Trang Đài | Julia

1.9K posts

Trang Đài | Julia

Trang Đài | Julia

@Julia_Chiu77

Mình là Trang, đang sinh sống tại Đài Loan, tập kinh doanh vì muốn được cống hiến nhiều hơn, đem nhiều niềm vui lớn hơn cho đồng bào, cho quê hương đất nước

Taichung City, Taiwan Sumali Ağustos 2024
1K Sinusundan1.4K Mga Tagasunod
Trang Lê | Jerry
Trang Lê | Jerry@masapnho0602·
Sáng nay một chị gái trên X có nhắn zalo tui vầy :" Morning em. Nay e chắc cug bận làm đồ ăn đi từ thiện he. Chị cứ nhắn đây. Tiện khi nào rảnh , trả lời c cug đc nha. Ngoài các vid chia sẻ các món ăn, c cũng hóng đc nghe e chia sẻ những vấn đề khác, liên quan việc kinh doanh - bán đồ ăn này lắm luôn. Ng chưa có kinh nghiệm như chị thực sự muốn biết lắm luôn. Nếu đc e đúc kết kinh nghiệm của e chia sẻ cho c và các ce khác học hỏi với nha. Biết ơn em nhiều ." Đầu tiên là tiền đâu? Tháng 3, sau Tết trong túi tui còn có mấy trăm ngàn. Đơn hàng thì lẹt đẹt, tui bắt đầu nghĩ cách làm thêm gì đó để cover chi phí. Tui lên mạng search thì đâu đâu cũng thấy mô hình khởi nghiệp bán đồ ăn sáng của các chị em. Vậy là tui mê và tìm hiểu. Nhưng mà vốn đâu? Đang si nghĩ thì tui thấy cái xe số lâu rồi không xài tới, để một chỗ mạng nhện giăng đầy. Tui nói với chồng :" Từ hồi có ô tô mình cũng ít đi xe máy, nhà còn 2 chiếc tay ga với cái xe số. Hay là mình bán bớt một chiếc để lấy vốn làm ăn ha anh!" Chồng tui đồng ý vì cái xe không chạy, không tạo ra dòng tiền để xuống cấp cũng phí. Vậy là 2 vợ chồng mang xe đi bán. Được 8 triệu. Tui lập kế hoạch và chuẩn bị thực thi. Bán buôn phải chấp nhận ngày ế ngày đắt khách, trong đầu tưởng tưởng ra nhiều kịch bản. Bán ế thì mang hết đi cho từ thiện, kệ đi, tiền đó coi như chi phí học hỏi, vừa được học mà lại có dịp cho đi không tiếc, mình chưa có duyên, mới bán mà, từ từ mới đông khách. Còn bán đắt thì cũng có tiền sắm sửa thêm bàn ghế cho các bé ngồi, rồi mở thêm điểm bán. Vẽ ra nhiều trường hợp gần nhất với thực tế thì khả năng thành công sẽ cao hơn. Nhưng mà tui đâu có ngờ bán đến đâu hết sạch đến đó, trộm vía trời thương. Thứ hai là phải biết "chặt mai" (tức "chai mặt"). Ai nói gì kệ họ, không quan tâm, góp ý tích cực thì tiếp thu, tiêu cực bỏ qua một bên. Cái này nhiều chị em không vượt qua được, khi bán đồ ăn sợ người quen thấy, sợ họ nói này nói kia, sợ rồi sợ...Không dám làm thì sao biết mình đi đến đâu? Họ nói cho sướng miệnng chứ có nuôi mình ngày nào đâu. Cuối cùng, ngoài việc chuẩn bị mấy món ăn ra, cái chị em cần chuẩn bị là 1 sấp tiền lẻ, đủ mệnh giá từ 1k - 200k (khoảng 1 triệu là đủ) để thối cho khách. Tác phong nhanh, gọn, lẹ. Mặt mũi lúc nào cũng tươi cười niềm nở:" Ăn sáng gì chưa con?" " Nay cô có món mới nè." Nhiều bé ngại ngùng, mắc cỡ chỉ định lướt qua, nhưng thấy tui nhiệt tình chào mời, cũng nán lại xem, mua lần 1, lần 2,...rồi thành mối ruột. Lâu lâu tui cũng mua gói kẹo, bỏ vô cho mỗi bé một cái. Vậy là tụi nhỏ thấy vui, cứ mua của tui quài quài. Quan trọng là sáng tạo không ngừng, đổi món liên tục để các bé ăn không ngán. Chúc chị em sớm bắt đầu và gặt hái thành công trên hành trình chinh phục khách hàng nhí nhé! Cuối tuần vui vẻ! Mãi iu các xị em! hẹ hẹ. *P/s: cái xe tui mua từ 2018 mà xài kỹ nên còn mới keng, bán cái xe là bán cả một trời kỷ niệm. Mà kệ đi...cuộc sống mà.kk
Trang Lê | Jerry tweet mediaTrang Lê | Jerry tweet media
Tiếng Việt
34
0
112
2.2K
Nguyễn An | Peter Lim
Nguyễn An | Peter Lim@nguyen_mia1999·
TỪ MỘT CÁI BÀN NHỎ ĐẾN GIẤC MƠ ĐƯA NÔNG SẢN VIỆT RA THẾ GIỚI Có một đoạn trong cuốn “Tay không gây dựng cơ đồ” khiến tôi phải dừng lại khá lâu. Đó là khi ông Vikrom Kromadit kể về những ngày đầu khởi nghiệp, những đơn hàng đầu tiên và niềm vui khi nhìn thấy công sức của mình bắt đầu được đền đáp. Khi đọc đến đó, tôi chợt mỉm cười. Bởi vì tôi đã từng có cảm giác giống hệt như vậy. Nhiều năm trước, tôi là một chàng trai từ quê lên thành phố học đại học. Ra trường, tôi bén duyên với ngành xuất nhập khẩu nông sản. Những ngày đầu mở công ty, văn phòng chỉ có một cái bàn làm việc đơn sơ và chiếc máy tính. bao nhiêu vốn liếng bỏ vào mua tài khoản gold Alibaba. Không có vốn, không có người chống lưng, không có những mối quan hệ. Chỉ có tuổi trẻ, sự liều lĩnh và niềm tin rằng nếu cố gắng thì tương lai sẽ mở ra. Rồi một ngày, tôi ký được hợp đồng đầu tiên với sản lượng khoảng 800 tấn xoài đông lạnh xuất khẩu sang Hàn Quốc. