hội không có rành rành ra trước mắt, người hẹp hòi ngu muội sẽ mắng ngay, vì chưa thấy gì đã thấy mất tiền trước, ngu và điên mới chịu mất như thế. Hệ "thấy rồi mới tin" sẽ khó có thành tựu (trong lòng luôn nghi ngờ, cốt yếu là do sợ mất), cơ hội tới là chần chừ, sợ dù muốn, nghĩ đi nghĩ lại và cuối cùng nói thôi. Còn người thuộc hệ "tin rồi sẽ thấy" thì dại khờ lúc đầu, nhưng hậu vận lại hanh thông. Người ta nói, thánh nhân đãi kẻ khù khờ, nhưng người đời dạy khôn nhau chứ không mấy ai dạy khù khờ cả. Ai hoàn toàn không có cơ hội? Người ích kỷ. Người ích kỷ sẽ luôn đau khổ vì chỉ nghĩ đến bản thân họ thôi, nên người ta không tin tưởng để trao cho cơ hội. Người tầm cỡ họ luôn nói với nhau là “Đừng bao giờ đầu tư vào người nghĩ nhiều về chi phí”. Một người không chịu mất tiền, thì không thể làm ra tiền. Câu cá cũng phải tốn mồi câu. Mồi lớn câu cá lớn. Không mồi mà đòi cá thì chỉ là ước mơ trẻ con. Nghĩ về được/mất nhiều thì sẽ không tin người. Nghĩ về được/mất nhiều thì sẽ không có thời gian nghĩ ra ý tưởng và triển khai để có thành tựu. Hễ thấy ai chơi không đẹp, ai không dám rút tiền ra thì không nên kết giao, không nên đầu tư, không nên dây vào. Người xài tiền chắc quá thì làm ăn không được, quan hệ cũng chẳng bền. Người thân bạn bè cũng khó mà nhờ cậy khi cần. Họ không cho đâu. 3. Người sau dùng câu “Thời lai phong tống Đằng Vương Các” để nói về cơ hội cho người trẻ, “thời lai” là thời đến, “phong tống” là gió hộ tống đi. Nhưng người trẻ phải chuẩn bị hành trang (ngoại ngữ, thể lực, kiến thức văn thơ, năng lực tính toán...) để lên thuyền. Ai lười nhác, không có những hành trang này hoặc tính tình quê mùa, tự ti mặc cảm, luôn e ấp ngại ngùng đắn đo cân nhắc thì ngọn gió Trùng Cửu sẽ đưa thuyền người khác đi mất. Còn mình ở lại, vô danh. *Bài viết năm 2014 **Hình tui chụp, một góc Nguyệt Nha Tuyền
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
52
46
471
33.2K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Thanh Phạm | Laurence
Thanh Phạm | Laurence@Thanhphamforjob·
Chuyện đi thi Tháng 7/2020, lần đầu tiên tại Việt Nam, một cuốn sách đặc biệt được ra mắt, đánh dấu sự hợp tác giữa con người và trí tuệ nhân tạo (AI). Cô Nguyễn Phi Vân, người đã đi qua hơn 80 quốc gia để sinh sống, học tập, làm việc và tư vấn, đã cho ra đời cuốn sách “NYM - Tôi của tương lai”. Đây là cột mốc đáng chú ý, thể hiện sự kết hợp đột phá giữa tư duy con người và công nghệ AI. Cũng trong tháng 7/2020, mình tham gia một thử thách đầy ý nghĩa: SheCodes Hackathon 2020 với chủ đề “Code Cách Quý Cô”. Cuộc thi này mang thông điệp mạnh mẽ: “Còn rất nhiều phụ nữ chưa nhận ra sức mạnh và vị thế của họ lớn đến nhường nào cho đến khi họ có một cuộc gặp gỡ với tri thức” (trích 1977 Vlog). Phụ nữ thế kỷ 21 đang có cuộc sống tốt đẹp hơn so với thế hệ bà và mẹ của họ. Chúng ta được giáo dục, được làm việc, được tự do lựa chọn cách sống, được trao cơ hội và khuyến khích để vươn lên. Trong 30 giờ làm việc nhóm tại hackathon, mình đã được làm việc cùng các mentor và thành viên tuyệt vời nhất. Những khái niệm và ứng dụng của AI mà giờ đây ai cũng sử dụng, 5 năm trước mình đã được tiếp cận và áp dụng vào công việc, học tập. Dự án của đội mình là xây dựng một ứng dụng lưu trữ hồ sơ bệnh án của bệnh nhân tại các bệnh viện công. Chúng mình đã đến bệnh viện, tìm hiểu quy trình vận hành, những khó khăn của bệnh nhân và bác sĩ để tạo ra một ứng dụng giải quyết các vấn đề thực tế. Năm năm trước, ý tưởng này dường như chưa được đánh giá cao, nhưng giờ đây, hầu hết các bệnh viện đều đã có ứng dụng hỗ trợ lưu trữ hồ sơ bệnh nhân, đặt lịch khám và nhiều tiện ích khác. Từ cuộc thi, mình đã có nền tảng để tiếp cận với giới công nghệ. Gần đây, mình có dịp trò chuyện cùng các anh chị trong ngành sau khi nghe thầy Nguyễn Thành Nam chia sẻ câu chuyện đầy cảm hứng về iKame. Dưới đây là những điểm nổi bật từ bài chia sẻ của thầy: “Xin chào mọi người! Vỗ tay một cái đi! Hôm nay, tôi muốn kể câu chuyện về một bạn trẻ, người đã khiến tôi tin rằng Việt Nam đang ‘xâm lăng’ thế giới. Chúng ta không chỉ xuất khẩu mà còn tạo ra những công ty tầm cỡ thế giới. Tôi không thích từ ‘kỳ lân’ vì nó không mang nhiều ý nghĩa. Thay vào đó, hãy nói về những công ty Việt Nam có tầm vóc toàn cầu. Và câu chuyện của iKame là một ví dụ điển hình. Câu chuyện bắt đầu từ năm 2012-2014, khi Nguyễn Hà Đông với Flappy Bird đã làm cả thế giới chú ý. Nhiều người cho rằng đó chỉ là một hiện tượng ngẫu nhiên, nhưng đằng sau đó là cả một thế hệ lập trình viên Việt Nam đã vươn lên dẫn đầu thế giới về lượt tải ứng dụng. Bạn có tin không? Việt Nam hiện đứng số một về lượt tải ứng dụng, vượt qua cả Trung Quốc, Hồng Kông, Thổ Nhĩ Kỳ! Trong top các công