Lê Liên | Serena
360 posts


Có thể đưa cả gia đình ông bà cha mẹ con cháu đi Huế chơi, nhưng đến dự tiệc này thì chỉ dành cho người lớn và cho cư dân X. Không được đưa người nhà đi cùng vì không phù hợp. @TungNgu09376020 và @thachkr89 báo các bạn biết, có dắt con theo thì nhờ người trông để tham dự nhé.
Tiếng Việt

2h chiều ngày 25/7, tất cả các bạn sẽ đến có mặt ở khách sạn Century bên bờ sông Hương. Thay quốc phục hoặc áo dài hoặc ngũ thân hoặc quần áo hoàng gia (nhắn @thachkr89 thuê trước), ban tổ chức sẽ đặt vài phòng ở đó cho các bạn thay đồ.
2h30-4:30: ngồi nghe chia sẻ kỷ niệm 2 năm qua trên X. Không được ngáp, ai ngáp đuổi ra ngoài. Do vậy trước đó mỗi bé ghé Starbucks Sông Hương (cách đó 100m) lấy 1 ly Americano đá, hoặc cold brew đá (caffeine nhẹ, ko mệt hay ép tim mô mà sợ), để ngồi họp uống, dáng vẻ tỏ ra sang trọng. Phó nháy @huuquocoto sẽ săn ảnh nên lúc nào mình chuẩn bị tư thế thật xinh nhen.
4:30 đến 6:00: tất cả mọi người sẽ cùng nhau đi xích lô qua cầu Trường Tiền, đi về phía Ngọ Môn để chụp hình tập thể, xếp hình thành chữ X Town, hoặc X. Thuê flycam quay từ trên xuống, hem thuê được flycam thì bé Công @congton1806 sẽ mua bong bóng bay đu bay lên hoặc leo lên kỳ đài quay xuống.
6:15 quay lại nhà hàng Century, ăn uống hát hò. Bé Tito @ductienong giúp tui thuê nghệ nhân hướng dẫn mọi người cách gõ chén và hò Huế (gõ chén là dùng 4 chiếc chén nhỏ (bằng sứ) tạo ra âm thanh lách cách vui tai tựa như tiếng vó ngựa, làm nhịp cho ca Huế, hò Huế), bé thị phạm trước trên X cho mọi người biết đi. Bé làm sao mà hotel của bé ko còn cái chén uống trà nào là được.
Sau đó là chương trình ca nhạc tổng hợp do 2 đoàn Bông Sen và Bông Lúa biểu diễn, ai hát thì hát, ai ăn thì ăn. Khách tham dự say tuý luý 1 bữa, hò huệ huệ cũng không sao, tui kêu mỗi lần nhạo là vô toilet kêu em huệ cả chục lần, xong ra vẫn uống tiếp như thường. Nhạo là phải nhiệt tình như rứa.

Tiếng Việt

@CuongComX It sounds really interesting, I’m really excited about this lesson.
English