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ cảm giác ngày hôm đó. Tôi nghĩ mình sắp thành công, tương lai đang mở ra trước mắt. Tôi nghĩ doanh nghiệp của mình sắp bước sang một trang mới. Tôi cũng tưởng tượng ra đủ thứ viễn cảnh sắp tới. Và khi đọc đến đoạn ông Vikrom kể về đơn hàng tinh bột sắn đầu tiên của ông, tôi thấy cảm xúc của mình ngày đó gần như giống hệt. Nhưng thương trường không phải lúc nào cũng diễn ra như những gì chúng ta mong muốn. Do còn thiếu kinh nghiệm, tôi thuê một nhà máy nhỏ ở Thủ Đức để gia công sản phẩm. Nhà máy liên tục chậm tiến độ. Chất lượng không ổn định. Sau đó phát sinh các vấn đề liên quan đến vệ sinh an toàn thực phẩm. Sau khi giao được hai container đầu tiên, khách hàng quyết định hủy toàn bộ hợp đồng. Tôi vẫn nhớ cảm giác hụt hẫng của mình lúc đó. Từ đỉnh cao của sự kỳ vọng quay trở về gần như con số không. Đó là bài học lớn đầu tiên trong cuộc đời kinh doanh của tôi. Tôi học được rằng trong ngành xuất khẩu, chất lượng không chỉ là một tiêu chuẩn kỹ thuật. Chất lượng chính là danh dự của doanh nghiệp. Sau thất bại đó, tôi không bỏ cuộc. Tôi tiếp tục đi tìm khách hàng. Có những giai đoạn gần như cuối tuần nào tôi cũng lên máy bay sang Singapore, Malaysia, Indonesia hay Trung Quốc để gặp đối tác và chào hàng. Hành lý là những gói mẫu nông sản mang theo cùng vốn tiếng anh ít ỏi. Giờ nghĩ lại thấy mình cũng liều thật🤭. Mỗi chuyến đi là một bài học. Mỗi lần bị từ chối lại giúp tôi trưởng thành thêm một chút. Vài năm sau, tôi tiếp tục thử sức ở một lĩnh vực khác. Tôi mở một cơ sở gia công chế biến thủy sản với mặt hàng tôm càng xuất khẩu sang Trung Quốc. Lần này tôi thuê một nhà máy lớn tại Long An để sản xuất. Đó là giai đoạn tôi làm việc điên cuồng nhất trong cuộc đời. Có những ngày 4-5 giờ sáng tôi mới đi ngủ. Ban ngày làm việc với khách hàng. Buổi tối xử lý chứng từ. Đêm khuya kiểm tra sản xuất. Trong đầu lúc nào cũng chỉ có công việc. Tôi tin rằng mình đã tìm được con đường đi đúng. Nhưng rồi một lần nữa thực tế lại dạy cho tôi một bài học khác. Khi đó tôi không thể xin được giấy phép xuất khẩu chính ngạch sang Trung Quốc. Hàng hóa phải đi theo những con đường tiểu ngạch nhiều rủi ro. Chi phí rất cao. Mọi thứ phụ thuộc vào các yếu tố mà mình không thể kiểm soát. Có lần hàng được lưu ở kho lạnh Móng Cái chờ xuất đi Trung Quốc bị hỏng giàn lạnh, toàn bộ hàng hoá cũng hư hỏng hết. Cuối cùng doanh nghiệp không thể trụ vững. Tôi buộc phải đóng cửa nhà máy và chấp nhận khoản lỗ lớn. Nếu bài học từ xoài đông lạnh dạy tôi về chất lượng sản phẩm, thì bài học từ nhà máy tôm dạy tôi về tính minh bạch và sự phát triển bền vững. Khi đọc cuốn “Tay không gây dựng cơ đồ”, tôi mới hiểu sâu sắc hơn điều đó. Điều tôi học được từ ông Vikrom không phải là cách kiếm tiền. Điều tôi học được là cách xây dựng một sự nghiệp. Ông luôn hướng đến những nền tảng vững chắc, minh bạch và hợp pháp. Ông không đi tìm những con đường ngắn nhất. Ông đi tìm những con đường xa hơn nhưng bền vững hơn. Phẩm chất đầu tiên mà tôi cho rằng một người tay trắng muốn xây dựng sự nghiệp lớn cần phải có: ý chí. Không phải ý chí để thắng một lần. Mà là ý chí để đứng dậy sau nhiều lần thất bại. Phẩm chất thứ hai là tầm nhìn dài hạn. Nhiều người chỉ nhìn thấy một thương vụ. Những doanh nhân lớn họ sẽ nhìn thấy cả một hệ sinh thái. Ngày hôm nay tôi vẫn làm xuất nhập khẩu, nhưng tôi không còn chỉ nghĩ đến một đơn hàng hay một container hàng nữa. Tôi đang suy nghĩ nhiều hơn về việc làm sao tạo ra những sản phẩm có giá trị cao từ nông sản Việt Nam. Tôi vẫn nhớ trong một chuyến du lịch Na Uy, khi vào siêu thị mua thực phẩm để tự nấu ăn, tôi rất bất ngờ khi thấy 1 cây bắp cải giá hơn 10$, trong khi ở Đà Lạt quê tôi chỉ khoảng 10 nghìn đồng. Tôi đứng rất lâu trước quầy hàng hôm đó. Tôi tự hỏi: Tại sao Việt Nam có rất nhiều