Toàn Hồ | Taylor
5.6K posts

Toàn Hồ | Taylor
@ToanHo_PQ
Điều dưỡng Ngoại khoa tại BVPQ. Cư dân thị trấn X đang mở rộng vòng tròn tâm. Sống vui, khỏe, có ích.
Việt Nam Katılım Ekim 2024
2.7K Takip Edilen2.8K Takipçiler

@ToanHo_PQ "... take care of you like I do." And "your babe."
This is a cute relationship.😊
English

@CuongComX I wouldn’t have known about Westinghouse if you hadn’t shared this. Thank you for such a beautiful and inspiring story.
English

You know from my Nam Phuong stamps that I like to acquire historical documents. Like Vietnamese history, Americana is something I enjoy. So below is a long post, but it is important to explain the background. You might it very interesting and educational.
Your house in Hanoi has electricity because of this man. Ho Chi Minh City is a city of lights because of this man. Vietnamese factories can power heavy equipment because of this man. His name is George Westinghouse (1846-1914). As an inventor and businessman, he singlehandedly gave society AC electric power. His company's products performed so well that US government agencies even recommended his company by name in regulatory laws.
But what's most impressive about George Westinghouse isn't how smart, powerful, and wealthy he was. It is because of how kind and a positive force he was to his workers. In the 1800s, his company was the first major company to give workers the weekend off. His company was the first to give health and accident insurance to his workers. He paid his workers as much as five times the industry average wages! A fellow tycoon Andrew Carnegie claimed that Westinghouse would be a lot richer if he didn't treat his workers so well.
How did Westinghouse treat his workers? The following is a great example. One day, a new worker in his company was pushing a wheel barrow in the rain. It was muddy and slippery. The worker fell down and dropped items all over the wet ground. All the managers and workers laughed when they saw what happened. Then out of nowhere, the big boss Westinghouse came to the worker's assistance -- out in the rain, stepping in the mud -- despite still wearing his expensive suit and shiny shoes. After he helped the new worker pick up the items, Westinghouse simply walked away not even saying a single word. He didn't yell at the new worker. He didn't yell at the managers and other workers. He led by example. He taught by his own actions. Westinghouse truly loved his workers and thus his workers loved him. When Westinghouse died in 1914, his workers donated over $2.5 million to build a beautiful memorial in his honor. No CEO today would ever come close to such an honor.
Today, Westinghouse isn't as famous as Edison, Rockefeller, Carnegie, Morgan Stanley. Their charity was after they died to prop up their legacy despite treating their workers poorly. In contrast, Westinghouse treated his employees well, and didn't bother to prop up his legacy. He wasn't a shallow showboat. His charity was his company and while he was still alive.
With this background, I present to you two letters of Westinghouse that I personally own. The Westinghouse museum informed me that these are the only two known fully handwritten letters by Westinghouse, outside of letters to his wife. Westinghouse was a loving husband who only wrote fully handwritten letters to his wife, but nobody else -- except on these two rare occasions. All the other letters and correspondence are typed (usually by a secretary) with just his signature, but not fully handwritten.
The first letter is dated 1871 when he was only 24 years old as President of his company. He is thanking an important customer for paying on time since cashflow was critical for his young company. No wonder it was fully handwritten. The second letter was dated 1911, when he was much older (65 years old), and he was thanking Life Magazine (a very popular publication) for wishing him a happy birthday. He said his wife loved the magazine's tribute to him as well. These two handwritten letters aren't only an important part of American history but also scientific and business history as well.
I believe more business students should learn about George Westinghouse. He showed how good, honest business is done. To me, he is a great businessman, and most of all, an even greater person. I admire Westinghouse immensely. I'm honored to take care of his historically important letters for the next generation of business leaders.



English

@Tony_Buoi_Sang Dượng kể chuyện cuốn quá đi. Không thể không còm vì con cũng muốn đọc tiếp ạ
Tiếng Việt