ty hàng đầu, Việt Nam có iKame, Amanotes, Athena – những cái tên đang làm nên kỳ tích.”Link bài chia sẻ của thầy: youtube.com/watch?v=QEv-E2… Hy vọng bạn sẽ nghe bài nói chuyện của thầy trước khi tiếp tục đọc để cảm nhận rõ hơn nguồn cảm hứng từ câu chuyện. Sau buổi chia sẻ, cả nhóm sôi nổi thảo luận và phản biện. Một chủ đề được nhắc đến là đất hiếm và ứng dụng của nó trong các lĩnh vực công nghệ, y tế, quốc phòng và nông nghiệp. Đất hiếm được sử dụng trong sản xuất điện thoại, máy tính, nam châm, động cơ điện, xe điện, máy MRI, radar, tên lửa, tuabin gió, pin lưu trữ năng lượng, và cả trong nông nghiệp để tăng năng suất cây trồng. Và cuộc chiến thương mại giữa Mỹ -Trung Quốc đang mở ra cơ hội lớn cho Việt Nam trong 4 năm tới. Tại sao gọi là “nghìn năm có một”? Vì bất kỳ thứ gì Trung Quốc sản xuất và xuất khẩu sang Mỹ và các nước khác – từ công nghệ, thực phẩm, may mặc đến đồ chơi...– Việt Nam đều có khả năng làm được. Tuy nhiên, người Việt mình vẫn còn chưa nhận ra và quyết liệt hành động... Mình thấy điều này rõ ràng tại Bắc Ninh quê mình, nơi hàng ngày có hàng chục, hàng trăm công ty TQ mở ra ở VN, công ty sản xuất do người Trung Quốc làm chủ, nhưng giấy tờ lại để người Việt đứng tên chịu trách nhiệm pháp lý và chỉ nhận lương như một nhân viên bình thường. Tiền họ kiếm được trên đất Việt thì mang về nước, tiêu xài ở những quán do người Trung mở trên đất Việt, chỉ một phần nhỏ được chi trả cho người Việt. Nhìn thực tế này, cả nhóm tự hỏi: Tại sao trên mảnh đất của mình, với bao cơ hội phát triển, chúng ta lại để người khác đến làm ăn và hưởng lợi còn người dân mình vẫn nghèo?
YouTube video
YouTube
Thanh Phạm | Laurence tweet media
Thanh Phạm | Laurence@Thanhphamforjob

Chuyện lập trình ngày nay: Hôm nay tôi thấy 1 ông đang code. Tab 1: Chat GPT Tab 2: Gemini Tab 3: Claude Tab 4: Grok Tab 5: DeepSeek Ông ấy hỏi đúng 1 câu gửi cho cả 5 con AI. Ngồi kiên nhẫn đợi từng đứa trả lời, copy paste từng đoạn code vào 5 file Python riêng biệt rồi chạy thử từng cái một. Cuối cùng, ông chọn cái chạy ổn nhất. Thần tiên thật :)) J4f^^ P/s: ảnh là m tham gia cuộc thi shecodes hackathon 2020.

Tiếng Việt
3
1
58
2.8K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Sinh thời, ông Lý Quang Diệu hễ rảnh rỗi là chủ động gọi các trường đại học - cao đẳng ở Singapore, mong muốn các trường tổ chức cho ông đến trò chuyện với SV. Các câu hỏi sẽ được viết và đưa lên, MC sàng lọc để không có các câu ngây ngô hoặc vô nghĩa hoặc cắc cớ, sau đó thì MC sẽ mời SV có câu hỏi trên đứng lên nhắc lại câu hỏi 1 lần nữa. Có lần, một sinh viên ngành quan hệ quốc tế hỏi, theo ông, liệu Việt Nam có thể bắt chước mô hình của Singapore trong phát triển kinh tế (mô hình mạnh về dịch vụ, thương mại, tài chính, tư vấn, đầu tư) không? Ông Lý trả lời "Tôi biết VN nhiều. Đó là một quốc gia nằm ở Đông Nam Á nhưng văn hoá và tư duy lại là của các nước Đông Á (Nhật, Hàn, Trung) vì họ cầm đũa. VN dân số đông, đầu óc tính toán tốt, chăm chỉ, chịu làm. Tuy nhiên, do tỷ lệ người sử dụng được tiếng Anh quá ít, lịch sử chủ yếu làm nông nghiệp thụ động theo mùa vụ nên Việt Nam học tập mô hình Singapore là rất khó. Singapore hay Hongkong hay Dubai, có đặc thù là dân số ít, tất cả đều là dân đô thị chứ không có nông thôn. Các nước này có địa lý nằm ngay ngã ba đường quốc tế hàng hải và hàng không, tiếng Anh là ngôn ngữ chính hoặc ngôn ngữ thứ hai chứ không phải là ngoại ngữ. Người Dubai nói được tiếng Ả Rập còn người HK và Singapore thì nói được cả tiếng Trung phổ thông, nên rất thuận lợi trong giao thương. Người dân các nước nhỏ này có truyền thống kinh doanh buôn bán quốc tế lâu đời nên rất chủ động, ưa giao thiệp, thích đi đây đi đó. Với những nước có dân số vài chục đến hơn trăm triệu, con đường tốt nhất vẫn là con đường sản xuất công nghiệp và xuất khẩu. Những nơi gần biển mà không làm du lịch được thì bố trí thành cảng biển, xung quanh đó là hàng trăm khu công nghiệp để cảng có nguồn hàng xuất nhập khẩu. Đất đai không thể trồng trọt hoặc trồng trọt kém hiệu quả do chi phí lớn thì nên quy hoạch thành khu công nghiệp. Việt Nam có đường bờ biển dài, và 100 năm nữa, nếu đi đúng hướng là sản xuất công nghiệp và xuất khẩu, VN sẽ giàu nhất Đông Nam Á, hơn cả chúng ta". Câu hỏi tư duy dành cho bạn nào thích não có nhiều nếp gấp, nếp gấp sâu, khi trò chuyện với người hiểu biết thì có cái để góp chuyện. 1. Bạn nghĩ gì khi ông Lý cứ hễ rảnh là đi gặp sinh viên nói chuyện? 2. Ông nhận định gì về Việt Nam và người Việt Nam? 3. Bản thân mình phù hợp cho lĩnh vực dịch vụ thương mại như người Singapore Hongkong Dubai hay phù hợp sản xuất nông nghiệp/công nghiệp? Vậy hướng đi sắp tới của mình là gì? Có bước khởi đầu nào chưa?