nông sản tốt nhưng giá trị gia tăng vẫn còn thấp? Tại sao chúng ta chủ yếu bán nguyên liệu trong khi nhiều quốc gia khác bán thương hiệu, công nghệ và tri thức? Câu hỏi đó vẫn theo tôi đến tận hôm nay. Hiện nay tôi đang nghiên cứu hợp tác với một bác Việt kiều Canada có hơn ba mươi năm kinh nghiệm trong lĩnh vực tinh dầu để phát triển các sản phẩm tinh dầu từ nông sản Việt Nam như dừa, cà phê, sầu riêng, lá dứa… và nhiều nguyên liệu đặc trưng khác. Tôi không biết đây có phải là con đường cuối cùng hay không. Nhưng tôi biết mình đang đi tìm một sản phẩm cốt lõi để theo đuổi lâu dài. Một sản phẩm có thể tạo thêm giá trị cho nông dân Việt Nam. Một sản phẩm có thể mang thương hiệu Việt Nam đi xa hơn. Đó cũng là lý do tôi cho rằng ngoại ngữ và đọc sách có vai trò đặc biệt quan trọng đối với người làm ngoại thương. Tôi vẫn nhớ lần sang Bắc Kinh gặp đối tác. Trong phòng họp hôm đó chỉ có mình tôi là người Việt Nam. Tôi không biết tiếng Trung. Phía đối tác lại không nói được tiếng Anh. May mắn có một người bạn Lào biết cả tiếng Việt và tiếng Trung đứng ra phiên dịch giúp. Khi kết thúc buổi gặp, vị lãnh đạo phía Trung Quốc bắt tay tôi và nói: “Hy vọng lần sau gặp lại, chúng ta có thể nói chuyện với nhau bằng tiếng Trung.” Đó là một câu nói rất ngắn. Nhưng nó theo tôi suốt nhiều năm. Nó khiến tôi hiểu rằng muốn đi xa trong ngành ngoại thương thì không thể ngừng học tập. Ngoại ngữ giúp chúng ta bước ra thế giới. Sách giúp chúng ta bước vào thế giới của những người đi trước. Nếu không có sách, có lẽ tôi sẽ chỉ nhìn thấy những thất bại của mình. Nhưng nhờ đọc sách, tôi hiểu rằng thất bại là một phần bình thường của hành trình trưởng thành. Nếu có cơ hội đến Khao Yai và gặp trực tiếp ông Vikrom Kromadit, tôi chỉ muốn hỏi một câu: “Tôi đã từng xuất khẩu nông sản, chế biến thủy sản và hiện đang nghiên cứu các sản phẩm tinh dầu từ nông sản Việt. Nếu ở tuổi tôi hôm nay, bắt đầu lại từ con số không tại Việt Nam, ông sẽ chọn sản phẩm nào để dành 20 năm cuộc đời theo đuổi, nhằm tạo ra giá trị lớn nhất cho người nông dân và cho đất nước?” Bởi đó cũng chính là câu hỏi mà tôi đang đi tìm lời giải. Khép lại cuốn sách, tôi không thấy mình giống ông Vikrom ở những thành tựu mà ông đã đạt được. Tôi thấy mình giống ông ở những ngày đầu lập nghiệp. Cũng từ quê lên thành phố. Cũng ở trọ. Cũng từng có một cái bàn nhỏ làm văn phòng. Cũng từng sung sướng khi ký được đơn hàng đầu tiên. Cũng từng thất bại. Cũng từng mất tiền. Cũng từng phải làm lại từ đầu. Điều khác biệt là ông đã đi trước tôi vài chục năm với tầm nhìn rộng lớn và đã thành công. Vì vậy sau khi đọc xong cuốn sách này, tôi không còn hỏi vì sao mình chưa thành công như ông. Tôi chỉ tự hỏi liệu mình có đủ kiên trì để theo đuổi một giấc mơ trong hai mươi hay ba mươi năm giống như ông đã từng hay không. Và tôi luôn tự nhắc mình bằng những câu thơ mà tôi rất tâm đắc ngay từ thời trẻ: “Vòng trời đất dọc ngang, ngang dọc, Nợ tang bồng vay trả, trả vay. Chí làm trai nam, bắc, đông, tây, Cho phỉ sức vẫy vùng trong bốn bể.” Đời người chỉ sống một lần. Nếu đã chọn con đường ngoại thương và xuất khẩu nông sản, tôi muốn được đi thật xa, học thật nhiều, làm thật tốt công việc của mình và góp một phần nhỏ để những sản phẩm mang thương hiệu Việt Nam có mặt ngày càng nhiều hơn trên thị trường thế giới. Trước đây tôi thường nghĩ rằng chỉ cần có tâm muốn giúp đỡ người khác là đủ. Nhưng càng đi, càng trải nghiệm, càng đọc sách, tôi càng hiểu một điều sâu sắc hơn. Có tâm là điều rất đáng quý. Nhưng nếu có thêm tầm thì chúng ta sẽ giúp được nhiều người hơn nữa. Khi xây dựng được một doanh nghiệp vững mạnh, chúng ta không chỉ tạo ra thu nhập cho bản thân mà còn tạo việc làm cho người lao động, đầu ra cho người nông dân và cơ hội phát triển cho đất nước, con người Việt Nam. Có lẽ đó là bài học lớn nhất mà tôi nhận được từ cuốn “Tay không gây dựng cơ đồ”. Thành công không phải để đứng cao hơn người khác. Thành công là để có đủ năng lực làm được nhiều điều tốt đẹp hơn cho nhiều người hơn. Đó cũng là con đường mà tôi mong muốn theo đuổi trong phần đời còn lại của mình.