Mấy nay tường bé rong rêu, bởi chuẩn bị cho ngày báo cáo, tổng kết năm và chuẩn bị kế hoạch sắp tới. Làm đại lý cho mấy hãng lớn thì họ đã đưa chỉ tiêu sẵn, mình chỉ điều chỉnh kế hoạch theo khả năng nhưng cũng k có thay đổi được nhiều, chỉ giải thích tại sao mày k hoàn thành và bằng cách nào mày đạt tiến độ. Vậy á!
Rồi bé còn chuẩn bị kế hoạch riêng về quê cắm câu, chuẩn bị đi chơi leo núi, chuẩn bị và chuẩn bị…cho một ngày mai tươi sáng hơn. Hôm ngồi với boss Nhật, ảnh nói từ 5-15 năm tới, Việt Nam sẽ đạt độ bảo hoà về ô tô, bán xe sẽ không cạnh tranh về giá mà bằng chất lượng và dịch vụ, ai chăm sóc khách tốt thì khách sẽ chọn họ hoặc thương hiệu họ thích. Việc của mình là cần chăm sóc khách hàng tốt hơn, tập trung vào khách hàng cũ nhiều hơn.
Bạn bè cũ trên X ơi, đừng quên bé, chăm sóc nhau lại nhé!!!

Tiếng Việt

3 ngày con ra đời. Tôi đã đón.
Chú .Có một bé sinh viên ở Ninh Thuận muốn gởi nơi nào đó. Con nhờ Chú.
Nhỏ cháu làm nử hộ sinh ở Sài Gòn alo cho tôi. Nói khoảng 10 ngày nữa là ngày bé sinh con nhưng không thể nuôi. Đưa vô trung tâm thì tội...rồi sau này nếu nó muốn gặp lại cũng khó. Nhờ Chú nha.
Tôi bàn với một sư Cô ở một ngôi chùa nhỏ. Và sư Cô đồng ý.
Ba ngày tuổi. Tôi lên đón nó. Và lần đầu tiên ẵm nó từ tay Mẹ nó trao. Nó cười thật tươi với tôi. Cảm giác thật ấn tượng như quen nhau từ trước khiến tôi nhớ mãi.
Về phần Mẹ nó. Lúc đầu còn alo. khóc. Hỏi thăm. Tôi và sư có nói. Khi nào có điều kiện. Cứ alo.đón con về.
Mới đó mà đã 9 năm. Tôi mất liên lạc với Mẹ nó luôn. Điện thoại số của nó. Không liên lạc được.
Về phần bé. Ngoan lắm. Tôi alo với Sư.nó biết tôi. Xin nói chuyện với tôi. Tôi nói đói .không có gạo ăn.nó nói về Chùa. Nhớ đi xe bự...chở gạo. Mì về ăn.nó khóc. Nhõng nhẽo đòi Sư phải cho tôi Gạo... Mì mới chịu.
Bây giờ nó học lớp 3 .giỏi. Ngoan lắm. Nó tò tò theo Sư.có dịp tôi thăm Chùa. Nó Quấn quýt theo tôi không rời.
Ngẩm lại... Nó thật hạnh phúc. Nếu mình không nhận. Thì bây giờ nó sẽ về đâu. Thương lắm.
Cả nhà thấy tôi có kì cục lắm không. ???
Vẫn đi. Luôn đồng hành phục vụ.

Tiếng Việt

@Tony_Buoi_Sang Côn Minh đẹp quá ạ. Thành phố của mùa xuân vĩnh cửu, hoa khắp mọi nơi. Vậy là con người sẽ dịu dàng, dễ thương lắm, sao ông chủ hiệu sách lại hẻm dễ thương vậy ạ.
Tiếng Việt

