Hằng Phạm | Vicky
236 posts





Hai chữ Quảng Giao. Quảng: rộng lớn. Trong kinh tế chúng ta có từ "quảng cáo, quảng bá", tức "cáo thị", "bố cáo" ra ngoài rộng rãi. Càng rộng thì càng thành công. Quảng cáo mà tiếp cận 1 nhóm người nhỏ thì chỉ là "cáo", thiếu mất "quảng". Trong cuộc sống thường nhật, nếu chỉ nói chuyện hàng ngày với người mình đã quen biết thì chỉ là giao tiếp, ai cũng làm được; còn nói được với người lạ và nâng họ thành mối quan hệ, thì thành quảng giao, tố chất của người làm ăn giàu có. Đã làm ăn thì phải có 2 chữ QUẢNG GIAO trong đầu. Tui để ý trong các party ở nước ngoài, nhóm quê mùa cục mịch và thu nhập thấp chỉ cầm ly rượu và đứng nói chuyện với nhóm người họ biết. Họ không dám đi cầm ly rượu bắt chuyện với người lạ, vì ngại họ từ chối, nếu người ta từ chối chắc quê lắm. Hoặc thấy mình hèn kém, tới gặp không biết nói gì. Ai cũng chờ người khác tới bắt chuyện, hỏi thì mới trả lời, và sẽ trả lời xuất sắc. Nhưng kỹ năng trả lời thì chỉ là học trò, kỹ năng này giờ không cần thiết mấy. Giờ là kỹ năng bắt chuyện và đặt câu hỏi, cho lời khen. Ai chủ động mới là người giỏi. Tương tự trên mạng XH. Đăng 1 bài, chờ người khác vô còm để rep còm, thì thường quá thường, ai cũng làm được. Chờ người khác vô còm hỏi rồi rep, thì đâu có gì đáng nói. Cái quan trọng là chủ động đọc bài của người khác, y chang như nghe chuyện họ nói ngoài đời, rồi còm lại 1 câu, y chang như 1 câu góp chuyện khi gặp thực tế "face to face" vậy. Phải tập trước kỹ năng quảng giao, với người chưa từng gặp, chưa từng nói chuyện. Kỹ năng này quan trọng vô cùng, bé nào muốn sắm nó để trở thành "dân kinh tế thực thụ" thì còm vô group Quảng Giao 001, tức từ hôm nay đến ngày 21/1/2026, đúng 1 tháng thì tui đóng group để mở group mới QG002. Điều kiện là nick đầy đủ mặt mũi, tên Việt tên Anh. Tui sẽ hướng dẫn cho cách khơi mở kỹ năng giao tiếp qua tin nhắn trên group đó, điều kiện bắt buộc là mỗi ngày các bé phải còm ít nhất 10 còm vào 10 người lạ trên X, nội dung còm tuyệt đối không được giống nhau. Đọc bài họ viết về gia đình, thì y chang đang ngồi cà phê nghe họ tâm sự vậy, mình sẽ nói gì? Đọc bài họ viết về chuyện làm ăn, mình sẽ nói gì? Đọc bài họ bức xúc về cái gì đó, mình sẽ nói gì? Đọc bài họ vui, mình sẽ nói gì? Đọc bài họ buồn, mình sẽ nói gì...? Sau 30 ngày, các bé sẽ có 300 mẫu câu khác nhau do chính mình biên soạn. Ra đời ăn nói xuất sắc, giao tiếp vạn người mê. Ở 1 buổi tiệc, mình sẽ chủ động cầm rượu đi chào mời. Tuỳ cơ ứng biến, gặp đối tác nào mình cũng không "đứng hình" được. "Đứng hình", không biết nói gì trong giao tiếp là do não kém cỏi, não kém thì ít tiền, nghèo khổ thôi, chứ đâu có lý do nào khác. Ví dụ trong 1 buổi tiệc ngày xưa tui quảng giao, khi thấy 1 chị kia đứng trong góc, không ai trò chuyện: - Em chào chị, em tên Tèo, dạ chị tên là gì để em tiện xưng hô ạ? - Tui tên X. - Dạ chào chị X, em bên cty ABC, chuyên làm về...., bên chị X làm về gì ạ? - Tui ở nhà nội trợ, không làm gì. - Ối hay thế, ước mơ của bao người, em cũng mong chục năm nữa lăn lộn xong kiếm được ít tiền thì cũng ở nhà như chị. ... bla bla...cứ thế mà nói. Xong add số ĐT or cách liên lạc, rồi qua người mới. Cũng có người không muốn tiếp tui, tui cám ơn, rồi qua người khác, có sao. Họ đâu có đánh mình đâu mà sợ. Như chị X này, mặc dù chị là nội trợ, nhưng chồng chị là đại gia lớn ở Campuchia. Tui vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng gặp chị uống 1 ly cà phê, ăn 1 bữa cơm. Một lần tui gặp khó trong việc tìm đối tác thu hồi công nợ ở bên đó, tui nhắn chị, chị nói chồng, ông chồng giúp tui lấy lại tiền.

