Nguyễn An | Peter Lim tweet media
Tiếng Việt
42
2
130
1.9K
Xuân | Xavia | NCC0015
Xavia có lộc ăn, quá xá hạnh phúc với anh chị em team Bông Lúa. Cảm ơn vợ chồng anh chị 7 @Qui_Do77 đã mời nhóm bữa cơm thân mật, cảm ơn @Vu2880 @Dung_Doan_BP @Dragon6PM đã cùng nhau tạo nên bầu không khí vui vẻ, ấm áp, Xuân hạnh phúc lắm nè.
Xuân | Xavia | NCC0015 tweet media
Tiếng Việt
34
0
101
1.3K
Trang Đài | Julia
Trang Đài | Julia@Julia_Chiu77·
@Tony_Buoi_Sang Trước con cảm tính nhiều hơn, nhưng cuộc đời đã rèn cho con thành người lý tính
Tiếng Việt
0
0
0
30
Trang Đài | Julia
Trang Đài | Julia@Julia_Chiu77·
@Tony_Buoi_Sang Con cho rằng mình hào sảng hay không, không cần người khác đánh giá, cũng chẳng cần ai công nhận
Tiếng Việt
0
0
0
11
Trang Đài | Julia
Trang Đài | Julia@Julia_Chiu77·
@Tony_Buoi_Sang Con đọc nhiều lần còm Khóc của D, con cảm nhận thấy chữ Khóc của D còm khi thể hiện ý "Hay" "Trúng ý ta" "Sáng tạo quá" "Giỏi ghê" "Cảm động"... Chỉ 1 chữ của D mà con suy luận ra bây nhiêu
Tiếng Việt
0
0
0
17
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Tui hay còm có chữ "khóc", nhiều bé cứ hỏi vì sao. Thật ra đó là icon của tui, thể hiện việc đọc xong hoặc làm xong 1 cái gì đó. Khóc.
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
67
1
237
100K
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Một người ghét quan tham, đăng bài chửi, lên án cật lực, thực ra người đó nhìn thấy nét xấu của chính mình trong ông quan tham đó. Nếu là 1 kẻ thực tu, họ sẽ không ghét ông quan tham, chỉ thấy thương mà thôi. Tương tự, mình ghét 1 người, thực ra là mình nhìn thấy thói xấu của mình trong đó. Nhưng vì não có cơ chế bảo hộ phòng vệ, nên mình ghét mình được, mà chuyển sang ghét người kia. Thấy một người ăn ở bẩn thỉu lộn xộn, tui không có ghét. Chỉ cố gắng hướng dẫn, kiên trì hướng dẫn, tới lần thứ 1000 mà vẫn không được thì thôi, đường ai nấy đi. Tui ko còn quan tâm họ nữa. Với người tui từng giúp đỡ mà vô ơn, có bạn hỏi tui chứ dượng có ghét họ không thì không mảy may 1 chút nào, vì trong lòng không còn nghĩ đến họ nữa, trong não chẳng còn lưu thông tin của họ thì ra đường gặp như người xa lạ thôi. Tui chẳng thể lên tới nấc thương yêu 1 con rắn cắn mình như bậc tu hành đắc đạo, cũng không xuống tới mức ghét con rắn ấy mà đập cho nó chết như kẻ phàm phu. Nếu bị cắn, tui sẽ tự chữa trị vết thương mình, lần sau cẩn thận hơn. Nó là rắn, mình là người. Mình có thể vô tình vô ý mạo phạm cái gì đó thuộc địa bàn kiếm ăn của nó chẳng hạn, nên nó phải tấn công như thế. Mình không hiểu nó được vì trí óc khác nhau. Trong tui chỉ có 2 trạng thái, 1 là thương, 2 là không cảm xúc. Các bé mấy trạng thái cảm xúc trong người?
Tony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
61
16
327
153.2K
Trang Đài | Julia
Trang Đài | Julia@Julia_Chiu77·
@Tony_Buoi_Sang Ở ĐL, vì phổ biến là dùng tiếng Anh kiểu Mỹ nên giáo viên dạy tiếng Anh dùng KK ạ
Tiếng Việt
0
0
0
170
Tony Buổi Sáng
Tony Buổi Sáng@Tony_Buoi_Sang·
Bí mật của tiếng Anh Cuối tuần tui dậy sớm để đi biển nên tui đăng bài sớm, vì tí nữa là có lớp tiếng Anh xuất nhập khẩu. Bí mật của tiếng Anh nó nằm ở IPA, tức phiên âm quốc tế. Cái này xưa ở VN ít ai biết, thầy cô tự đọc rồi gõ cái cốc xuống bàn cho học sinh ê a đọc theo. Thầy cô đọc sai cũng không biết, vì không có sự đối chiếu. Bây giờ ở các trường tư VN (trường công tui ko biết vì con cháu nhà tui không ai học trường công), từ mới là thầy cô đều ghi phiên âm IPA bên cạnh, cứ thế mà đọc theo. Thậm chí chỉ cần nhìn IPA là đọc được chữ, và rèn luyện nghe theo cách này. Vì khi nghe, mình đâu có thấy mặt chữ, chỉ là trí nhớ của mình từ các âm đã nạp vào đầu. Tui coi 1 vòng các clip, các bé đọc OK hết trừ vài bé lười, tự đọc theo ý mình thì sai. Tiếng Anh nó không như tiếng Việt là ghi sao đọc vậy. Ví dụ chữ i trong tiếng Anh mình đọc tới 4 âm là /ɪ/ → sit, big, fish, /iː/ → machine, police, /aɪ/ → kind, find, time, /ə/→ possible, family. Hay chữ c có thể đọc:/k/ → cat, coffee, class: /s/ → city, center, cinema, /ʃ/ → ocean, social, special. Chữ s có thể đọc: /s/ → see, bus, /z/ → music, rose, easy, /ʃ/ → sugar, sure chứ không phải chữ nào cũng sì. => không tra IPA không đọc đúng được, không có tự ý đọc như tiếng Việt nhen các bé. Tiếng Anh là tiếng phương Tây, âm tiết ghép lại, 1 chữ có thể có rất nhiều âm, nên phải khổ luyện. Ví dụ mình nhờ Grok hướng dẫn mình như sau: giúp tôi IPA và âm na ná tiếng Việt của từ "international". Nó sẽ hiện ra: Anh - Anh (UK): /ˌɪn.təˈnæʃ.ən.əl/ Anh - Mỹ (US): /ˌɪn.t̬ɚˈnæʃ.ən.əl/ Đọc na ná tiếng Việt: in-tờ-NÉT-shờ-nồl Hoặc tách âm: in → /ɪn/ → “in” tə / tɚ → “tờ” næʃ → “nétsh” (âm /æ/ nằm giữa “e” và “a”, gần “nét” nhất) ən → “shờn” əl → “ồl” Đọc liền: 👉 in-tờ-NÉT-shờ-nồl Từ này có trọng âm rơi vào NASH (âm thứ ba): in-tờ-NÉT-shờ-nồl Ví dụ: international airport = sân bay quốc tế international student = sinh viên quốc tế international trade = thương mại quốc tế *Lưu ý là nếu chưa biết ngoại ngữ nào thì chỉ chọn 1 mà học. Chưa ai trên đời này thành công nếu học cả 2 ngoại ngữ cùng 1 lúc ở cấp độ vỡ lòng abc cả. Năm ngoái nhiều bé ham hố, cả đời không học, lúc tui mở lớp thì hào hứng đăng ký cả 2 lớp tiếng Anh tiếng Trung. Đúng 3 bữa là bỏ. *Các bé có thích bản thân hay con cái mình giống bạn trong hình không? Mình lười thì sẽ di truyền cái này sang cho con, nên ước mơ cho vui thôi nhen.