Các năm rồi, mùa nắng gay gắt tháng 3 tháng 4 là tui đi trốn nóng ở Côn Minh, thành phố có cao độ 1900m so với mặt nước biển (Đà Lạt 1500m, Sapa 1600m), nhưng Côn Minh khác Đà Lạt và Sapa là không có ẩm ướt. Tp này khô ráo, mưa rất ít trong năm, người dân phải sử dụng lotion bôi người cả ngày thì mới không bị bong tróc da. Nhưng khí hậu khô thì lạnh cũng sâu và sướng, độ ẩm trong không khí thấp thì ít nấm bệnh, cho cây trồng vật nuôi lẫn con người.
Mùa tháng 3 này ở Côn Minh cũng là mùa việt quất (blueberry, 蓝莓), bán đầy trên phố, giá rẻ vô cùng, ăn không cần rửa. Cả thành phố nhuộm tím với hàng trăm con đường rợp bóng cây 蓝花楹 (lán huā yíng, tức phượng tím, jacaranda). Đây là loại cây họ nhập khẩu giống cách đây 20 năm, trồng phủ khắp để tạo dấu nhấn đặc biệt. Là thành phố mùa xuân vĩnh cửu, hoa nở khắp nơi, hoa hồng to bằng bàn tay, đủ màu sắc, cứ mua giống vùi xuống đất trong chậu là nó lên. Chợ hoa Đấu Nam ở đây là chợ hoa sỉ lớn nhất châu Á, lạc vô thì hết biết đường ra vì không biết có bao nhiêu kỳ hoa dị thảo được bày bán.
Tui là dân du mục nomads, nên sống và làm việc ở đâu cũng được, miễn có internet. Nhưng mình sống ở đâu thì cũng enjoy, quan sát và hoà với cuộc sống người dân ở đó, lưu lại những tháng ngày kỷ niệm. Tui ở khu đại lộ Đông Phong, khu phố Tây, có bệnh viện quốc tế và shopping mall, có quán cà phê % Arabica mỗi sáng tui hay ngồi. Một bữa tui đi bộ dọc theo đại lộ này để về nhà thì thấy một cái biển hiệu có ghi: "đây là nhà sách, bạn cần thanh toán 100 tệ để vào cổng". Tui ngạc nhiên vì nhà sách gì mà bán vé, nhưng vẫn dùng Alipay thanh toán. Xong cửa tự động mở để tui vào. Ngôi nhà theo kiểu kiến trúc tứ hợp viện (xây nhà 3-4 bên, có sân ở giữa). Xưa người đàn ông giàu có Trung Hoa với văn hoá năm thê bảy thiếp thường xây kiểu này, bà cả mới được phép ở nhà chính (nên dân gian quen gọi là chánh thất). Sách bày khắp nơi, từ dưới đất lên tới mái, bên cạnh là màn hình máy tính rất to để gõ vào truy cập. Ví dụ mình gõ tên sách, có thì nó sẽ ghi mã, ví dụ H531 (cột H, kệ thứ 5, cuốn thứ 3, chỉ còn 1 cuốn). Mình cần xem thì bấm xem, sách từ vị trí H531 sẽ chạy tự động tới tay mình. Nếu mua, tiền sách sẽ trừ vào tiền 100 tệ mở cổng lúc nãy, còn không mua thì sẽ mất 100 tệ này. Tui mua một cuốn truyện cười tiếng Trung để vừa đọc vừa học.
Khách mua xong sẽ ra ngồi sân đọc sách. Trà và cà phê phục vụ free. Trà đủ thể loại, phổ nhĩ, ô long, thiết quan âm gì cũng có. Cà phê thì chỉ có loại Arabica xiao li (TQ cũng trồng được cà phê ở Vân Nam, hạt rất nhỏ). Tui bấm máy pha 1 ly Americano xong, đang ngồi đọc sách thì thấy trong phòng đối diện, một anh chàng nhìn mặt trung niên đang ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền, kiểu "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến". Lúc sau thì thấy anh đứng dậy đi pha trà, tui liền gấp sách lại tới để hỏi (để có chuyện mà viết cho mọi người trên X này đọc, khổ lắm). Tui cất tiếng hỏi "xin hỏi, anh là quản lý ở đây hả". Anh ta không nhìn, lạnh lùng đáp "是" (đúng). Tui thấy chảnh chó vậy thì lập tức ghét cái thái độ, không nói tiếng nào nữa, quay lại bàn dọn sạch ly cốc để bưng vào để 1 góc, xong đi về. Chuẩn bị ra gần tới cổng thì nghe từ phía sau "你是越南人吗?Bạn là người Việt Nam à". Tui cũng không quay lại, cũng lạnh lùng đáp, 是, và đi thẳng.
Tui bấm nút Press (mở) 2-3 lần nhưng cửa cổng không mở. Tui quay lại. Thấy nó đứng lù lù nhìn tui. Á đù.
Ai thích đọc tiếp thì còm.

