Dinh Nguyen CEO
3.7K posts

Dinh Nguyen CEO
@dinhceo
CoFounder & CEO Vnet Media Ai rồi cũng làm Sếp. Follow mình để theo dõi câu chuyện làm Sếp, những bài học giá trị. #kolsmmo #vnetmedia #dinhnguyenceo
Xem các video hướng dẫn 👉 Katılım Kasım 2019
106 Takip Edilen651 Takipçiler

Vừa đi đường... vừa chém gió 🙂
Chả là hôm bữa đọc bài của một bạn có thấy hình Biển Hồ quê mình và tự nhiên kỷ niệm về một người anh, một người đồng nghiệp đã từng kề vai, sát cánh với mình thời còn oanh oanh liệt liệt bỗng nhiên lại ùa về nên mới đè ra viết bài này.
Hồi đó... anh em thân nhau dữ lắm, giờ thì đỡ hơn rồi, vì không còn đi chung đường nữa, nhưng vẫn bên cạnh nhau mỗi khi cần thiết, nhắc lại tự nhiên nghe cũng hơi xúc động.
Năm đó, mình có dắt anh về quê và đi dưới hàng thông xanh mát, trong lúc vừa đi đường... vừa chém gió thì lại liên tưởng đến mấy câu thơ của cụ Nguyễn Công Trứ:
“Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo”
Thường thì chỉ đọc xong hai câu này là tự nhiên ai, nhất là mấy người đã từng trải qua ít nhiều sóng gió, thăng trầm của cuộc đời cũng muốn được làm "cây thông" đứng giữa trời mà reo cho nó ung dung, tự tại, không màng thế sự... thì sẽ vui vẻ và an nhàn biết bao.
Hồi đó mình cũng lầm tưởng rằng cây thông đứng giữa trời sao mà sung sướng quá đi, chỉ cần đứng im một chỗ, reo ca qua ngày, lấy chém gió làm vui, chẳng vướng bận, hơn thua, được mất gì như mình, nghĩ thôi là đã thấy sướng.
Nhưng thêm tí tuổi mình mới dần nhận ra, cây thông muốn tồn tại được cũng cần phải có một bộ rễ thật chắc khỏe (hay còn gọi là nội lực phi thường) để hút được dinh dưỡng từ đất, nước. Và cũng phải biết vươn lên để đón ánh mặt trời, rồi cũng phải đối mặt với nhiều khó khăn, thử thách để tồn tại và phát triển lắm chứ đâu có đùa.
Cũng đâu khác gì trong cuộc sống, chúng ta cũng phải đối mặt với nhiều thách thức và trách nhiệm. Đôi khi, việc trở thành một "cây thông" ung dung, tự tại giữa thế giới phức tạp này còn đòi hỏi chúng ta phải mạnh mẽ, nỗ lực, sẵn lòng chịu đựng khó khăn, gian khổ hơn người bình thường rất nhiều chứ không phải đơn giản.
Chả thế mà 2 câu thơ sau mới chính là thông điệp mà cụ muốn gửi gắm đến chúng ta, nhưng mà thường là chúng ta không đọc:
"Giữa trời, vách đá cheo leo
Ai mà chịu rét thời trèo với thông.”
Ước muốn làm cây thông của cụ Nguyễn Công Trứ chẳng phải để vui vẻ, sung sướng hơn, mà là để có một lối sống tự do, tự do trong tâm trí với một nội lực mạnh mẽ và bền bỉ hơn.
Rồi bây giờ còn anh em nào muốn làm “cây thông” để đứng giữa trời, cheo leo trên vách núi, chịu khó, chịu khô, chịu khổ với cao xanh nữa hay không?
Và liệu chúng ta đã có đủ bản lĩnh chưa? Đó mới là điều cần suy nghĩ 🤔
P/S: Câu chuyện "Vừa đi đường... vừa chém gió" năm xưa đến đây là hết rồi.
Chào thân ái và Quyết Liệt

Tiếng Việt