Tony Buổi Sáng tweet mediaTony Buổi Sáng tweet media
Tiếng Việt
47
20
354
227.1K
Nguyễn Quang Vũ | Will
Mình là một trong những người mở khóa kiếm tiền từ X sớm nhất ở thị trấn X khoảng T10/2024. Thực ra thì mình cũng không có mặn mà gì lắm mấy cái này, nên cũng không có thèm câu like câu view hay đăng bài bất chấp gì mà chỉ đơn giản dùng X chia sẻ giới hạn những suy nghĩ và hoạt động của bản thân, miễn nội dung mình thấy có ích cho cộng đồng. Hoặc chỉ đơn giản là memo lại nhận thức của mình tại thời điểm đó. Mấy nay mình có việc riêng nên không đăng gì lên MXH, chỉ thi thoảng tìm một vài bài mình thích. Đùng một phát X báo mình vi phạm và tắt tính năng này. Mình chỉ ở gởi tin nhắn ngắn gọn là “Tao không vi phạm, có lẽ tụi mày nhầm lẫn, vì tao hoạt động rất bình thường như blog cá nhân”. Và bên dưới là kết quả X trả lại. Bởi mới thấy chúng ta luôn có thể bị người khác quy chụp bất cứ lúc nào dù biết rằng điều đó không đúng. Nhưng thôi kệ mẹ nó, đời mà, không bao giờ có cái gì là công bằng cả, nếu thấy vui thì chơi, không thì lượn. Giải thích với thanh minh làm mẹ gì cho mệt và tốn thời gian. @grok dịch hết đoạn này qua tiếng Anh và tag @premium cho họ đọc dùm tao.
Nguyễn Quang Vũ | Will tweet media
Tiếng Việt
8
0
28
964
KimThu | Mella
KimThu | Mella@kimthu9104·
#ẢnhHồsơMới Mừng thị trấn tròn 2 tuổi. Bé mới dọn nhà tới đây, rất vui được làm quen với ac X, ở thấy ai cũng giỏi giang, xinh đẹp làm mình cũng phải lo học, lo làm, lo chăm cho đẹp người đẹp nết theo. Kiếm hổm giờ mới ra cái hình selfie ✌️này nè.
KimThu | Mella tweet media
Tiếng Việt
27
1
69
1K
Trần Xuân Vi | Anna
Trần Xuân Vi | Anna@Vi_Fleur_VN·
CHUYỆN VỀ VI FLEUR & DREAM VALLEY 12 năm dạy học, Vi bước ra đời kinh doanh với con số 0 tròn trĩnh từ vốn liếng, kiến thức lẫn kinh nghiệm. Vậy mà nhìn lại thấy một chặng đường 2016 - 2026 Vi trải qua chục năm với Vi Fleur. Vi làm đủ thứ từ gia công thêu, làm hoa, sản xuất trọn gói thời trang từ nghiên cứu mẫu mã, làm rập đến sản xuất thành phẩm cung cấp cho An Đông Plaza, rồi cung cấp hoa cho ngành thời trang và cưới. Sản xuất veil bán qua nước ngoài die shop thì Vi cung cấp cho các studio. Cứ im lặng làm mẫu và chủ động nhắn tin, gặp gỡ để sale từ trong đến ngoài nước. 10 năm Vi vẫn bền bỉ với cái xưởng nhỏ ở quê và chưa một lần có ý định bỏ cuộc. Từ gia công, live stream bán lẻ … gì Vi cũng làm. Nhờ vậy, mà Vi có kinh nghiệm live stream gần 7 năm. Và cũng nhờ sản xuất từ A-Z mà Vi siêu hiểu về rập và form đồ. Vi hay nói với khách nhà Vi là không có dáng nào là mặc đồ xấu hết ah, chỉ có form đồ không phù hợp nên không che được hết khuyết điểm và khoe ưu điểm của mn thôi. Chân ngắn, bắp tay to, bụng to do sinh đẻ … mọi khuyết điểm đều có form đồ và cách phối đồ phù hợp để xấu thì che mà tốt thì khoe, mặc đồ phù hợp thì dáng ai cũng đẹp hết ah. Với tinh thần làm việc nghiêm túc và bền bỉ đó mà tệp khách nhà Vi có lẽ là tệp bền nhất khi mua hàng online mà 5-6 năm vẫn còn mua. Để sống với nghề hoa vải không dễ nếu không thực sự chịu học ah mn. Mình sẽ bế tắc không lo nổi cho xưởng cả chục người có việc ah. Khi thì quá tải, khi lại ế hàng. Nên Vi chia rõ 3 mảng ah: 1. Hoa NPL Vi làm số lượng và lãi siêu mỏng để luôn có việc cho thợ. 2. Thời trang: Vi tự sx và live bán để chủ động việc những khi ế hàng và có chi phí cho xưởng + quan trọng nhất là có đồ đẹp Vi mặc 3. Phụ kiện thời trang: Vi làm nhiều mẫu phụ kiện thời trang để bán kèm TT và nhận gia công cho khách. Rồi làm phụ kiện cưới như veil, áo choàng … *** Có cái có dòng tiền đều nhưng lãi mỏng và bấp bênh, có cái có dòng tiền chủ động và cần nhiều nghiệp vụ với khó tăng trưởng được do nguồn lực mỏng, có cái thì doanh thu ok nhưng