Tiếng Việt

Tự Hạc English, Date: 2026 Mar 27th.
1. Introduction: My Journey from Tay Ninh to Entrepreneurship
Hello everyone,
I was born and raised in Tay Ninh, a land of rich cultural heritage. Growing up, my childhood was tranquil, spent by golden rice fields and winding rivers. My hometown is famous for its landmarks, such as the majestic Ba Den Mountain and the solemn Cao Dai Holy See. These sights have always been a source of pride for me.
At the age of 18, I moved to Saigon to pursue my university education. It was a transformative period of my life—a continuous cycle of studying, working, and overcoming homesickness while immersing myself in a diverse urban culture. After graduating, I spent 15 years working in the city, gaining valuable professional experience.
However, my heart always called me back home. I eventually returned to Tay Ninh to begin my entrepreneurial journey. The beginning was incredibly tough. I faced numerous obstacles, including a lack of capital, limited specialized knowledge, and little practical experience in running a business.
Despite these initial setbacks, I maintain an unwavering spirit of learning. I believe that with persistence and a growth mindset, I will soon overcome these challenges and achieve the goals I have set for myself. Every difficulty is just a stepping stone toward success.
________________________________________
Bản dịch tiếng Việt
Chào mọi người,
Tôi sinh ra và lớn lên tại Tây Ninh, một vùng đất có bề dày di sản văn hóa. Tuổi thơ của tôi trôi qua thật bình yên bên những cánh đồng lúa chín vàng và những dòng sông uốn lượn. Quê hương tôi nổi tiếng với những danh lam thắng cảnh như Núi Bà Đen hùng vĩ và Tòa Thánh Tây Ninh uy nghiêm. Những hình ảnh này luôn là niềm tự hào lớn đối với tôi.
Năm 18 tuổi, tôi chuyển đến Sài Gòn để theo học đại học. Đó là một giai đoạn thay đổi cuộc đời—một chuỗi ngày liên tục học tập, làm việc, vượt qua nỗi nhớ nhà và hòa mình vào nền văn hóa đô thị đa dạng. Sau khi tốt nghiệp, tôi đã dành 15 năm làm việc tại thành phố, tích lũy được những kinh nghiệm chuyên môn quý báu.
Tuy nhiên, trái tim tôi luôn hướng về quê hương. Cuối cùng, tôi đã trở về Tây Ninh để bắt đầu hành trình khởi nghiệp của mình. Giai đoạn đầu thực sự rất khó khăn. Tôi đối mặt với vô số trở ngại, bao gồm thiếu vốn, kiến thức chuyên môn hạn hẹp và ít kinh nghiệm thực tế trong việc điều hành doanh nghiệp.
Bất chấp những thất bại ban đầu đó, tôi vẫn giữ vững tinh thần học hỏi không ngừng. Tôi tin rằng với sự kiên trì và tư duy cầu tiến, tôi sẽ sớm vượt qua những thử thách này và đạt được những mục tiêu mà mình đã đề ra. Mỗi khó khăn chỉ là một bước đệm tiến tới thành công.
________________________________________
2. Vocabulary List (10 Từ vựng mới)
Từ vựngPhiên âmDịch nghĩa
Tranquil/ˈtræŋ.kwɪl/Bình yên, yên tĩnh
Landmark/ˈlænd.mɑːrk/Danh lam thắng cảnh, địa danh nổi tiếng
Transformative/trænsˈfɔːr.mə.tɪv/Có tính thay đổi mạnh mẽ
Immerse/ɪˈmɜːrs/Đắm chìm, hòa mình vào
Entrepreneurial/ˌɑːn.trə.prəˈnɜːr.i.əl/Thuộc về khởi nghiệp/doanh nhân
Obstacle/ˈɑːb.stə.kəl/Trở ngại, rào cản
Capital/ˈkæp.ə.t̬əl/Vốn (tiền tệ)
Setback/ˈset.bæk/Thất bại tạm thời, sự lùi bước
Unwavering/ʌnˈweɪ.vər.ɪŋ/Kiên định, không lay chuyển
Persistence/pərˈsɪs.təns/Sự kiên trì, bền bỉ
English