Nhật là 1 trong những quốc gia có nhiều người già sống khoẻ mạnh nhất thế giới. Họ thống kê, người sống trên 85 tuổi đại đa số đều có chỉ số BMI (body mass index) dưới 23. BMI là chỉ số khối cơ thể, lấy cân nặng chia cho chiều cao bình phương. Mình gõ chữ "máy tính" trên web or tìm calculator trong điện thoại, chia thử tui xem BMI của mình hiện bao nhiêu. Như tui là 68kg, cao 1.78 nên tui làm 68/1.78/1.78.
1. Nay tui phân tích vế 1 trong câu "nam tổn thọ tại dục, nữ tổn thọ tại uất, 男损寿在欲,女损寿在郁" (nán sǔn shòu zài yù, nǚ sǔn shòu zài yù) trong y học phương Đông nhen.
Các nhà xã hội học ở Nhật nghiên cứu các cụ ông sống thọ trên 85 tuổi (mà khoẻ mạnh, minh mẫn, đi lại bình thường) thì phát hiện, họ đều biết cách kiểm soát chữ dục (ham muốn) trong cuộc đời của họ. Dục ở đây là sắc dục, tham dục, thực dục, ẩm dục, thể dục,...
Dục là nhu cầu cơ bản của con người, nó không xấu. Nhưng cái gì "quá mức" thì đều không tốt, kể cả những thứ tích cực nhất. Cân bằng, vừa đủ, vừa phải....là khái niệm ai cũng mong muốn nhưng rất khó thực hiện, vì không thể biết thế nào là vừa đủ.
Sắc dục thuộc về phạm trù "sướng" của đàn ông. Ngoài tình dục thì còn thoả mãn nhu cầu "khoe" của mình, bậc vua chúa, quý tộc, nhà giàu có thì mới đủ tiền nuôi nhiều thê nhiều thiếp nhiều vợ nhiều bồ...Ham muốn cái này quá thì cạn tinh lực, dầu hết thì đèn tắt.
Tham dục thuộc về phạm trù sở hữu. Nhà này của tôi, tôi có cái biệt thự, khu đất đó là của tôi,.... Tiền bạc của cải nhà đất thoả mãn nhu cầu "an toàn", tức phòng thân, nhưng vì không kiểm soát được lòng tham nên có 1 thì muốn 2, có thêm, có thêm, thêm mãi. Người làm quan hầu hết ngã ngựa vì tham dục.
Tham còn thoả mãn được nhu cầu "tự hào", tức được người khác khen ngợi, công nhận, hâm mộ, do có nhiều tài sản thì quyền lực cũng cao hơn, từ ông vua mở rộng lãnh thổ đến người dân bình thường lấn thêm chút hàng rào. Nhưng nếu vì nhu cầu sở hữu của mình mà khiến hại người, xâm phạm lợi ích người khác thì khi đó, lòng tham đã mất kiểm soát. Ví dụ vay mượn không trả cũng là 1 dạng tham dục. Thấy người ta làm ăn, mình nhảy ra làm riêng mô hình y chang để giật mối, cũng là 1 dạng tham dục.
Ẩm dục và thực dục là nhu cầu sướng miệng, nên ăn uống không kiểm soát, ăn cho đã miệng...và hậu quả là gì thì không cần viết thêm. Thể dục thì mỏi cơ, mỏi người nên người ta làm qua loa, hoặc không thực hiện, năng lượng không được giải phóng nên cơ thể càng ngày càng to ra ở phần không được phép to (bụng, mặt). Nam giới Ấn Độ thích ẩm dục, thực dục nhưng không thích thể dục, nên bụng ai cũng to, đi lại nặng nề, có tuổi thọ bình quân là 67, trong khi nam giới Nhật là 82. Ở Ấn Độ, người đàn ông thọ trên 80 đều là người gầy gò hoặc cân đối, mỗi thứ đều chỉ có 1 (nhà cửa, vợ con).
2. Nam tổn thọ do quá buông, nữ tổn thọ do quá nén. Ai thích đọc tiếp thì còm héng. Giờ làm toán, tính chỉ số BMI của mình đi.


Tiếng Việt

@CuongComX I can’t hear anything—anyone else having the same problem?
English

@CuongComX @Claratrann Thank you so much for all that you’ve done.
English

@TapDeChuyen Và một ngày không xa, mong bạn và Diệu sẽ ngồi kể nhau nghe những chặng đường của mỗi người, với thật nhiều trải nghiệm nhưng cũng đầy an yên. Được hem? :)
Được nhé chị ơi. Đọc được bài viết của c thật sự rất mong có cơ hội gặp và tâm sự với c ạ.
Tiếng Việt