mình làm chưa tới nên không tăng trưởng. Theo thời gian, tư duy mình khá dần lên thì biết cách phân bổ hơn cho mọi thứ, nhưng làm vẫn nhàn nhàn chứ chưa quyết liệt như bạn bè và những người đi trước. Nên năm nay, cố gắng tập trung sâu hơn. Gần 2 năm qua, Vi mua đồ online nhiều khủng khiếp. Và số shop lọc lại để có đồ chuẩn, đẹp, giá tốt, form và chất vải để một đứa kĩ như Vi ưng í và đảm bảo hợp tệp khách nhà Vi phải nói là đếm trên đầu ngón tay ah. Nhà nhà làm Affiliate, và nhận đồ gửi về để quay clip. Riêng Vi nói không với nhận đồ gửi ah, vì nhận mà k khen thì k được, mà để ưng ý thì form & chất vải phải đảm bảo được 8-9/10 so với chuẩn Vi mong muốn. Nên tìm mãi, hầu như ứng ý nhất là áo thun. Giá mua lẻ còn rẻ hơn giá nhập sĩ ah mn. Một số món phối như váy cũng ok. Còn áo thì mua vài chục Brand được đâu 2-3 Brand thấy ổn về form, chất thì hơi nóng. Vi hẹn khách nhà Vi là tháng 7 sẽ trở lại với live stream. Hôm nay, up một tấm nhá hàng một chiếc áo thun vài chục cành mà đẹp như áo 280k đợt Vi mua ở shop. Sau này, Vi live stream phối hoa và phối đồ cho các nàng mê luôn. Ngày Vi quay trở lại với live stream, chất lượng đồ sẽ tốt như xưa và giá chỉ bằng 1/2 - 1/3 vì hầu như các sp dẫn của các shop giá sẽ siêu tốt ah. Sau live stream Vi sẽ kể mn nghe TƯ DUY VI CHỌN SP XỊN & RẺ. Shop nào cũng sẽ có sp dẫn ah, đó là sp họ k lãi hoặc lãi siêu mỏng, để kéo khách vào shop mua các sp còn lại. Nên sp tốt vẫn có giá tốt mn nha! Mình mua xong vô shop chọn tiếp các sp ưng í khác thì shop vẫn đảm bảo được có lãi ah. Vi live stream theo 3 tiêu chí sau: Dài quá đăng k hết ah. Vi sẽ đăng ở bài tiếp theo nha!
Trần Xuân Vi | Anna tweet mediaTrần Xuân Vi | Anna tweet mediaTrần Xuân Vi | Anna tweet mediaTrần Xuân Vi | Anna tweet media
Tiếng Việt
10
0
72
1.1K
Hằng Pơ Lang | Selena
Hằng Pơ Lang | Selena@hangpolang·
Sau 2 ngày thảo luận và làm việc cật lực, thì Pơ Lang và 2 đối tác đến từ công ty TRK, Hàn Quốc đã đi đến những thỏa thuận đầu tiên và thống nhất kí MOU cùng nhau. Chúc mừng Pơ Lang, hi vọng có những bước tiến mới cho ngành bơ Việt Nam! ❤️❤️
Hằng Pơ Lang | Selena tweet mediaHằng Pơ Lang | Selena tweet mediaHằng Pơ Lang | Selena tweet mediaHằng Pơ Lang | Selena tweet media
Tiếng Việt
5
0
31
382
Trang Đài | Julia
Trang Đài | Julia@Julia_Chiu77·
@Tham_hygie Cha mẹ già đi từng ngày thì các con cũng trưởng thành từng ngày, chúc mừng hai mẹ con
Tiếng Việt
0
0
1
15
Đoàn Hồng Thắm | Mira
Đoàn Hồng Thắm | Mira@Tham_hygie·
Sáng nay, con trai dự thi tốt nghiệp THPT. Và khi thấy đề thi Văn nhắc đến Steve Jobs, mình chợt nhớ trong tủ sách ở nhà có một cuốn sách về ông. Đó là tủ sách đã đọc của con trai . Lật ra xem, điều làm mình bất ngờ không phải là cuốn sách, mà là những gì còn lại bên trong. Rất nhiều trang được gấp góc. Nhiều dòng được gạch chân. Có những đoạn còn có những ghi chú nhỏ bên lề. Cuốn sách đã cũ, nhưng những dấu vết ấy vẫn còn nguyên. Thực sự mình không nhớ con đã đọc cuốn sách này từ khi nào. Có lẽ nhiều năm rồi. Hôm nay mở lại từng trang, mình mới nhận ra con đã đọc rất nghiêm túc. Đọc bằng sự tò mò. Đọc bằng những câu hỏi riêng của tuổi trẻ. Nhìn những nếp gấp trên trang giấy, mình chợt hiểu rằng có những hành trình trưởng thành của một đứa trẻ diễn ra rất âm thầm. Cha mẹ không nhìn thấy khi chúng đang diễn ra. Một cuốn sách được đọc đi đọc lại. Một ý tưởng được suy nghĩ nhiều lần. Một ước mơ được nuôi dưỡng trong lặng lẽ. Và rồi một ngày, khi vô tình mở lại những trang sách cũ, ta mới nhận ra: Có những dấu vết của sự trưởng thành không nằm trên bảng điểm. Mà nằm trên những trang sách cũ cha mẹ vô tình mở lại nhiều năm sau. Cảm giác lúc này của mình khá là nghẹn ngào đó mọi người.