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
56
28
405
24.5K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Hồi tui học cấp 2, có 1 lần má tui đưa đi gặp một ông thầy nọ, nổi tiếng tài giỏi về việc xem bói, xem trúng 100% quá khứ vị lai. Tui thì không có có muốn xem, nhưng mấy chị bắt tui vô thì tui cũng vô ngồi. Ổng phán tui là sau này học hành dở dang, học tài thi phận, có giỏi thì cũng rớt cái mình muốn học, rồi số nghèo khổ, biết chữ nghĩa nhưng không thể kiếm ra tiền, vì trên chỉ tay, trên mũi tai gì đó, rồi coi ngày coi tháng tử vi chấm sơ sơ vậy. Má tui ngồi buồn, mà tui không có tin nên im lặng. Khi ổng hỏi con có muốn nói gì không thì tui nói, dạ thưa thầy, bữa con cũng gặp 1 thầy khác, thầy kia nói hoàn toàn ngược lại ạ. Má tui lườm, kiểu con ko được hỗn. Xong ông thầy này tái mặt, nói ở đây không ai trình bằng tôi, xong đuổi tui ra ngoài. Tui vui vẻ đi ra. Mừng vì không phải nghe lời tiêu cực. Tui về nói với má tui là con ko bao giờ xem bói toán hay tử vi hay gì đâu. Người phàm trần "trên răng dưới dái", đọc thiên thư để hiểu tâm linh cũng có, nhưng mình sẽ không bao giờ có duyên gặp họ. Họ đang tu hành đâu đó trên núi cao, ẩn dật nơi "yên ba thâm xứ", không gặp người dâng lễ vật, đưa tiền để đổi chác lại bằng 1 quẻ bói. Má tui hỏi vậy bữa con gặp thầy khác là thầy nào, tui nói con bịa ra nói á, tương lai người khác ổng bịa ra nói thì con cũng tự bịa được, khả năng sáng tác văn học ai chẳng có. Không ai có thể nhét tư tưởng người khác vào đầu con, nên hôm sau có chở lên thì con ngồi ngoài, không vào đâu. Nói chung người phàm mà nói chuyện tâm linh thì con không nghe, không ai đủ trình. Tất cả sách dạng này cũng chỉ là từ trình độ lèo tèo của người viết, con không đọc. Tui chưa bao giờ tin vô mấy cái tử vi hay thần số học số hẹc con mẹ gì, tui quan điểm tương lai do một người tự quyết định tất cả. Có thể có mệnh trời, nhưng nếu mình tử tế đàng hoàng (sống lương thiện, không lấy gì của ai nhưng cũng không giúp ai) thì trời cho hưởng hết những cái thuộc về thiên định. Còn mình bước lên 1 bước cao hơn, không chỉ sống lương thiện mà là sống tốt, tức giúp đỡ cả người dưng, thì mệnh xấu có thể cải hoán, mệnh tốt có thể to hơn lâu dài hơn. Nhưng cái đó không nên là mục đích, vì nó vẫn xôi thịt, mưu cầu lợi ích, tôi làm việc tốt A để được B (kiểu như bài thơ "Lòng tốt gửi vào thiên hạ, biết đâu nuôi bố sau này'). Làm tốt, giúp người, đơn giản vì chúng ta là đồng loại. Con trâu con bò nó thấy đồng loại kia bị đánh còn lao vô giải vây; con chó con mèo thấy đồng loại bị ăn thịt còn chảy nước mắt; mình có trí khôn thì bớt sống cho bản thân mình, bớt tham cho gia đình mình, cho người ta hưởng với. ---------------------------------------- * Các bé thấy cậu bé trong câu chuyện trên đã có phản ứng như thế nào khi người khác vùi dập, ám thị bằng lời nói tiêu cực, hòng làm mình mất tự tin? Bé đọc xong thì nghĩ gì về bản thân mình, chọn sống lương thiện hay sống tốt?