MỞ CỬA ĐÓN KHÁCH
Khách hàng là thượng đế, câu nói đó xưa rồi. Giờ khách hàng là bạn thân mà thân ai người đó lo thôi. Nên khách đến farm được tự túc ăn uống, tự túc di chuyển. Vui lòng đọc kỹ trước khi làm khách tại farm.
I. Yêu cầu cơ bản:
1. Biết phân loại rác. Rác vô cơ và hữu cơ. Rác tái chế và không tái chế.
2. Biết cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên. Thiên nhiên để ngắm, không phải để khai thác theo ý khách.
3. Biết thư giãn, nghỉ ngơi đúng nghĩa. Vừa làm khách, vừa làm việc thì không nên đến.
4. Tự túc di chuyển (nâng cao kỹ năng dùng google map), tự túc ăn uống (trải nghiệm đa dạng ẩm thực Măng Đen).
5. Biết giữ vệ sinh tại chỗ ở, phòng tắm và toàn bộ khu vườn.
6. Biết phân biệt cơ bản cỏ, cây, hoa và không tự ý hái làm của riêng.
7. Không nói chuyện theo bản năng vì mình cần làm vườn, khách cần tận hưởng thiên nhiên.
8. Camera đẹp và chân thực nhất là đôi mắt. Nên tận dụng tối đa để nhìn ngắm thay vì dùng camera điện thoại.
II.Quyền lợi:
1. Được đón tiếp nhiệt tình. Được ghi chú thông tin tại farm. (Thông tin cơ bản trong căn cước của người đặt chỗ)
2. Được review một số địa điểm nổi tiếng tại Măng Đen: chùa Khánh Lâm, đồi Tiên Nhân, cầu Kon Tu Rằng, trại Ngựa, chợ Phiên (chợ nông sản dược liệu mở cuối tuần thứ 6,7,chủ nhật), chợ Đêm (chợ ẩm thực, mở từ chiều tối các ngày trong tuần), quán Man cocktail (cà phê muối siêu ngon), quán Mộc Lan (view hồ), thung lũng Mây, Đi đến nơi có gió (ngắm hoàng hôn), quán chay cô Ba Măng Đen, quán gà nướng cơm lam phố núi, khu phố nướng lẩu trên đường Ngô Quyền,…và giới thiệu một số địa điểm khác (chưa đi nên không review) như: Đức Mẹ Măng Đen, quán cà phê Kon Tu Rằng (cạnh đồi Tiên Nhân), Sóc cà phê, Thác Pa Sỹ, Hồ Đam Ri,...
3. Được chịu trách nhiệm với những quyết định của mình. Đặt cọc 100% trước khi đến, hủy hẹn thì mất cọc, đổi lịch thì trả thêm tiền (tùy theo thời gian check in, check out quy định)
III. Thời gian quy định:
Thời gian checkin: 8 giờ sáng (giờ làm việc của farm, nếu đến sớm hơn có thể chủ động đi cà phê, ngắm cảnh Măng Đen bình minh)
Thời gian checkout: 12 giờ trưa hôm sau (tính theo ngày), quá giờ chưa về thì thêm phụ phí 50k/giờ
IV.Bảng giá:
1. Lều tự túc (lều tự mang đi, được tự chọn chỗ dựng lều): 100k/ngày/người, phụ phí thêm người 50k/người. Giá trẻ em = giá người lớn
2. Lều mượn farm (farm sẽ tự chọn chỗ nghỉ theo thời tiết, chuẩn bị gối, chăn, đệm, ở tối đa 3 người): 200k/ngày/người, phụ phí thêm người 50k/người. Giá trẻ em = giá người lớn.
3. Phòng Gió tại farm (phòng riêng, có gác xép, một giường): 250k/ngày/người, phụ phí thêm người 50k/người. Giá trẻ em = giá người lớn
Lưu ý khi thuê phòng: Nhà vệ sinh dùng cho khách ở cạnh phòng Nắng. Khách được thuê tối đa trải nghiệm 7 ngày tại farm, sau 7 ngày có thể ở nơi khác nếu yêu thích Măng Đen.
Đặt cọc 100% trước khi đến để mình chủ động sắp xếp và khách không được hoàn lại tiền nếu hủy lịch.
Tiếng Việt

Học trong khi làm
Nhớ ra là qua nay chưa khoe: #VIGINSENG của tụi mình là 1/25 dự án Đông Nam Á mảng Climate Resilience do phụ nữ dẫn dắt, được chọn tham gia chương trình tăng tốc do Chính phủ Canada, Chính phủ Úc và IFC tài trợ, NEX tổ chức. Và mình vừa học xong, trưa nay nhận bằng tốt nghiệp.
Tối qua trò chuyện với Matt từ DFAT Úc – đơn vị tài trợ chương trình. Ổng hỏi chương trình có ích gì không. Mình nói thật: “Nếu nói về tài chính thì chưa, nhưng thay đổi cá nhân thì có nhiều. Trước đây tôi nghĩ mình làm biz tốt cho cộng đồng, nhưng không đo được tác động. Vì không biết đo thế nào, lại nghĩ nó bất khả thi, tốn kém và phiền. Giờ học rồi thì tự tin hơn: mình có tác động, và có thể đo được. Dự án đang early stage, nhưng chính vì vậy mà làm đúng từ đầu sẽ rất quan trọng.”
Goh thì hỏi: “Sao đang làm lại dừng đi học?”
Mình trả lời: “Vì lúc đó tao không biết bước tiếp theo là gì, làm sao để growth bền vững. Thì dừng lại, học lại từ gốc rễ để build cho vững thôi.”
Tiết lười học lắm, bạn học có thể làm chứng. Nhưng cũng giống phát triển sản phẩm vậy, muốn mỗi ngày tốt hơn 1% thì không có chuyện đứng yên. Biển học thì rộng, mình học tiếp.
À mà cũng sắp hết quý 1 rồi… anh chị em mỗi người lên cho tụi mình vài đơn VISANTE, to nhỏ gì cũng quý, để em nó về số quý nha. Xia xia cả nhà!
visante.vn