Đoàn Hồng Thắm | Mira tweet mediaĐoàn Hồng Thắm | Mira tweet mediaĐoàn Hồng Thắm | Mira tweet mediaĐoàn Hồng Thắm | Mira tweet media
Tiếng Việt
22
1
93
1.7K
Trang Đài | Julia
Trang Đài | Julia@Julia_Chiu77·
@Vu_Duy_Tam Giờ nhiều virus bệnh lạ nên đi khám cho an toàn, chúc em mau lành bệnh
Tiếng Việt
1
0
1
16
Duy Tâm | Tommy
Duy Tâm | Tommy@Vu_Duy_Tam·
Lâu lâu cho cơ thể nghỉ ngơi chút. Cháo trứng gà chắc là hồi nhanh thôi. Sốt từ hôm về rồi chưa khỏe, cứ tối lại hành sốt. Sáng mai dậy sớm hạ thép nữa. Cho vượt qua giới hạn thì mới bứt phá được chứ! Cố lên tôi ơi! Tôi làm được!
Duy Tâm | Tommy tweet media
Nam Định, Vietnam 🇻🇳 Tiếng Việt
24
0
50
701
Ân Hiển | Aaron Huang
Ân Hiển | Aaron Huang@Hienhuang·
Dượng lại làm con nhớ nghề cũ. "Vào tháng 5/2015, sau khi nghỉ việc ở công ty được 2 tháng, mình quyết định dấn thân vào một mảng mới là gia công, sản xuất tôm đông lạnh xuất khẩu sang Trung Quốc. ​Lúc đó, mình thuê một chiếc xe tự lái Innova đời 2007 và nhờ một người bạn làm tài xế, cùng 3 người khách Trung Quốc đi xuống các tỉnh Cà Mau, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Kiên Giang để khảo sát vùng nuôi và tìm nhà máy gia công. Cuối cùng, mình đã chọn đặt gia công tại một nhà máy ở Bạc Liêu. ​Sau khi sắp xếp ổn thỏa quy trình gia công, sản xuất với nhà máy, mình bắt đầu đi tìm và mua nguyên liệu. ​Lúc đầu, mình làm quen với các lái tôm, hỏi cách thức mua và bắt tôm vì mỗi địa phương đều có quy trình khác nhau. Hễ có ao tôm nào muốn bán, lái gọi là mình chạy đến liền vì mình phải trực tiếp giám sát việc bắt tôm. Nhiều lúc 12h đêm ao gặp sự cố, mình vẫn phải chạy đi bắt, đến 3–4h sáng mới về. Đường sá ở các tỉnh miền Tây rất nhỏ và khó đi, ao tôm thì hầu như nằm sâu trong vuông (tiếng địa phương), phải đi vỏ lãi (xuồng) vào bắt. Muỗi ở đó nhiều như ong, chuyện 1–2h sáng vẫn phải ngồi cân từng giỏ tôm là điều bình thường. ​Lúc đó đi bắt tôm cực lắm nhưng vẫn phải ráng. Bắt hết ao này tới ao kia, ao này ở Cà Mau xong có ao khác ở Tiền Giang mình vẫn phải chạy lên bắt tiếp. Có lần 3 đêm liền phải ngủ ở lề đường, di chuyển liên tục, xe chạy đâu đó 5.000 – 6.000 km một tháng. Tài xế chạy tới ao là lăn ra ngủ, còn mình thì xuống cân tôm, cân xong lại lên xe ngủ tiếp. ​Khi nguyên liệu về đến nhà máy gia công, mình cũng phải vào phụ giám sát sản xuất. Lúc đó, một mình mình "cân" ba việc: vừa phiên dịch, vừa thu mua bắt tôm, vừa phụ coi sản xuất. Nguyên liệu về phải muối đá để 3h sáng công nhân lột khoán vào làm. Họ lột sơ chế xong sẽ phân size, xử lý, cấp đông, đóng gói và lưu kho. Làm tôm thì nhà máy lúc nào cũng sáng đèn, lúc nào cũng có công nhân sản xuất. Lúc đó, xưởng của mình có hơn 300 công nhân khoán, một ngày trung bình xử lý được từ 8 đến 15 tấn nguyên liệu tùy kích cỡ (size)." Còn tiếp vào hôm khác 🫣
Tiếng Việt
40
1
110
4.3K
Đỗ Quí | Dominic
Đỗ Quí | Dominic@Qui_Do77·
LÀM & Đơn hàng Bataso xuất đi Mỹ đầu tiên. Sáng nay lúc ở Hải Vân Quan, em Hoàng Roy gởi tin cho Dom: bánh tráng Bataso đã vào Depot Hưng Thịnh 2 lên tàu sang Mỹ, hoàn tất đơn hàng mini mà em đã chào & handle suốt mấy tháng qua. Giờ về chuẩn bị cho đơn xuất thứ 2. Tự nhiên Dom thấy lo vì sắp hụt hơi. Dù là tiểu ngạch, cont chưa đầy cho 2 mã bánh tráng gạo & gạo lứt giòn, nhưng với đơn vị nhỏ như kiến tụi mình thì đây là một điều tích cực, đủ để cỗ vũ tinh thần cho Hoàng, Vương và sales team của Bataso. "Em thấy dzui đan xen với nhiều thứ còn chưa chu chỉn, nhiều thứ chưa hoàn chỉnh nhưng mấy ngày đon đả chạy, em trưởng thành hơn" là câu bé Hoàng nhắn mình sáng nay. Trong những ngày đầu khởi sự chọn ngành, chọn sản phẩm và chọn người lên thuyền... và còn nhiều thứ nữa để chọn, việc chọn đấy sẽ đúng hay sai? liệu thành hay bại, hay có gãy gánh giữa đường băng? Mình không biết nhưng mình chọn làm và các anh em dám làm. Mình không triển, không thực thi thì sao biết được năng lực mình yếu ở đâu? Không đi sao biết chặng đường dài ngắn mình đi có gì thú vị? Có ngã rẽ hay ho hay có trái thơm hay đắng ngọt? Không làm, sao biết sai ở đâu, đoạn nào không hợp lý? Không chào hàng, không tiếp xúc sao biết chân dung khách hàng mình tròn, vuông hay méo? Thực thi mới show ra được những lỗ hổng trong quá trình làm mà lý thuyết không thể lường trước. Tụi mình làm rồi xây tiêu chuẩn, rồi tinh chỉnh. Nhưng trước khi làm, mình hay đặt câu hỏi và hỏi rất nhiều câu cho partners rồi cùng đi tìm lời giải, hỏi Người đi trước. Cứ thế, vừa đi vừa nhìn vừa improve từng đoạn. Đường đi của Bataso được hình thành từ rất nhiều đoạn ngắn như thế. Bataso Taste of the medow Eat local. Think global. Dom kể chuyện tích cực khi LÀM và ĐI dọc đường ra Huế. Mọi người thấy thú vị, nhớ nhắn chúc mừng bé Roy @royalpham18 và Vincent @duongvuong2803 nhen. 1 còm men là 10 liều thuốc bổ phẻ cho 2 pé đó. Dom sẽ kể tiếp, kể tiếp...