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
112
24
441
53.4K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
1. Thuở ấu thơ, Lã Bất Vi đọc sách nhiều nên tích luỹ ngôn từ tốt, ăn nói xuất sắc, vì nói năng là tổ hợp của từ vựng và cách diễn đạt. Ông chủ động đi nhiều, gặp gỡ trao đổi với nhiều người, biết được nhiều trí khôn thiên hạ nên vô cùng khôn khéo. Khác với nhóm chữ nghĩa đa phần không thực tế (nên thường nghèo và uất ức với nhóm người giàu trong xã hội), ông là người có khả năng thích nghi siêu hạn, có trí óc lại thực tế nên siêu giàu. Một bát cơm trắng to hay 1 cái bánh bao là đủ cho ông trong 1 ngày, ông cho rằng không tốn thời gian ăn trưa để làm nhiều việc hơn. Ngủ, chỉ cần 1 manh vải lót dưới 1 mái hiên. Trong buôn bán thương mại, lịch sử cổ kim đông tây không ai qua Lã Bất Vi, ông là đỉnh của đỉnh. Nếu bạn thấy thích con người này, thì đọc ở phần tiếp theo. 2. Lã Bất Vi, khi còn chưa có vốn, đầu tiên ông đi qua làng bên cạnh xem cây rau cây đậu, thấy giá rẻ hơn thì mua về làng mình bán lại kiếm lời. Xong ông đi xa dần, giữa các huyện, các tỉnh, các nước. Đi và quan sát liên tục, nhạy bén phân tích và hành động liền, người có đầu óc - có tư chất nhà buôn có nghĩa như vậy. Một lần, ông đến làng muối, thấy muối chất đống giữa ruộng, cứ vào mùa mưa sẽ trôi hết ra biển, ông bàn với bà con hay là để cho ông mang đi, trả tiền sau. Bà con đồng ý, ông lấy hết muối của họ, đóng bao ghi tên ông và địa chỉ nhà vào, thuê ngựa thồ mang lên miền núi. Người miền núi sau khi mua muối xong, thấy ngựa đẹp nên hỏi, ông bán luôn cả ngựa. Trên núi gỗ tốt, ông thuê người đóng thuyền, đóng quan tài và trong những cỗ quan tài đó, ông bỏ vào dược liệu, trà,....xuôi theo dòng sông, ghé các điểm dân cư dọc bờ sông để bán. Ông trở lại các làng biển, khi xưa ông hứa mua 1 đồng nhưng khi về ông trả 10 đồng, ai cho ông mượn 1 con ngựa thì về ông trả lại 5 con, bà con rất vui vẻ. Ông gầy dựng uy tín tuyệt đối như vậy nên người ta đồn nhau, có gì ế cũng mang đến nhờ ông ra hàng giùm. Ông chở lụa vải ở thành phố đi ngược lên phía nội địa, thu gom sắt chở đến những nước chuẩn bị đánh nhau để họ làm binh khí. Ông nói, kinh doanh thương mại KHÔNG nên buôn tận gốc, bán tận ngọn vì tốn thời gian. Hãy thu gom từ các thương lái nhỏ, cho họ tiền lãi hậu hĩnh để họ có động lực làm việc, cho họ đi vào mọi ngóc ngách mà tìm nguồn, thành lính của mình. Câu châm ngôn của ông "hãy trả hoa hồng cho người trung gian!". Ai chỉ cho ông 1 thông tin nhỏ về nơi có nguồn hàng tốt, ông liền lấy vàng bạc châu báu quý giá nhất tặng cho họ ngay, ông gập đầu cung kính biết ơn. Người trỏ đàng đi buôn cho mình, người giúp mình 1 lần đi ra thế giới bên ngoài mở rộng tầm mắt thì vàng bạc bao nhiêu cũng không đủ để báo ơn họ! 3. Bí mật thương mại của Lã Bất Vi là đi thật nhiều, ăn bờ ngủ bụi, thấy vùng đó thiếu cái gì thì tìm vùng thừa mà mang sang, ai cần gì thì cung cấp nấy cho họ. Trong xã hội, ai hễ nói "tiền với tôi không quan trọng, mà quan trọng là x y z", thực tế là họ quan tâm tiền, cách nói kia chỉ là sĩ diện thôi, hãy rút tiền rẹt rẹt. Hễ ai đòi đền bù, ông không giải thích nửa lời, đem tiền ra đền bù ngay, người ta cần tiền mới tốn thời gian đến thế, cứ đưa đi tự khắc sẽ xong việc, dành thời gian buôn bán cái khác. Cứ thế mà ông giàu, vô tiền khoáng hậu (nghĩa: trước thì chưa có, sau thì khó xảy ra). Tiếc là lòng tham của ông không có điểm dừng, các giai đoạn sau ông buôn những thứ kinh thiên động địa nên kết cục không tốt, các bạn có thể ra nhà sách tìm mua về đọc thêm. Nhưng cách buôn bán trong giai đoạn đầu của ông, mọi người có thể học tập, khá hay, người ta có thể giàu được từ tay trắng thông qua tư duy buôn bán như vậy. Bài tập: đọc kỹ, còm các từ quan trọng trong bài, có thể hỏi thêm grok (coi ví dụ).
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
42
48
327
19.1K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Sao ông chưa từng mở DN, giờ ông dạy khởi nghiệp, dạy marketing? Câu trả lời của những ông "thầy" này sẽ như thế này: Khổng Minh Gia Cát Lượng có nắm binh ngày nào đâu mà vẫn làm thầy của Lưu Bị? Hội trường vỗ tay vang dội. Thời xưa, người biết chữ rất ít, ngay cả Lưu Bị cũng chỉ biết vài chữ cơ bản, người có thể đọc làu làu binh thư thì chỉ trên đầu ngón tay. Nhóm kỳ tài này do đọc sách nên hiểu được, trong trường hợp A thì sẽ động binh hay lui binh, trong trường hợp B thì dùng kế sách gì, quân địch dùng kế C thì mình sẽ dùng kế gì để hoá giải. Các chủ soái sẽ mời các kỳ tài này đến làm quân sư, bàn bạc với họ, nhưng chủ soái vẫn là người ra quyết định. Lê Lợi mời Nguyễn Trãi vì Nguyễn Trãi học rộng chữ nhiều, biết soạn thảo công văn, biết đối đáp thuyết khách, Quang Trung mời Ngô Thì Nhiệm (Nhậm) cũng như vậy. Nhưng tất cả đều dừng lại ở vai trò cố vấn, không phải thầy, mặc dù họ gọi vậy cho tôn kính. Nếu có doanh nghiệp rồi, mình có thể mời họ đến tư vấn, họ đọc sách nhiều và chỉ ra, giai đoạn tăng trưởng cần kế sách gì, giai đoạn bão hoà cần kế sách gì...Còn mình chưa có gì trong tay, đi nghe mấy ông "thầy" này thì giỏi lắm thì trở thành diễn giả hay mở công ty tư vấn tư véo giống họ thôi. Lý lẽ thứ 2 họ sẽ nói là: Ông Alex Ferguson hay Jose Mourinho, có làm cầu thủ bao giờ đâu mà vẫn là HVL xuất sắc? Cái này họ nhầm hay cố tình đánh lạc hướng, mọi HLV trong thể thao đều từng là vận động viên, chỉ có điều lúc làm VĐV, họ không xuất sắc bằng lúc họ làm HLV. Mọi người có thể tra lại để biết. Làm nghệ thuật cũng vậy, chưa từng lên sân khấu sao hướng dẫn người khác? Có người là ca sĩ trung bình nhưng khi làm giáo viên thanh nhạc, đào tạo được nhiều ca sĩ xuất sắc. Phải từng làm qua, từng kinh qua, khi cần thiết vẫn phải THỊ PHẠM (biểu diễn thật) cho học trò xem. Do vậy, ai chưa từng có doanh nghiệp, hoặc chỉ là chủ các doanh nghiệp tư vấn tư véo, hoặc là giáo sư ĐH, hoặc là thành viên phái đoàn đàm phán chính nọ chính phủ kia, hoặc từng giám tốc hãng A hãng B mà tư vấn mình khởi nghiệp thì mình phải coi lại, có nên nghe lời họ không? Mặc dù, họ nói hay, lời lẽ hấp dẫn, có triết học đạo lý trong đó, "mê hoặc" được người nghe có óc phản biện yếu. Với diễn giả từng là tổng giám đốc hãng này hãng nọ, cái họ biết cũng chỉ là 1 góc hẹp, phải là người sáng lập thì mới hiểu được ngọn ngành. Ví dụ, Mr Tèo xây dựng DN này từ con số 0, lên tới doanh thu 1000 tỷ thì giao cho thạc sĩ John Nguyễn, tốt nghiệp Harvard về làm tổng giám đốc, thì John cũng chỉ là 1 manager. Thời Mr Tèo bắt đầu, Tèo phải marketing bằng quan hệ, phải phát triển thương hiệu với cách liệu cơm gắp mắm, còn John về khi DN đã lớn mạnh, tiền vung ra để làm marketing ào ào, thương hiệu DN đã vững mạnh trong bao nhiêu năm. Giờ John lấy kinh nghiệm đó đi dạy cho người mới khởi nghiệp, tụi nó làm theo sẽ lụn bại ngay. Tiền đâu mà đốt cỡ đó để làm thương hiệu? *Nên mình cứ làm thật, làm thành công đã, rồi bày cho người khác làm theo, chia sẻ kinh nghiệm thật. Chưa làm bao giờ mà bày người ta thì ác hơn cả gà ác.