Tiếng Việt

Đọc xong Cây cam ngọt của tôi, mình cảm giác nghèn nghẹn kéo dài rất lâu sau đó.
Cuốn sách kể về Zezé – một cậu bé mới 5–6 tuổi, nhưng lại mang trong mình một tâm hồn nhạy cảm và sâu sắc đến lạ. Em nghịch ngợm, tinh quái như bao đứa trẻ khác, nhưng đằng sau đó là một thế giới nội tâm mà đôi khi người lớn cũng khó chạm tới.
Điều khiến mình ám ảnh nhất là những khoảnh khắc Zezé vô tình làm tổn thương cha. Em không hoàn toàn hiểu hết những gì mình nói, nhưng lại phải đối diện với nỗi buồn của người lớn. Và chính điều đó khiến em dằn vặt, day dứt vì làm người mình yêu tổn thương. Một đứa trẻ nhỏ như vậy… lại phải học cách chịu trách nhiệm với cảm xúc của người khác, đó là một nỗi đau rất người lớn.
Ở trường, Zezé là học sinh ngoan và học giỏi. Em trộm hoa vì nghĩ rằng hoa thuộc về Chúa, lý do duy nhất là không muốn lọ hoa của cô giáo trống rỗng. Lý lẽ ngây thơ ấy lại khiến người lớn lặng đi. Khi nói chuyện với Zezé, cô giáo đã rất xúc động, không phải là vì những bông hoa, mà là tấm lòng của một đứa trẻ nghèo vẫn biết nghĩ cho người khác, thậm chí còn chia sẻ với những người kém may mắn hơn mình.
Nhưng có lẽ, phần đẹp nhất của cuốn sách chính là tình cảm Zeze dành cho ông Bồ Đào Nha, người mà em xem như một người cha thực sự. Ở ông, Zezé tìm thấy sự dịu dàng, kiên nhẫn và tình yêu vô điều kiện, thứ mà em luôn thiếu trong gia đình. Những cuộc trò chuyện giữa họ ấm áp đến mức khiến người đọc quên đi thực tại khắc nghiệt… để rồi khi mất đi, cảm giác trống rỗng càng trở nên đau đớn hơn. Mình đã khóc rất nhiều sáng nay khi Zezé hay tin về ông Bồ. Nỗi đau mà em bé chưa tới 6 tuổi phải chịu đựng làm mình nghẹt thở.
Cây cam ngọt của tôi không phải là một câu chuyện kịch tính. Nó nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng từng trang sách như chạm vào những góc rất sâu trong lòng người đọc.
Cuốn sách khiến mình nhận ra một điều rất đơn giản: Trẻ con có thể không nói ra, nhưng chúng cảm nhận mọi thứ – rất rõ và rất sâu. Và có lẽ, sau khi đọc xong, điều còn lại không phải là câu chuyện mà là mong muốn được dịu dàng hơn với những đứa trẻ xung quanh mình.