Đỗ Quí | Dominic tweet mediaĐỗ Quí | Dominic tweet mediaĐỗ Quí | Dominic tweet media
Tiếng Việt
98
3
171
6.4K
Trang Đài | Julia
Trang Đài | Julia@Julia_Chiu77·
@tuannnt @Dieuaiqt Nếu cô ấy quyết định thay cho chồng thì đã phạm phải một sai lầm lớn trong cuộc đời người phụ nữ. Việc ai làm người ấy phải chịu, việc của ai thì người ấy cũng phải tự quyết định mới đúng
Tiếng Việt
1
0
2
31
Nguyễn Ngọc Thanh Tuấn | Tristan
Bài tập lớp Bậc thầy giao tiếp ========================================= Ba ngàn dặm xuyên nước Mỹ - Chuyến đi nhớ đời trước Lễ Tạ Ơn của tôi Xin tự giới thiệu, tôi là Nam là nhân vật chồng xuất hiện trong truyện ngắn “Ba ngàn dặm xuyên nước Mỹ”. Tôi phải thừa nhận với các bạn rằng tôi có tính khí hơi bốc đồng, có phần tự cao và tự phụ. Tôi đi làm trong các công ty phần mềm ở Mỹ, chỉ cần thằng giám đốc, thằng trưởng nhóm hay đứa nào bên bộ phận nhân sự tỏ thái độ “láo” với tôi là tôi sẽ lập tức nghỉ việc và sẽ dọn đồ đi khỏi thành phố để sang một nơi có người tôn trọng tôi, không “láo” với tôi. Việc này đã diễn ra nhiều lần rồi. Nên vợ tôi, cô ấy có phần nào hiểu tính khí của tôi, mỗi lần di chuyển như vậy tôi đều nói “Lần này em chịu khó vậy nhé” là cô ấy đồng ý ngay. Tính đến thời điểm này, chúng tôi đã di chuyển qua nhiều nơi Auckland, Seattles, Minneapolis, Boston…Mỗi lần đi như vậy, đồ thừa rất nhiều, chúng tôi không thể nào mang theo hết, nên đành phải thuê nhà kho để cất bớt đồ. Thậm chí, chúng tôi đã phải bán bớt một chiếc xe để giảm bớt chi phí và thuận tiện cho việc di chuyển. Và chuyến đi trước Lễ Tạ Ơn do thói bốc đồng của tôi lại làm khổ vợ. Chúng tôi đã phải chất tất cả đồ đạc có thể mang theo vào chiếc Dodge Intrepid. Sau đó, chúng tôi đã di chuyển qua nhiều nơi dưới cơn mưa, sương mù, nói chung là thời tiết vô cùng khắc nghiệt. Tôi đã từ chối tất cả cuộc gọi của CEO, CFO, CTO, Nhân sự…để cứ thế mà “đạp” ga. Cho đến khi tôi nhìn qua gương chiếu hậu, và nhìn thấy được sự mệt mỏi, kiệt sức của vợ mình. Rồi tôi hồi tưởng đến cả những chuyến đi lần trước. Sau cùng thì tôi đã hối hận, nên tôi đã nói với vợ tôi việc sếp lớn đã tăng lương cho tôi và muốn tôi quay lại. Kỳ thật, tôi rất muốn quay lại, và tôi đã trao quyền quyết định ấy cho vợ tôi. Tôi xem đây là một bài học nhớ đời cho chính bản thân mình. Và tự nhủ rằng, kể từ phút này trở đi, tôi sẽ bỏ thói bốc đồng, thói suy diễn rằng người khác “láo” với mình. Vì như vậy, sẽ làm khổ vợ tôi và đến một lúc nào đó, khi khả năng chịu đựng của vợ tôi đến giới hạn thì cô ấy sẽ chia tay tôi. Đừng một phút bốc đồng mà làm khổ vợ bạn nhé! ===================================== Thân gửi Lớp trưởng Duy Việt @nguyenduyviet95; Thân gửi đồng đội nhóm 9: - Tùng Cao @tungcaochris - Nhật Linh @duongnhatlinh24 - Lê Trang @Redrose5991
Nguyễn Ngọc Thanh Tuấn | Tristan tweet media
Tiếng Việt
30
1
64
3.5K