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
57
40
390
20.2K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Đăng gì trên mạng xã hội? Đang tháng 7 âm lịch, tháng cô hồn nên tui rảnh tí, viết được nhiều. Các DN tui ngày xưa điều hành, tháng này đều cho mọi người đi chơi biển or leo núi, để tái tạo năng lượng, có nỗ lực bán hàng cũng không khá được, do ng ta kiêng cữ, không mua. Tiền lãi cũ thì lấy ra mà ăn trong lúc này.  Nay tui hướng dẫn mọi người nên đăng gì trên mạng xã hội, theo những gì tui quan sát được ở những trang FB hay X của người nổi tiếng hay tài giỏi thông thái nhất. Vì là trang cá nhân nên họ chỉ đăng hoạt động của cá nhân họ, tuyệt đối không đưa hình hay kể chuyện vợ chồng con cái lên, vì đó sự riêng tư tối thiểu 1 người nên giữ lại. Các hoạt động của họ đăng trên mạng cũng xoay quanh 5 động từ tui nói, làm-học-đọc-đi-cho, chỉ vậy thôi. Họ làm việc ở đâu, làm với ai, bàn về cái gì. Họ tham gia khoá học này khoá học nọ, chơi thể thao, quánh golf, câu cá, họ ngồi cà phê đọc sách, họ đi du lịch chỗ này chỗ kia, họ tham gia các chương trình thiện nguyện... Tui có gửi các trang X của các người nổi tiếng mà có học thức cho các bạn xem đó. Nhiều người đầu óc đơn giản, đăng con mình tên gì, học trường nào, bơi ở đâu, ăn ở đâu, giấy khen úp lên phấp phới. Bọn xấu nó theo dõi lịch trình, 1 ngày nó tổ chức bắt cóc tống tiền thì khóc nhen. Kẻ thiếu tiền đầy ngoài xã hội, khi túng thiếu hoặc nghiện ngập cờ bạc rượu chè ma tuý... thì sẽ nghĩ ác, mình vô tình tiếp tay vì thơ ngây. Chưa kể con mình nó có muốn tham gia mạng XH đâu, tự dưng đăng nó lên, khoe hết cái này cái kia của nó chi vậy. Rồi hình ảnh đi xà nẹo nắm tay nắm chân với vợ với chồng, với người yêu, khai trên mạng XH là "married with, in relationship with...", để làm gì? Một ngày không còn bên nhau nữa, phải tốn thời gian tháo hình xuống, phải trả lời hết người này đến người kia hỏi. Tự mình làm khổ mình thôi.  Chuyện cá nhân và gia đình nhỏ của mình, giữ lại ở 1 ngăn riêng, tuyệt đối không đem lên mạng xã hội, các bạn lưu ý. Tạo 1 group nhỏ như zalo chẳng hạn, với người thân của mình, chia sẻ cập nhật hình ảnh và những câu chuyện riêng của gia đình gia tộc trên đó. Bạn bè thân thiết cũng thế, nhắn riêng những hình ảnh con cái của nhau nếu có sự quan tâm. Còn trên mạng, không dại, vì sao phải khai thông tin, phải kể chuyện gia đình nhỏ của mình cho người dưng? Được cái gì ngoài thị phi và nguy hiểm? Nhưng khi mình không đăng, không nói về gia đình riêng của mình trên mạng, thì chắc chắn sẽ nhận được sự tò mò, do người rảnh rỗi ở nước mình còn nhiều. Họ không dành thời gian để làm việc kiếm tiền, cũng không chơi thể dục thể thao, cũng không học thêm cái gì để bù đầu bù cổ, cũng chẳng đọc sách, chẳng đi du lịch ở đâu nên rất dư thời gian bàn chuyện cá nhân người khác. Bên FB cả triệu người, cả ngày chỉ chăm chăm vào màn hình ĐT và suy diễn, thảo luận chuyện ông A bà B. Ngay cả trên X này cũng vậy, vẫn có nhiều bạn hỏi nhau "sao bé M chỉ thấy hình đi dạy, đi yoga, đi cà phê, đi du lịch nhỉ? Nó lớn tuổi thế mà không có chồng có con tội nghiệp nhỏ. Nhìn mặt mũi cũng được mà chắc tâm tính xấu nên mới không ai ưng. Hay nó bị les? Hay nó có chồng mà chồng bỏ nó rồi? Tui nghi lắm, nghi lắm...