Tiếng Việt

@ToanHo_PQ Mình tập nói lời yêu thương nhiều nhất có thể 🥰
Tiếng Việt

Viết cho hành trình nhận chứng nhận HVNCLC
Khoa đây anh em… ❤️🌱
Sáng ngồi nhìn tấm thiệp, mắt hơi cay cay khi nhớ lại câu chuyện ngày xưa…
Hồi đó nhà ở quê lên Sài Gòn khó khăn lắm, Khoa nhớ năm học lớp 5 ở trường Trần Văn Ơn, chân hay bị phồng rộp vì đôi dép cũ mòn và rách tươm đầu. 😅
Mẹ làm cả ngày ở tiệm Hoa vải ngay góc ngã tư Điện Biên Phủ - Hai Bà Trưng, tối về mệt phờ nhưng vẫn dắt Khoa ra chợ Gò Vấp mua dép mới, tay mẹ nắm tay Khoa chặt lắm, như sợ con lạc giữa dòng người.🥹
Mẹ dừng lại trước quầy Biti’s, lật đi lật lại mấy đôi, cuối cùng mẹ chọn đôi màu xanh dương, lật tới lật lui, ngón tay thô ráp vì cắt kẽm dừng lại ở cái tem tròn đỏ nhỏ xíu, rồi mẹ giải thích:
“Đây là tem Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao, mua cái này mang cho bền, Mẹ chọn cái này vì… mẹ muốn con mang thứ tốt nhất mà mẹ có thể mua được.”❤️
Ngày đó còn nhỏ, không hiểu hết, chỉ thấy mẹ cười mệt mỏi mà hạnh phúc, đôi giày ấy theo Khoa suốt những năm tháng ấy, sáng đạp xe đi học dưới cơn mưa Sài Gòn, chiều đá banh ở công viên Gia Định đến sưng cả chân, tối về mẹ vẫn ngồi xoa chân cho Khoa và hỏi “Đôi dép còn êm không con?”. 🥹
Giờ khi nhìn cái tem đỏ ấy, Khoa thấy lòng mình biết ơn lắm, không phải vì đôi giày đẹp, mà vì Khoa biết mẹ đã yêu con bằng cả sự tin tưởng ấy.🥹
Khoa cũng đã lớn, mẹ già đi nhiều… mà mỗi lần nhớ lại đôi giày cũ mà mẹ đã mua trong lúc hoàn cảnh khó khăn nhất, lòng vẫn thấy nghẹn lại.
Và ngày hôm nay, khi Làng Mướp được nhận “Chứng nhận Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao 2026”, Khoa không kìm được sự xúc động này.
Khoa mơ một ngày… 🥰
Sẽ có những người mẹ khác, cũng lật đôi “dép xơ mướp” của Làng Mướp lên, ngón tay dừng lại ở cái tem tròn đỏ, rồi quay sang con mình, giọng dịu dàng y như mẹ Khoa ngày xưa:
“Con yêu ơi… Đây là tem Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao. Xơ mướp tự nhiên, êm chân, không độc, tốt cho da con và tốt cho Trái Đất. Việt Nam mình làm ra, mẹ chọn vì tin tưởng…”🥹
Từ đôi dép Biti’s năm ấy – chứa đựng tất cả tình yêu và hy sinh thầm lặng của mẹ – đến đôi dép xơ mướp mai sau – mang theo hơi thở thiên nhiên và niềm tự hào dân tộc…✊
Đó là lý do Khoa vẫn thức khuya dậy sớm, vẫn vượt qua những lúc hướng nội muốn thu mình lại, vẫn giữ ngọn lửa này cháy.✊
Cảm ơn mẹ… vì đã dạy Khoa bài học về niềm tin và tình yêu thương qua một cái tem nhỏ. 🥹
Cảm ơn Biti’s vì đã giữ lửa cho hàng Việt bao thế hệ. 🥰
Cảm ơn cô Vũ Kim Hạnh và cô Kim Anh Vu, những người đã luôn đồng hành và ủng hộ những người trẻ tụi con trên hành trình khởi nghiệp và trưởng thành của mình.🥰
Và cảm ơn vũ trụ vì đã cho Làng Mướp cơ hội tiếp nối câu chuyện đẹp ấy.❤️
Anh em ơi, ai cũng có một kỷ niệm xúc động về mẹ và đôi dép ngày xưa, hay về bất kỳ món hàng Việt nào có tem đỏ, thì kể Khoa nghe với… Khoa muốn được ngồi đây, cùng cả nhà khóc cười vì những điều giản dị mà thiêng liêng nhất.🥹🥹
Còn ai muốn cùng Khoa đi nhận chứng nhận ngày 31/3 tại Dinh Thống Nhất thì comment nha, Khoa mong được gặp và ôm một cái thật chặt…🥰
Biết ơn mẹ… biết ơn anh em… và biết ơn hành trình này vô cùng 🥰
Khoa – Mr Mướp🌱🥒
#LangMuop #MrMuop #Loofahmeta #HangVietNamChatLuongCao2026




Tiếng Việt