[Tại Sao Mình Lại Chọn Làm Sổ Thủ Công?
Vì Mình Đã Từng Đi Qua 5 Năm Trầm Cảm_Và Từng Bị Bệnh Viện Lắc Đầu]
—-
Từ bé đến lớn mình ốm đau liên miên. Cứ đi hết bệnh viện rồi đến phòng khám, làm Bame tốn khá nhiều tiền cho chuyện sức khoẻ của mình.
Rồi đến năm 22 tuổi, mình bắt đầu bị tụt giảm cân nặng đáng kể, khiến mình phải lao vào một chặng đường kéo dài đến 8 năm rưỡi - đi tìm đủ mọi phương thuốc, bệnh viện, phòng khám, bác sĩ giỏi để hiểu xem mình thật sự bị gì. Nhưng đến những Thầy thuốc giỏi nhất cũng chịu.
Không một kết quả cụ thể nào lý giải được vì sao mình tiều tuỵ, khô khốc và bị quá nhiều vấn đề như thế.
8 năm rưỡi đó kết thúc bằng một đợt sụt giảm nghiêm trọng nữa khi cơ thể mình chạm đáy (mình cao 1.6m, nhưng lúc đó chỉ còn nặng 36 kg), mặc dù các chỉ số xét nghiệm vẫn tiếp tục cho thấy cơ thể mình “bình thường”. Nghĩa là không xác định được nguyên nhân.
Người mình lúc đó không đủ sức để nói chuyện rõ tiếng. Mắt đen thâm sâu vào, má hóp lại. Mình đứng lên sẽ phải ngồi thụp xuống vì chóng mặt.
—-
Còn chuyện sức khoẻ tinh thần, trước thời điểm chạm đáy đó tầm 3 năm, những biến cố trong cuộc sống đồng loạt ập đến. Các trụ cột hiện có khi ấy của mình như công việc, tình cảm, gia đình… đều gặp biến cố lớn, đẩy mình rơi vào trầm cảm nặng.
Nghĩa là tại thời điểm chạm đáy, mình bị tác động kép: cả sức khoẻ tinh thần lẫn vật lý đều ở đáy vực. Và sau quá nhiều năm tốn hết mọi nguồn lực đi tìm nguyên nhân, đến thời điểm đó, mình chấp nhận từ bỏ. Mình còn nhớ suy nghĩ lúc ấy của mình là: “dù gì thì mình cũng cố hết sức rồi” :)
—-
Nhưng may mắn ghê, một người chị từ Sài Gòn gọi về giới thiệu sách cho mình. Chị bảo chị biết mình sức khoẻ không tốt, biết đâu những cuốn sách này có thể giúp được. Mình không tin, vì mình nghĩ bao năm rồi còn vậy, sách lúc này ăn thua gì.
Nhưng chị mình đã đủ kiên trì để mình… đặt thử 1 cuốn. Rồi nhanh chóng cả bộ cũng về nhà mình, mình chính thức bước vào một giai đoạn mới: chiến đấu giành lại sức khoẻ.
3 năm đầu khó lắm, mình cảm giác mình phải gồng lên, dùng đến 300% nội lực để bò qua vậy =))
Mình đã trải qua những đợt phơi nắng cháy đen người, chạy bộ muốn đuối thở. Rồi những lần cơ thể thải độc mà mình cảm giác chỉ thở thôi cơn đau cũng len lỏi vào từng mạch máu của mình. Mình không biết nữa. Nhiều khi nhìn lại mình chẳng biết bằng cách nào mình đã vượt qua giai đoạn ấy.
Chỉ biết là lúc đó khát khao sống lớn quá. Nên còn được cơ hội quý giá này, mình đặt cược vào, thử hết.
Rồi dần dần… kết quả cũng trả về.
2 năm sau khi chuyển đổi và chuyên tâm rèn luyện, mình đi qua được trầm cảm, sức khoẻ tinh thần khá lên rõ rệt. Rồi đến bây giờ, cũng là gần 5 năm kể từ thời điểm đó, sức khoẻ vật lý của mình cũng đã trở về mức bình thường. Không dùng thuốc tây ta liên miên, không vào ra bệnh viện như trước nữa. Cuộc sống mình như bước qua một hành trình khác vậy.