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
119
53
539
44K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Nếu cả đời mình chỉ có thể đến 1 nơi duy nhất ở Trung Quốc thôi, thì đích thị là Tây An. Đây là thành phố thuộc tỉnh Thiểm Tây, là kinh đô xưa. Tp tới 13 triệu dân, thêm 2 triệu người sáng đến làm việc và chiều về. Tp vừa hiện đại vừa cổ kính đan xen nhau. Nơi đây còn lại dấu tích Tần Thuỷ Hoàng, Võ Tắc Thiên, Dương Quý Phi, Đường Minh Hoàng, An Lộc Sơn, Đường Tăng,.... Về cảnh thì có núi Hoa Sơn, 1 trong ngũ nhạc Trung Hoa. Mùa thu bắt đầu từ giữa tháng 10 đến giữa tháng 11, bây giờ biến đổi khí hậu nên mùa thu rút ngắn chỉ còn cỡ 1 tháng thôi (ngày xưa ba tháng chuyển tiếp từ nóng sang lạnh, giờ 1 phát đang nóng chuyển qua lạnh luôn). Mùa thu ở Tây An rất đẹp, lá phong và lá ngân hạnh chuyển vàng khắp mọi con đường. Tháng 10 đi Tây An nhen. Ai đi thì còm để tui biết nhu cầu mà tổ chức cho đi chơi. Giờ tới đó còn 2 tháng, ráng cày cuốc làm tiền đi, cỡ 20 triệu/người nhen. Ai đi thì phải học tiếng Trung, 1 ngày vài câu của tui yêu cầu, tới đó mà hoàn thành các bài tui yêu cầu thì tui sẽ thưởng tiền cho sang Tây An, quấn khăn ngồi trước cổng thành cổ mà uống 奶茶.
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
72
31
697
35.4K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Lê Quân Thiên Lam | William
Thiên Lam và những người bạn có cánh 🥰 Sáng nay, khi ánh nắng đầu ngày còn nhè nhẹ như giấc mơ chưa tỉnh, một bầy ong ruồi bất ngờ kéo về trước chòi nhỏ ở Thiên Lam. Chúng lặng lẽ xây tổ, như thể đã hẹn từ kiếp nào, như thể đã nghe tiếng gọi yêu thương từ vùng đất này. Chúng tự đến, mang theo sự sống, mang theo sự cộng sinh kỳ diệu giữa con người và thiên nhiên. Ở Thiên Lam, mình không chỉ trồng chuối, nuôi gà, mà còn gọi ong về làm bạn. Mỗi cánh ong nhỏ là một điều kỳ diệu. Chúng bay lượn giữa vườn hoa, thụ phấn cho cây cối ở đây, kết mật ngọt lành. Mình chẳng cần nuôi dạy chúng, chỉ cần tạo một nơi đủ lành, đủ tĩnh, đủ yêu thương thì chúng tự tìm đến, như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại. Và rồi mình chợt hiểu: Khi bạn sống hòa thuận với đất, với nước, với lá và hoa, thì thiên nhiên cũng sẽ lặng lẽ gửi tặng bạn những điều đẹp nhất. Hành trình về rừng không dễ, có lúc mình mệt rã rời, có lúc tưởng mình đi lạc giữa hoang vu. Nhưng những giây phút như sáng nay, khi bầy ong bé xíu kéo về làm tổ, lòng mình lại sáng lên như nắng sau mưa. Nhẹ nhàng, sâu sắc, và không cần phải ồn ào. Tụi ong không biết nói, nhưng mình cảm được: “Chúng mình sẽ ở đây. Sống cùng. Làm bạn. Làm cộng sự. Làm những người giữ mật cho vùng đất mang tên Thiên Lam.” Nếu bạn cũng đang đi tìm một điều ý nghĩa, có lẽ bạn sẽ hiểu rằng - không phải thành công ồn ào mới đáng giá. Đôi khi, chỉ cần một bầy ong ruồi nhỏ kéo về làm tổ trước chòi, cũng đủ là một phép màu. Thiên Lam
Tiếng Việt
7
1
45
1.2K
Dương Nguyễn | Sol retweetledi
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Từ thế kỷ 19, Fukuzawa đã thay đổi gần như hoàn toàn diện mạo của nước Nhật nhờ những bài thức tỉnh, trong đó có thể kể đến những câu chuyện "những lạc hậu của người Nhật so với Phương Tây, người Nhật không văn minh như ta nghĩ, tập quán phong tục nào nên bỏ, người Nhật phải làm gì để dẫn đầu châu Á,...". Thập niên 70, người Hàn Quốc cũng liên tục nhìn lại bản thân mình, cả xã hội ai ai cũng tự xét lại mình để xem điểm yếu nào mà sửa, về mặt xã hội có phong trào "người Hàn có những điểm xấu gì, người Hàn làm gì để hội nhập quốc tế, làm thế nào để thế giới tôn trọng người Hàn, phát triển văn hoá dẫn đến phát triển kinh tế và góp phần xã hội phồn vinh, những tục lệ cũ phải bỏ, những suy nghĩ lỗi thời...". 15 năm mỗi người Hàn tự soi gương nhìn mình đã giúp Hàn Quốc lọt vô top những nước giàu, hộ chiếu xanh của họ được đi nhiều nước, họ mở nhiều cơ sở làm ăn ở khắp nơi và trả lương cho nhiều dân tộc khác. Năm 1985, tác phẩm Người Trung Quốc Xấu Xí được phát hành ở Đài Loan, năm 1986 được phát hành ở Trung Quốc Đại Lục, và trở thành tác phẩm ăn khách nhất mọi thời đại trong cộng đồng người Hoa, giúp nhiều người nhìn lại mình, thấy hổ thẹn, và từ đó, kinh tế Trung Quốc khởi sắc nhanh chóng. KINH TẾ PHÁT TRIỂN ĐẦU TIÊN PHẢI BẮT ĐẦU TỪ VĂN HOÁ CỦA MỖI NGƯỜI DÂN. Các doanh nhân khi đến 1 nơi nào đó làm ăn, họ thường nghiên cứu rất kỹ văn hoá của người bản địa, còn hơn cả sức mua (năng lực tài chính), luật lệ,....Vì văn hoá đó sẽ quyết định việc kinh doanh của họ có thành công hay không. Văn hoá bản địa họ nghiên cứu chủ yếu là phần tiêu cực của đại đa số dân chúng, từ đó tìm ra giải pháp để bán hàng, hợp tác làm ăn. Ví dụ khi đến Việt Nam làm ăn, các người già ở đó, từng có kinh nghiệm chinh chiến sẽ đưa ra một số lời khuyên, một số đúc kết. Các doanh nhân trẻ cứ thế mà nắm, sang làm, đa phần thắng. Đây là 1 số điều họ đã đúc kết về văn hoá của người Việt nói chung (cái này cũng tương tự như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Tản Đà,....thậm chí Lê Quý Đôn, Nguyễn Trãi đã nói từ rất xa xưa): - Chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, muốn mình mình hưởng trọn, không chia. - Văn hoá gia tộc lớn, có lợi là lôi người nhà vào hưởng phần. - Cái tôi lớn và sĩ diện hão, sợ mất giá trị, sợ bị coi thường. - Hành xử cảm tính và cảm xúc, yêu ghét trong công việc rất nhiều. - Đại đa số lần khần ít dám quyết đoán nhất là chuyện tiền bạc bỏ ra. Người hỏi nhiều nhất lại là người không mua. Nếu họ mua thì kỳ vọng rất lớn, nên thất vọng cũng rất nhiều, dễ khiếu kiện. - Không trọng uy tín, lời hứa, đối xử với nhau hay dùng tiểu xảo. - Không minh bạch, không rõ ràng về tiền bạc vì ngại. - Không muốn người khác hơn mình, do thói ích kỷ và tư duy tầm vóc bé nhỏ, hành xử vặt vãnh nhưng lại muốn được tôn trọng. - Nghe gì, xem gì, đọc gì, cũng ít quan tâm đến nội dung thông điệp truyền đạt sâu bên trong mà chỉ quan tâm đến tiểu tiết. Hiểu không sâu, không nắm bản chất. - Cực thích MẸO, học cũng phải học mẹo, làm gì cũng mẹo, chữa bệnh cũng mẹo. - Tưởng tượng kỳ vọng rất lớn khi chưa được, gặp thực tế thấy khó chịu vì không như mong đợi, phản ứng tiêu cực như tẩy chay, cạch mặt, tố lừa đảo, đòi lại tiền, kích động mọi người đòi quyền lợi, cố gắng xài cho đã để "lại tiền", ấm ức và dành thời gian nhiều tranh cãi đúng/sai, - Chỉ trưởng thành thật sự khi đã lớn tuổi (trên 40) và trải qua nhiều biến cố cuộc đời. - Suy luận kém do logic và trình toán học của đại đa số thấp, nhưng suy diễn rất giỏi (suy diễn là lấy chủ quan mình nghĩ ra, không có cơ sở, nên nhóm này cực thích tử vi, bói toán...ngay cả thi cử cũng thích đoán đề). - Chỉ nên làm ăn hùn hạp với người đã rất nhiều va vấp thất bại trải nghiệm tự mình đi trên đôi chân mình. Còn lại người hiền lành dễ thương, học giỏi do chăm chỉ, đặc biệt từ nhỏ chỉ biết học hành, chưa tự mình làm ra nhiều tiền và bỏ vốn làm ăn với mình...thì cân nhắc kỹ khi làm ăn với họ, vì họ sẽ bỏ cuộc nhanh chóng khi gặp khó. Hoặc sẽ sợ mất mà không dám làm tiếp giai đoạn 2, kiếm được chút đã thấy lớn và cố giữ, nên cuối cùng lại mất.
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
48
116
678
48.9K
Diễm Hằng | Hattie
Diễm Hằng | Hattie@Diem_Hang_Visa·
Hành trình từ bản Mường đến giấc mơ làm giàu quê hương. Xin chào tất cả mọi người! Tôi là Diễm Hằng, tên tiếng Anh là Hattie. Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng núi nghèo thuộc Thanh Hóa, nơi mà người dân tộc Mường, trong đó có gia đình tôi, ngày ngày "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" để mưu sinh. Từ những ngày tháng khó khăn ấy, tôi không chấp nhận để số phận định đoạt cuộc đời. Tôi đã nỗ lực học tập - dù cho tôi đã ngừng việc học đại học lại 3 năm - và tốt nghiệp ngành Quản trị Lữ hành tại Đại học Kinh tế TP. Hồ Chí Minh. Ra trường, tôi gắn bó với ngành du lịch, và đến nay đã 7 năm sống và làm việc tại Sài Gòn. Tôi không chỉ khao khát thành công cá nhân. Tôi ấp ủ một giấc mơ lớn hơn: làm giàu cho quê hương. Tôi muốn phát triển du lịch sinh thái ở vùng núi quê nhà, nơi thiên nhiên còn hoang sơ. Tôi tin rằng, bằng cách thu hút khách du lịch nước ngoài, quê hương tôi không chỉ có cơ hội phát triển kinh tế mà còn mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dân. Tôi mong một ngày, người dân quê tôi không còn phải sống trong cảnh lầm than. Với tôi, đó mới chính là thành công thực sự. Hiện tại tôi vẫn đang trong quá trình tích lũy tài chính, kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm. Phải có 4 thứ này mới làm được đúng không mọi người? Để hiện thực ước mơ đó, mặt trời mọc tôi đi làm tích lũy tài chính, mặt trời lặn học tiếng Trung để có kiến thức, cuối tuần tôi gặp gỡ các anh chị, bạn bè, tham gia các hoạt động, hội thảo… để có kinh nghiệm. Từ lúc ra trường (tôi ra trường năm 2022), tôi đã đặt mục tiêu là mỗi năm đi du lịch ít nhất một nước và năm 2025 tôi đã đi du lịch 4 nước gồm: Hàn, Sing, Mã, Trung để trải nghiệm. Tôi luôn tâm đắc một câu nói: "Ước mơ không thể vượt quá những gì mắt thấy, tai nghe, con người cũng chẳng thể đạt được gì nếu không dám mơ lớn." -Hằng Hattie - ———————————— @Hanguyenn2593 @vic_vtn @NgocHieu0384 @LanNguyen020995 @Vungcoi @tranhueatto @nguyenkimoanh97 @Ruanlian06 @AnnaNguyen1921
Diễm Hằng | Hattie tweet media
Tiếng Việt
107
9
225
185.3K
Lê Quân Thiên Lam | William
Chuẩn bị khu nghỉ ngơi cho 1000 lao động sắp đến của Thiên Lam🥰
Lê Quân Thiên Lam | William tweet mediaLê Quân Thiên Lam | William tweet media
Tiếng Việt
24
0
114
5.8K
Dương Nguyễn | Sol
Dương Nguyễn | Sol@Nguyen131080·
@tranhueatto Khi xuân sang - trên bến cảng, đàn hải âu tung cánh bay rợp trời... Cảng của ta vui đón bao chuyến hàng Những chuyến hàng bạn bè từ xa xôi... Yêu Hải Phòng!