—-
Quay đầu nhìn lại, chặng đường gần 5 năm qua đã dạy mình thật nhiều điều. Dạy mình có được một hệ thống kiến thức về mối quan hệ giữa dinh dưỡng, cơ thể và sức khoẻ tinh thần đủ để mình tự lo cho mình, và cả… cho người khác nữa :)
Bởi cũng gần 4 năm rồi, mình viết được khá nhiều bài chia sẻ trên F.B, giúp được nhiều người đi qua những khó khăn thể chất của riêng họ.
Mình cũng học được cách quay vào bên trong, học cách thấu hiểu chính mình, tự chăm sóc khu vườn tâm hồn ở nơi mình.
Bởi sau rất nhiều năm lao theo cuộc sống bên ngoài, mình đã ngồi lại, cầm bút lên vẽ vời, quay lại với sở thích làm thủ công, làm mộc, viết lách… Rồi dần dần học quay phim, chụp ảnh học tùm lum thứ khác.
Mình bỏ việc, trở thành một cô giáo dạy vẽ cho trẻ em. Vì công việc cũ không cho mình có được sự bình an cần có.
Và dạy vẽ cũng là cách mình trao cho tụi nhỏ một niềm say sưa với nghệ thuật. Và biết đâu sau này, trong những lúc phải đi qua những điều không mong muốn, tụi nhỏ cũng sẵn có một công cụ để đánh thức sức mạnh nội tâm của chính mình.
—-
Hai ngày rồi, mình tốn rất nhiều năng lượng để mày mò thử nét vẽ cho một cuốn sổ mới, theo một phong cách mình chưa bao giờ thử. Lúc tối vẫn đang loay hoay thử nét thì ông anh mình gọi điện về hỏi sao mình chọn sổ thủ công để làm. Mình khựng người một xíu rồi nói cho ông anh nghe.
Rằng đó cũng là cách mình góp sức vào mảng sức khoẻ tinh thần cho thế giới nhỏ bé quanh mình.
Một cuốn sổ thôi, nếu mình dốc được tâm ý của mình vào, mình nghĩ rằng nó có thể mang đến một chút an yên cho người nhận nó. Và với dòng năng lượng ấy, người nhận có thể bình lặng ngồi tâm sự với chính mình thông qua viết lách. Rồi học cách làm hoà với những suy nghĩ bên trong, dần dần tìm được tiếng nói bình an ở trong họ.
Thậm chí không cần nhiều, chỉ cần ai đó lắng nghe được tiếng lòng mình qua con chữ, thì cũng đã đủ rồi.
Và đó cũng là thiền động, là nghệ thuật chữa lành mình đang theo đuổi, dù sức của mình không nhiều.
—-
Mong bạn, những người đang đi qua giông bão trên hành trình của mình hãy cứ an tâm rằng, phía cuối con đường là ánh sáng. Không đường hầm nào kéo dài mãi mãi. Và ngọn nguồn ánh sáng không ở đâu xa, nó nằm trong chính lồng ngực của mỗi người, nơi tình thương ngự trị.
Và một ngày không xa, mong bạn và Diệu sẽ ngồi kể nhau nghe những chặng đường của mỗi người, với thật nhiều trải nghiệm nhưng cũng đầy an yên. Được hem? :)
—-
(Ảnh: Nhân vật Jean Valjean trong phim Những Người Cùng Khổ, đóng bởi Jean Gabin, bản phim năm 1958. Là bức vẽ thứ 2 sau khi mình cầm bút quay trở về với vẽ vời, sau rất nhiều năm bỏ rơi nó.
Bức tranh có nhiều lỗi kỹ thuật, nhưng vẫn là bức cực ý nghĩa với hành trình của mình. Đến bây giờ, nó vẫn là bức duy nhất mình treo trong phòng❤️).