Tiếng Việt
0
0
0
34
Trần Huệ | Yuri
Trần Huệ | Yuri@tranhueatto·
Mẹ an yên – khởi nghiệp tử tế – gieo mầm yêu thương Xin chào Dượng Tony và Quý Anh Chị Em trong cộng đồng X Mình là Huệ – tiếng Nhật là Yuri, hiện đang sống và làm việc tại Tokyo, Nhật Bản. Là mẹ của hai em bé siêu đáng yêu, mình đồng thời cũng là thành viên Ban giám đốc tại ATTO Japan – đơn vị tư vấn toàn diện cho người Việt tại Nhật, từ visa, kế toán, nhân sự cho tới đầu tư kinh doanh và phát triển doanh nghiệp bền vững. Hành trình làm mẹ thay đổi mình rất nhiều. Năm 2022, khi mang thai bé thứ hai, mình phải nhập viện từ tuần thứ 20. Từ cô nàng “loa phát thanh”, mình bị “cấm túc” giữa bốn bức rèm bệnh viện và rơi vào trầm cảm. Nhưng nhờ thiền và yoga, mình dần chữa lành, biến những ngày nằm viện thành “kỳ nghỉ dưỡng an lành”. Mình học cách sống chậm, quay vào bên trong, chấp nhận mọi thứ như nó vốn là. Mình nhận ra: một người mẹ an yên sẽ là gốc rễ cho một gia đình hạnh phúc, và cũng là nền tảng cho một hành trình khởi nghiệp tử tế. Từ đầu năm 2025, mình có cơ duyên tham gia cộng đồng X – nơi mình tìm thấy những con người cùng tần số: trân trọng giá trị Việt, yêu thiên nhiên, đam mê nông nghiệp sạch và sống tử tế. Mình ước mơ về một khu vườn xanh kết hợp giáo dục, nơi trẻ em không chỉ học chữ, mà còn được học kỹ năng sống, thể thao, thiền, âm nhạc, ngôn ngữ và biết yêu thiên nhiên. Mình tin: khởi nghiệp không chỉ là chuyện làm giàu, mà là hành trình gieo mầm tử tế. Nếu bạn cũng yêu nông sản Việt, tin vào năng lượng yêu thương, hoặc đơn giản là muốn đồng hành cùng hành trình mẹ bỉm khởi nghiệp tại Nhật – hãy kết nối với mình nhé! Mỗi người ở đây đều đang mang trong tim một hạt giống. Một hạt giống của yêu thương. Một hạt giống của tử tế. Và biết đâu… ta sẽ cùng nhau gieo nên một khu vườn kỳ diệu. Arigatogozaimasu. 💚 #KhởiNghiệpTửTế #CộngĐồngX #MẹBỉmKhởiNghiệp #ATTOJapan @Tony_Buoi_Sang @TNhat9999 Team Khùng Nhẹ @Hanguyenn2593 @vic_vtn @NgocHieu0384 @LanNguyen020995 @Vungcoi @Tranhueatto @Diem_Hang_Visa @Ruanlian06 @nguyenkimoanh97 @AnnaNguyen1921
Tiếng Việt
81
7
177
5.9K
Nguyễn Trung Hiếu | Harry
Nguyễn Trung Hiếu | Harry@TRUNGHIEU_35·
Tôi là Hiếu, một người con của đất Ninh Bình, nơi cố đô Hoa Lư trầm mặc và rượu Kim Sơn nồng nàn như tình quê. Tôi có một tên nữa là Hary, chứ gốc gác tôi thì vẫn là trai quê Yên Khánh chính hiệu, nơi tôi lớn lên cùng tiếng ếch nhái mùa mưa và mùi rơm rạ mùa gặt. Giờ đây, tôi sống cùng bố mẹ. Gia đình là chốn về, là bến bình yên sau mỗi ngày lăn lộn với công việc kinh doanh thang máy và vật liệu hoàn thiện một ngôi nhà mới, ngành mà nghe thì khô khan nhưng lại làm đẹp tổ ấm cho nhiều người. Nhưng đằng sau đó là một khát vọng lớn hơn: đưa sản phẩm quê nhà, những thứ mộc mạc, thuần nông, do chính tay bà con nông dân quê hương làm ra đến với mọi người. Tôi tin, muốn làm nên chuyện lớn thì phải có trái tim hào sảng và lòng tin mãnh liệt, dẫu có bị bảo là khờ, là dại, thì... cũng kệ! Tôi vẫn đọc “Tự do đầu tiên và cuối cùng” mỗi tối. Cuốn sách đã dạy tôi sống chân thành, và giữ vững lý tưởng. Hồi sinh viên Thăng Long, tôi từng là tay đập bóng chuyền “cao to lực lưỡng” vì tôi cao 1m78, nặng 78kg – đúng tỷ lệ vàng! Nay thì chuyển qua chạy bộ và tập gym. Món ăn yêu thích của tôi là canh cua, cà ghém, cá kho. Tôi tin vào nhân quả, rằng sống tử tế thì trời chẳng phụ. Với tôi, mỗi ngày là một hành trình đi tới ước mơ, một cơ hội để lan tỏa những giá trị quê hương. Và nếu bạn cũng tin vào điều đó, ta có thể đi cùng nhau, trên con đường nhỏ mà nhiều ý nghĩa này. @CamYen_Official @TrangnguyenJade @Nga_Pham_97 @phanvunhattt @Maiuyen1208 @sofiatamnguyen @TRUNGHIEU_35 @Tara_2291 @huynhduyenan @Luatnguyenvn
Nguyễn Trung Hiếu | Harry tweet media
Tiếng Việt
95
10
224
12K