Tiếng Việt

@lediemha142 " Má" tuyệt vời quá c hen , những người phụ nữ vĩ đại 😍😍
Tiếng Việt

Hôm nay mình sẽ kể chuyện về Má mình.
Má mình là con gái Út trong một gia đình 9 người con. Má có dáng người cân đối, da trắng, khuôn mặt đẹp, nụ cười tươi và rất hiền. Vì là Út nên Má mình được tự do chọn lựa cuộc sống mà Má mong muốn. Cụ thể là 16 tuổi Má mình đi bộ đội, không chịu ở nhà cưới chồng như người ta, mặc dù nhiều chàng trai trong thôn đến hỏi cưới. Má đi bộ đội sau đó được đơn vị cữ đi học Y và rồi Má trở thành một y sĩ. Y sĩ ngày xưa tay nghề cao cỡ bác sĩ đa khoa như bây giờ. Má có thể tự mình xử lý những nhiệm vụ khó nhằn từ mổ, khâu, vá..cấp cứu bệnh nhân gặp những vấn đề nghiêm trọng trong ca trực của mình. Có chuyên môn trong tay rồi, Má mình không chịu ngồi yên, đầu những năm 80, Má tình nguyện sang chiến trường K khốc liệt để hỗ trợ Campuchia trong công tác cứu thương. Thật may, Má bình an trở về…
Má lấy chồng, không phải là một đồng đội trong quân ngũ mà là Ba mình. Một người đàn ông đã có vợ và 2 con. Vợ cũ của Ba bỏ đi vượt biên để lại 2 đứa con gái cho Ba và bà Nội mình nuôi nấng. Rất nhiều người và cả mình nữa đều có một câu hỏi, tại sao Má chọn gắn bó đời mình với Ba- một người không cùng tư duy, chí hướng, rất nhiều điều khác nhau giữa 2 người trong khi Má giỏi, có nhiều sự lựa chọn khác phù hợp hơn. Má chỉ cười:
- Chắc vì thương 2 đứa nhỏ!
Má mình sau 2 lần suýt được làm mẹ thì mới sinh ra mình ở tuổi U40. Vì vậy, mình được lớn lên và nuôi dưỡng bằng tất cả tình yêu thương và sự đủ đầy mà Má có thể cho mình, mặc dù nhà mình ko khá giả nếu ko muốn nói là nghèo. Có mình rồi Má làm việc nhiều hơn nữa. Má rời quân đội, xin chuyển qua dân chính, làm bệnh viện và học thêm dược. Má mở Tiệm thuốc tại nhà, chở thuốc đi bỏ cho các dược sĩ điều trị bệnh ở dưới quê như giờ các bạn sale đi chào hàng vậy đó, Má bỏ thuốc cho người ta dùng gối đầu rồi tiền thỉnh thoảng lấy 1 ít, cuối năm họ mới trả đủ. Trên chiếc xe đạp cùng một túi thuốc nặng trĩu, Má mình rong ruổi khắp các vùng quê ở huyện Thăng Bình, vừa bỏ sỉ thuốc vừa nhận điều trị tại nhà cho bệnh nhân như tiêm thuốc, truyền nước. Cho đến tận bây giờ dù đã ở ngưỡng U80 nhưng tay nghề của Má vẫn còn vững vàng, vẫn được nhiều bệnh nhân tin tưởng vì mát tay.
Ngoài chuyên môn y dược sĩ, Má mình còn hoạt động tích cực trong Đảng bộ, hội phụ nữ rồi giờ là đến hội người cao tuổi, hội cựu chiến binh và kiêm luôn hoạt động trong Tổ vay vốn của ngân hàng chính sách nữa. Mặc dù xương khớp cứ đau nhức hoài, thêm cột sống thoái hóa vì hùi xưa đi tải gạo bị té, vậy nhưng không lúc nào Má để đầu óc và tay chân ngưng hoạt động. Ngoài làm y tế và hoạt động các công tác xã hội, Má mình còn trồng rau, nuôi gà, trồng các loại đậu nữa. Dầu đậu phộng mà mọi người hay ăn là Má mình tự trồng ko can thiệp phân thuốc gì, cả đậu đỏ, đậu đen và trứng gà nữa , cứ mỗi 2 tuần mình đều về thăm Ba má và mang những món đồ quê ấy ra.
Vừa rồi mình có nói với Má là mình sẽ mua máy ép lạnh để tự ép dầu Má trồng, đặt tên và làm nhãn hàng cho nó luôn, Má thấy sao?. Mọi người biết Má nói gì hông? Má đồng ý luôn, Má còn bảo để Má đi hỏi chỗ tách vỏ đậu vì trước giờ ở quê người ta sẽ ép nguyên liệu thô để lấy bánh dầu. Giờ mình ép hạt tách vỏ thì cần phải làm như vậy. Má xịn quá, vậy mà mình đang nghĩ đến việc thuê nhân công để bóc vỏ đậu nữa 😀
Má mình U80 mà còn năng lượng và ko ngại thử thách những cái mới như vậy đó, tụi mình có lý do gì để dừng lại đúng ko cả nhà!
Ps: Cộng đồng mình chỉ Hà máy ép lạnh vs nha
#LeDiemHa

Tiếng Việt

@lequan201 Dạ Thiên Lam rộng bao nhiêu ha vậy ạ. Nhà em cũng có mấy ha đất rẫy nhưng để phí, em thì chưa biết nên trồng gì là phù hợp hết a.
Tiếng Việt

@Tony_Buoi_Sang Dạ cái gì có trong đầu sẽ có trong tay ạ !!
Chúc mừng chị Phương đã có những đơn hàng liên tiếp, cũng chúc cho chính bản thân con sẽ dám nghĩ dám làm như vậy.
Tiếng Việt

@CuongComX I'm happy too. It has been a pleasure learning with you.
English

@CuongComX Thank you so much, although my English is not good, my vocabulary not enough to understand you talk but Your voice and intonation are so captivating ,I’ve been listening to you all evening. Thank you for giving us your precious time.
English


@lien221292 @lethanhliemlogs Video học tập của chị đâu?
Tiếng Việt










